Chương 383: Tiểu Phàm Cô Độc Trấn Giữ Linh Hồn Sư Phụ

Chương 383: Tiểu béo cô độc thủ hộ sư hồn

Gió lạnh thấu xương rít gào qua khe núi, mang theo tử khí nồng đậm bao trùm lấy hang động u tối. Giữa màn đêm tĩnh mịch, một bóng dáng tròn trịa đang ngồi xếp bằng, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại kiên định đến lạ thường.

Trần Đại Khẩu nắm chặt thanh đoản kiếm trong tay, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Trước mặt hắn, một đốm lửa xanh leo lét đang trôi nổi giữa không trung, đó chính là tàn hồn của Dịch Khôi, sư phụ hắn.

“Sư phụ, người yên tâm, chỉ cần Đại Khẩu còn sống, tuyệt đối không để kẻ nào chạm đến một sợi tóc của người.”

Tiếng nói của hắn khàn đặc, vang vọng trong không gian vắng lặng. Hắn biết rõ, ngoài kia có vô số tà vật và kẻ thù đang rình rập, chỉ chờ đợi ngọn lửa linh hồn này lụi tắt để lao vào cấu xé.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối truyền đến tiếng cười lạnh lẽo, âm u như vọng ra từ cõi địa ngục. Một luồng hắc khí cuồn cuộn tràn vào, hóa thành hình hài một gã tu sĩ mặt quỷ.

“Tiểu tử, thức thời thì giao tàn hồn của lão già đó ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây.”

Trần Đại Khẩu nghiến răng, đứng phắt dậy. Thân hình mập mạp của hắn lúc này lại toát ra một khí thế lẫm liệt, không hề lùi bước trước áp lực của cường địch.

“Muốn chạm vào sư phụ ta? Bước qua xác của Trần Đại Khẩu này trước đã!”

Hắn gầm lên một tiếng, linh lực trong cơ thể cuộn trào, hóa thành một đạo hào quang bao bọc lấy đốm lửa xanh. Dù tu vi chênh lệch, dù biết rõ phía trước là vực thẳm, nhưng lòng trung nghĩa đã khiến hắn trở nên can trường hơn bao giờ hết.

Trận chiến sinh tử nổ ra trong bóng tối. Tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ vang xé toạc màn đêm. Trần Đại Khẩu liên tục lùi bước, máu tươi nhuộm đỏ y phục, nhưng đôi mắt hắn vẫn thủy chung nhìn về phía tàn hồn của Dịch Khôi.

Trong cơn mê sảng, đốm lửa xanh khẽ rung động, như thể cảm nhận được tấm chân tình của đứa đồ đệ khờ khạo. Một tia sáng ấm áp từ tàn hồn lan tỏa, bao bọc lấy thân hình đầy thương tích của hắn.

“Đại Khẩu... đủ rồi...”

Một tiếng thở dài hư ảo vang lên bên tai, nhưng Trần Đại Khẩu chỉ mỉm cười, máu từ khóe miệng chảy dài. Hắn vẫn đứng đó, như một pho tượng đá vững chãi, cô độc canh giữ linh hồn của người thầy giữa thế gian tàn khốc.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)
BÌNH LUẬN