Chương 440: Ánh sáng ấm áp lan tỏa trong phố nhỏ giá lạnh

Lý Ổn nuốt xuống miếng màn thầu cuối cùng, lại uống cạn vài giọt nước sót lại trong ống trúc.

“Cha.”

Lý Thiền chắp tay sau tay áo, bóng người ngược sáng có chút mơ hồ, chỉ khẽ ừ một tiếng.

“Người...”

Họng Lý Ổn chuyển động, ngàn vạn lời muốn nói nghẹn lại nơi đầu lưỡi, không biết bắt đầu từ đâu, hồi lâu sau mới khàn giọng hỏi.

“Vì sao người lại tới tìm con?”

“Con là con trai ta.”

Cảm giác chua xót cùng ấm áp đan xen trào dâng.

“Làm sao người biết con ở đây?”

“Phụ tử một đời, ta sao có thể trơ mắt nhìn con chết đói đầu đường xửa chợ. Trần Căn Sinh kia tha cho con một mạng, đã là nể mặt mỏng của ta rồi. Linh căn của con tuy mất, nhưng vạn hạnh còn giữ được tính mạng, sau này... hãy về trấn Vĩnh An, làm một phàm nhân bình thường đi.”

Làm một phàm nhân?

Nói thì nhẹ nhàng lắm.

“Cha, người còn cách để giúp con đúc lại linh căn, đúng không?”

Lý Thiền lắc đầu.

“Hết cách rồi.”

“Cái gì?”

Ống trúc trong tay Lý Ổn cạch một tiếng rơi xuống đất, lăn xa mấy thước.

“Ta nói, không còn cách nào nữa.”

Trên mặt Lý Thiền bỗng hiện lên một tia cười nhạt nhẽo.

“Ất Mộc linh căn là tạo hóa của trời đất nuôi dưỡng, một khi bị hủy, dù là Đại La Kim Tiên cũng khó lòng cứu vãn. Con nhận mệnh đi.”

Ánh sáng trong ngõ nhỏ quả thực hôn ám, nhưng vì sao diện mục của Lý Thiền lại nhìn không rõ như vậy.

“Con không tin!”

Lý Ổn gầm lên, lao tới túm lấy vạt áo cha mình, đôi mắt đỏ ngầu.

“Dùng Huyết Nhục Sào Y đi, tùy tiện tìm một tu sĩ có linh căn, đoạt lấy đạo khu của hắn, con sẽ có thể tu luyện lại!”

“Cha, người giúp con đi!”

Lý Thiền khẽ vỗ vỗ lưng Lý Ổn.

“Con bình tĩnh chút đi.”

“Tà thuật đó ta cố nhiên biết dùng, nhưng đã phủ bụi mấy trăm năm, lâu rồi không chạm tới.”

“Tiện thể nói cho con biết, Huyết Nhục Sào Y sẽ dẫn tới sự truy tra của Huyền Kính Ty. Thân phận hiện giờ của con rất nhạy cảm, không chịu nổi nửa điểm sóng gió đâu.”

Lý Thiền nói xong, lại nhìn về phía đỉnh núi Thiên Trụ.

“Vậy phải làm sao?”

“Con không muốn làm phàm nhân... Con không muốn chết như thế này...”

Thân hình Lý Ổn lảo đảo, bàn tay đang túm vạt áo Lý Thiền vô thức nới lỏng ra.

Lý Thiền thu hồi tầm mắt, nhìn lại khuôn mặt tràn đầy tuyệt vọng của con trai.

“Từ nay về sau, con chính là Lý Ổn của trấn Vĩnh An. Tìm một công việc, cưới một thê tử, sinh vài đứa nhỏ. Trăm năm sau mồ yên mả đẹp, đó chính là quy túc tốt nhất của con.”

Thân hình Lý Ổn run rẩy kịch liệt.

Phàm nhân.

Cưới vợ.

Sinh con.

Trăm năm.

Hắn từng ngự phong mà hành, nhìn xuống sơn hà.

Hắn từng trong lúc cười nói, định đoạt sinh tử của người khác.

Giờ đây lại bắt hắn đi làm một phàm nhân bôn ba vì ba bữa cơm, sầu khổ vì củi gạo dầu muối?

“Con không cam tâm, cha.”

Trên mặt Lý Thiền không thấy nửa điểm dao động, tay lại chắp vào trong ống tay áo.

“Cam tâm hay không không do con quyết định.”

“Trần Căn Sinh cũng không lấy mạng con. Con nên biết đủ.”

Lý Ổn cười thảm thiết, khiến mấy tu sĩ đi ngang qua ngõ nhỏ tò mò ghé đầu nhìn vào.

Sau một hồi phát tiết, sức lực dường như bị rút cạn, hắn lảo đảo lùi lại vài bước, tựa vào bức tường đầy rêu xanh.

Trong ngõ nhỏ, nhất thời chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hắn.

Không biết qua bao lâu, Lý Ổn bỗng cảm thấy trong bụng truyền đến cơn đau quặn.

Ngay sau đó, cảm giác chóng mặt ập lên đầu.

Cảnh vật trước mắt bắt đầu chao đảo, ánh sáng ngược nơi đầu ngõ phân tách thành mấy quầng sáng mờ ảo.

“Cha... con...”

“Bụng con... hơi đau.”

“Đầu cũng có chút choáng váng.”

Lý Thiền vẫn đứng nguyên tại chỗ, trông không mấy chân thực.

“Thả lỏng đi, chóng mặt là bình thường thôi.”

Bình thường?

Trong lòng Lý Ổn dấy lên nghi hoặc, chỉ là ăn một cái màn thầu phàm tục, uống chút nước lã trong ống trúc, sao có thể đột nhiên chóng mặt?

Chẳng lẽ là do bôn ba đói khát nhiều ngày, tấm thân phàm thai này rốt cuộc không chống đỡ nổi, đã đến cực hạn rồi sao?

Cảm giác choáng váng càng lúc càng mãnh liệt, tựa như trời đất đảo lộn, càn khôn điên đảo.

Cơn đau âm ỉ nơi bụng dần trở nên rõ rệt và sắc lẹm.

Một cái.

Lại một cái.

“Cha...”

Trong tầm mắt mờ mịt, Lý Ổn thoáng thấy Lý Thiền giơ tay về phía mình, tư thế như muốn đỡ lấy hắn.

Nào ngờ tay đi được nửa đường, lại đột ngột thu về.

Đây có lẽ là cơ hội duy nhất trong đời hắn có thể nhìn thấu bộ mặt của Lý Thiền.

Tiếc là đầu ngõ ánh sáng ngược như rào cản, chỉ còn lại cái bóng mờ ảo của cha, lông mày và mắt đều ẩn trong bóng tối.

Cả đời của cha, còn khó lường hơn cả bản thân hắn.

Huống chi là mặt mũi của cha?

Lý Ổn chỉ thấy trong ánh sáng ngược, cha dường như đã rơi lệ.

Bên tai vang vọng những lời thì thầm đứt quãng của cha.

Lý Ổn trợn mắt há mồm, kinh hãi thất thần.

Hắn chợt triệt ngộ, vội vàng lau đi vệt nước mắt lăn dài của cha.

Ngay sau đó lại im lặng ngồi xổm nơi góc ngõ này.

Tĩnh lặng chờ đợi mệnh số kết thúc.

Lý Ổn lẩm bẩm.

“Kính Hoa Cổ vậy mà cần chí thân chi nhân mất mạng mới có thể đạt được, xem ra là con đã khiến người hoàn toàn thất vọng rồi.”

“Mẫu thân là bị người giết, người nhà làm nghề áp tiêu thân thể cường kiện, bà ấy sao có thể mắc bệnh cấp hoàng được chứ...”

Cha trong tầm mắt càng lúc càng mờ nhạt, như thể cách một lớp nước dập dềnh.

Lý Ổn từ bỏ giãy giụa, ngồi xổm dưới đất, cuộn tròn lại như một đứa trẻ sơ sinh.

Hóa ra cái chết là cảm giác này.

“Nhà mẫu thân ở trấn Việt Bắc... người làm nghề áp tiêu... thân thể cường kiện, bà ấy sao có thể mắc... bệnh cấp hoàng được chứ.”

Lời nói rơi trên phiến đá xanh ẩm ướt, không có tiếng vọng.

Lý Ổn cười.

Ký ức chỉ dừng lại ở năm năm tuổi, dáng vẻ bình thường của Tôn Cao Cao, mang theo vài phần khiếp nhược bị cuộc đời mài giũa, khóe mắt có những nếp nhăn nhỏ vụn.

Mí mắt càng lúc càng nặng.

Xương thịt như bị ngọn lửa thắp sáng, lặng lẽ hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti nhất.

Lý Ổn nhìn bản thân từng chút một biến mất.

Một khắc trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, hắn nhìn thoáng qua bóng hình cô độc nơi đầu ngõ lần cuối.

Hắn há miệng, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Lý Thiền bước tới, ống tay áo trượt xuống, lộ ra một bàn tay quấn quýt hắc khí.

Đống tro tàn kia như có cảm ứng, chậm rãi hội tụ về phía lòng bàn tay lão.

Hai điểm tinh quang sáng lên.

Một điểm là nguyệt hoa tinh khiết thấu triệt, bên trong như ẩn chứa một con cổ trùng hình dáng mặt gương nhỏ.

Một điểm là lục quang biếc xanh, đó là một con cổ trùng hình người nhỏ, toàn thân mọc lá cây, rực rỡ lóa mắt.

Hai con cổ trùng.

Lý Thiền thu lấy Kính Hoa Cổ, sau đó ngửa đầu.

Trong nháy mắt, liền nuốt con cổ trùng còn lại vào bụng.

Ngõ nhỏ trước mắt thoắt cái hóa thành những điểm sao, lùi nhanh về phía sau.

Cảm giác này, so với bất kỳ lần độn quang phi trì nào trước đây đều mãnh liệt vô song.

Một canh giờ sau.

Lý Thiền kinh hãi nhận ra bản thân đang đứng ở một nơi khó lòng diễn tả bằng lời.

Trên bầu trời hốt nhiên có tiếng nói truyền đến.

“Vì sao lại động dụng Hoán Tiên Cổ tới Cổ Ty? Mau mau nói rõ, chớ để Cận Ly đại nhân hay biết!”

Lý Thiền rùng mình, lập tức chắp tay vái dài, nghiêm nghị nói.

“Ganh gan kinh động thượng tiên, thực sự là có đại sự bằng trời!”

“Vân Ngô đại lục gần đây xuất hiện một biến số.”

“Kẻ này tên gọi Trần Căn Sinh, vốn là một con gián đắc đạo, tâm tính vượt xa ma đầu các đời! Hắn mang trên mình nhiều loại đạo tắc tương khắc, coi thiên đạo phản phệ như không, giết người đoạt bảo, hoành hành không cố kỵ.”

“Con trai ta Lý Ổn, vốn là thiên kiêu Ất Mộc linh căn vạn cổ không có, chỉ vì vô ý trêu chọc kẻ này, liền bị hắn sinh sinh hủy đi linh căn, giờ đây sinh tử chưa rõ!”

“Cứ tiếp tục như vậy, Vân Ngô đại lục tất sẽ luân lạc thành vật trong lòng bàn tay kẻ này, ức vạn sinh linh đồ thán, đạo thống truyền thừa đoạn tuyệt.”

“Cho nên, Lý Thiền gan lớn khẩn cầu thượng tiên rủ lòng thương xót, ban xuống một kiện thông thiên linh bảo để trấn áp ma đầu này, trả lại cho Vân Ngô đại lục một bầu trời trong sáng! Thiền nguyện vì Vân Ngô, gan óc lót đường, vạn chết không từ!”

Tiếng nói kia nghe vậy, u u thở dài một tiếng.

“Không có không có, tạo thuận lợi giúp ngươi kết anh thì còn được, gần đây có người vô ý đánh mất đồ vật, tiên sinh tư thục nổi giận tìm tới trước mặt Thiên Tôn cáo trạng rồi.”

Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên
BÌNH LUẬN