Tinh Linh Tộc Tự Nhiên vốn không dễ dây vào, Lục Thần lập tức kích hoạt Ma Chi Tam Biến, không dám chần chừ mà chạy thục mạng!
Tuy nhiên, khi phát hiện có kẻ xâm nhập lén lút, Tinh Linh Tộc Tự Nhiên lập tức toàn tộc chấn động, toàn dân thành binh, khắp nơi bố trí những trận pháp hệ Tự Nhiên khó lòng phát giác. Chỉ cần sơ suất một chút là trúng chiêu ngay.
Điều này khiến Lục Thần đau đầu không thôi.
"Chỉ còn 10 ngày để quay về, nhưng giờ phút này..." Lục Thần đang cố gắng khôi phục Thuần linh chi khí thì chợt khựng lại. Cây cối phía sau lưng đột nhiên biến dạng, Lục Thần không kịp hồi phục đủ linh khí, đành phải dùng Tam Trọng Môn để tiếp tục chạy trốn...
Chết tiệt, e rằng không kịp mất!
Ngày càng nhiều người đổ về Kim Quang Thành. Trong bối cảnh Nhân Tộc đang phải đối mặt với kẻ địch hùng mạnh, đại hội luận võ lần này càng trở nên đáng chú ý hơn bao giờ hết.
Duy Ngã Độc Cuồng vẫn chưa bị bắt. Liệu Nhân Tộc sẽ đối phó thế nào với cuộc Vạn Tộc Tàn Sát hai tháng sau? Rất có thể, đại hội luận võ lần này sẽ mang đến câu trả lời.
Sau 20 ngày canh giữ, Kính Thế Giới đã mở ra trở lại. Một mặt, người của Kim Quang Tự cũng bắt đầu lơ là; mặt khác, những người ngoại lai hiếm khi đến Kim Quang Thành đều muốn vào Kính Thế Giới thử vận may.
Nghĩ đến đây là một khoản thu nhập quân công lớn, và tên kia trong phó bản rất có thể đã chết, cuối cùng Kim Quang Tự đã triệt hồi Ngũ Hành Tù Ngưu Trận, Kính Thế Giới lại khôi phục trạng thái mở cửa.
Thoa Ông cuối cùng cũng khôi phục tự do!
Ông vội vàng tháo mặt nạ, trà trộn vào dòng người ra vào.
"Thằng nhóc đó sao lại chạy đến lãnh địa Tinh Linh Tự Nhiên? Nếu không quay về kịp thì đại hội luận võ sẽ bắt đầu mất. Không được, ta phải đi tìm Thanh Sam nói rõ tình hình!"
Thanh Sam sau khi biết tình hình của Duy Ngã Độc Cuồng, lập tức lo lắng đến mức đứng ngồi không yên.
"Thoa lão, chuyện này... Giờ phút này, sao Cuồng huynh lại có thể vắng mặt chứ! Tôi đã liên hệ mười sáu vị thủ lĩnh thế lực, đã thống nhất liên hợp đề cử anh ấy rồi. Ông biết đấy, việc đề cử một tội phạm bị truy nã toàn server cần phải có quyết tâm lớn đến mức nào, tôi đã chuẩn bị không ít thứ... Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ. Quan trọng là nếu lần này anh ấy không đến, người ta sẽ cho rằng anh ấy là kẻ thất hứa, sau này e rằng sẽ không ai đề cử anh ấy nữa."
Thoa Ông cau mày, hiểu được sự khó xử của Thanh Sam, nói: "Thanh Sam gia chủ, cậu đừng vội, đây là sự cố ngoài ý muốn. Thằng nhóc đó đang cố gắng chạy về đây rồi!"
Thanh Sam cố gắng trấn tĩnh lại, gật đầu: "Được, tôi tin Cuồng huynh sẽ không làm chúng ta thất vọng. Vậy tôi tạm thời không thông báo cho những người khác. Chưa đến khắc cuối cùng, mọi thứ vẫn tiến hành theo kế hoạch!"
Ba ngày sau, đại hội luận võ nội bộ Nhân Tộc chính thức khai mạc!
Quy tắc của đại hội luận võ Nhân Tộc rất đơn giản: đăng ký theo hai hình thức. Một là người đạt danh hiệu Nguyên Soái tự mình đăng ký, hai là được gia tộc đề cử.
Ngũ đại thế lực mỗi bên có một suất đề cử. Đối với thế lực Nhất Tinh, trung bình cứ ba thế lực có thể đề cử một suất; còn thế lực Nhị Tinh thì cần mười thế lực liên hợp đề cử một suất.
Tổng cộng danh sách đề cử đại khái khoảng mười hai đến mười ba người.
Trên thực tế, những người mang danh hiệu Nguyên Soái cũng rất khó vượt qua Thông Thiên Tháp, mà mỗi tầng của Thông Thiên Tháp thường đòi hỏi phải khiêu chiến nhiều lần mới có thể thông quan.
Thực lực Nhân Tộc ở Tam Trọng Thiên vốn yếu kém. Mỗi lần thử thách đều cần rất nhiều quân đội hộ tống, tiêu hao nghiêm trọng nhân lực và vật lực. Ý nghĩa của đại hội luận võ nội bộ Nhân Tộc chính là để dành cơ hội thử thách Thông Thiên Tháp cho những người thực sự có thực lực.
Kim Quang Thành đã không thể chịu nổi gánh nặng, bắt đầu thi hành chính sách giới hạn người vào. Mỗi thế lực, dựa theo cấp bậc của mình, bị quy định số lượng người được phép vào thành...
Trong phòng của Thanh Sam, hơn mười vị thủ lĩnh các đại thế lực đang dồn dập truy vấn tình hình của Duy Ngã Độc Cuồng.
"Thanh Sam huynh, hôm nay là ngày thi đấu bắt đầu, nhưng Duy Ngã Độc Cuồng vẫn chưa xuất hiện. Thế này thì chúng ta đề cử hắn kiểu gì!"
"Đúng vậy, lúc đó cậu nói hắn trượng nghĩa thế nào, kết quả thì sao? Đến giờ vẫn chưa thấy mặt. Tôi nghiêm trọng nghi ngờ nhân phẩm của hắn."
"Thanh Sam lão đệ, chúng ta đề cử Duy Ngã Độc Cuồng đấy! Chỉ riêng việc đề danh thôi cũng đủ khiến chúng ta bị các thế lực lớn truy cứu trách nhiệm rồi. Chúng ta đã đặt cược toàn bộ tài sản lên người hắn, vậy mà kết quả hắn lại..."
Thanh Sam trấn an: "Các vị xin bình tĩnh, đừng nóng vội. Tôi vừa nhận được tin tức, Cuồng huynh đang liều mạng chạy về đây, chắc chắn hôm nay sẽ đến."
"Sở dĩ ban đầu tôi tìm đến các vị, là vì trong lòng chúng ta đều chưa từ bỏ hy vọng, không muốn cứ mãi co ro trong cái nơi chật hẹp này, không dám vượt qua biên giới nửa bước. Huống hồ hiện tại Nhân Tộc đang bị vây hãm, Vạn Tộc vẫn đang tập kết tại lãnh địa Nhân Tộc. Các vị đều biết, chúng nó đã sớm muốn tiêu diệt Nhân Tộc chúng ta rồi, lần này chỉ là tìm một cái cớ mà thôi. Kỳ thực, chúng ta đã không còn đường lui!"
"Cuồng huynh nguyện ý đứng ra vào thời điểm này. Xin hỏi các vị, chúng ta còn có thể tìm được người thứ hai gánh vác trọng trách này không?"
"Từ xưa đến nay, thành đại sự đều là sinh tử một đường. Chẳng phải các vị đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi sao?"
Tuy nhiên, Thanh Sam chỉ có thể thuyết phục được một số người, chứ không thể thuyết phục tất cả.
"Để tôi đặt sự an nguy của Ba Thục Gia lên người kẻ này, xin lỗi Thanh Sam huynh, không phải tôi lâm thời rút lui, thật sự là... Xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, hắn không gánh vác nổi! Ba Thục Gia tôi xin rút lui!"
"Đến giờ vẫn chưa thấy mặt, Thanh Sam, tôi cũng xin rút lui."
"Hắn chưa từng nghĩ việc chúng ta đề cử hắn phải mạo hiểm lớn đến mức nào sao? Thôi bỏ đi, cậu quen biết hắn, còn tôi thì không thể đặt niềm tin vào một người không xuất hiện đúng lúc như vậy. Thanh Sam, Lý Thị tôi xin rút lui."
Tâm lý lo lắng lan truyền, những người còn đang do dự cũng lần lượt rời khỏi.
Nhìn từng thế lực rời đi, Thanh Sam đau lòng khôn xiết. Đếm lại những người còn ở lại, chỉ còn vỏn vẹn tám gia tộc!
"Thanh Sam, chỉ còn tám gia tộc, suất đề cử của chúng ta đã vô dụng rồi." Gia chủ Dị Hỏa Tộc bất đắc dĩ lắc đầu.
Thanh Sam cau mày: "Không, chưa chắc đã vô dụng. Tôi chỉ quen biết các vị, nhưng tôi tin rằng vẫn còn những người có cùng ý tưởng với chúng ta! Cho dù không có, ít nhất cũng để những người khác biết rằng, không phải ai cũng cam tâm tình nguyện bị Vạn Tộc chèn ép!"
Tộc trưởng Dị Hỏa Tộc gật đầu: "Nếu chuyện này không thành, Nhân Tộc cuối cùng cũng không thoát khỏi vận mệnh bị tiêu diệt, vậy thì còn khác biệt gì nữa đâu!"
Mười giờ sáng, đại hội luận võ chính thức bắt đầu.
Thi đấu áp dụng thể thức loại trực tiếp (đảo thải chế), quy tắc cho phép người chơi tự mình lên đài thách đấu. Sau khi chiến thắng, người chơi có quyền tự quyết định có nghỉ ngơi hay không.
Số lượng người tham dự không nhiều, khoảng mười bảy, mười tám người, phần lớn là do các thế lực đề cử. Những nhân vật đã thành danh này đều hiểu rõ luật chơi, không có chuyện lề mề chờ đến cuối cùng mới lên đài.
Nếu chậm chạp không lên đài, rất có khả năng sẽ phải đối mặt với siêu cấp cường giả và bị đánh bại dễ dàng trước vạn người. Đối với những người này mà nói, điều đó còn mất mặt hơn.
Trận so tài đầu tiên là giữa thanh niên "Minh Trần" do chủ nhà Kim Quang Tự đề cử, và "Tử Nguyệt" của Vãng Sinh Điện.
Cả hai đều mang quân hàm Nguyên Soái, lại đều là Đấu Sĩ cận chiến, thực lực tương đương. Vừa ra tay, hai bên đều không dám giữ lại chút nào, khiến trận đấu diễn ra vô cùng kịch liệt.
Cuối cùng, Minh Trần của chủ nhà với kỹ năng vượt trội hơn đã giành chiến thắng.
Trên đài chủ tịch, Điện Chủ Vãng Sinh Điện đeo Quỷ Diện nên không thể nhìn rõ biểu cảm, chỉ nghe thấy tiếng cười có phần gượng gạo vọng ra từ dưới mặt nạ: "Kim Quang Tự quả nhiên là nơi tàng long ngọa hổ. Minh Trần kỹ xảo thuần thục, công thủ toàn diện, lại có thêm món Tiên khí Cà Sa kia, đúng là như hổ thêm cánh."
Không Niệm Đại Sư mỉm cười đáp: "Điện hạ quá khen. Minh Trần và Tử Nguyệt chỉ có thể coi là ngang tài ngang sức. Tử Nguyệt công kích sắc bén, thân pháp nhanh nhẹn, cặp Tiên Vũ Song Đao trong tay cô ấy có lực sát thương không thể xem thường."
Trấn Quốc Thu Phượng đứng bên cạnh cười mà không nói. Hai người này nhìn như đang khen ngợi lẫn nhau, nhưng thực chất đều đang nhấn mạnh Tiên Vũ của đối phương, ý muốn nói thắng bại đều là nhờ vào công lao của Tiên Vũ.
Kiểu đối thoại "miệng nam mô bụng bồ dao găm" này nàng đã nghe quá nhiều, đến mức tai đã chai sạn rồi.
Ngoài Kim Quang Thành trăm dặm, một bóng người màu đỏ đang điên cuồng lao đi.
"Mẹ kiếp, Lão Tử chạy xa đến mức có thể vòng quanh Trái Đất một vòng rồi! Thi đấu đã bắt đầu, xông lên thôi! Vô hạn Tam Trọng Môn!"