Chương 2907: Sẽ không thanh toán toàn bộ
"Bệ hạ nói địa điểm tổ chức hôn lễ sẽ là quảng trường lớn. Quảng trường ở khu mới đủ lớn, có lẽ chứa được khoảng vài ngàn người."
Sink bình tĩnh giải thích, chuyện này đã được bàn bạc với Lưu Phong từ mấy ngày trước.
Dù sao đã nói là mở tiệc chiêu đãi toàn bộ người dân thành Trường An thì địa điểm tổ chức hôn lễ nhất định phải lớn.
Không thể giống như những cặp đôi trước đây, chỉ chọn một nhà hàng để đãi tiệc bạn bè thân thiết.
"Quảng trường ở khu mới dĩ nhiên là đủ lớn, nhưng làm sao chứa hết tất cả người dân thành Trường An được, e là chúng ta phải tìm nơi khác thôi."
Monica ngây thơ chớp đôi mắt tinh xảo, cô nàng thật sự tưởng rằng họ sẽ mời toàn bộ người dân trong thành.
"Nói là mời toàn bộ người dân thành Trường An, nhưng em nghĩ mà xem, đâu phải ai trong thành cũng rảnh rỗi? Mọi người còn phải đi làm, nhiều nơi vẫn phải hoạt động bình thường. Ví dụ như sân bay vũ trụ và nhà ga là những nơi rất quan trọng, rồi còn các nhà hàng, cửa tiệm nữa, tất cả đều cần có người làm việc. E là lúc đó chỉ có khoảng một hai phần mười dân số trong thành đến dự được thôi. Tính ra cũng khoảng vài ngàn người rồi, cũng là quy mô lớn, quảng trường ở khu mới hoàn toàn chứa được từng ấy người."
Sink giải thích một hơi, đây là kết quả mà hắn và Lưu Phong đã bàn bạc.
"Ừ nhỉ, sao em không nghĩ ra ta. Thiệp mời thì cứ gửi đi, còn họ có đến hay không là tùy họ. Nhưng em vẫn còn một thắc mắc."
Monica tỏ vẻ nghiêm túc, cái đuôi thằn lằn của cô cũng ngoe nguẩy theo.
"Em đang nghĩ là những người không đến dự được thì sẽ không giúp ích gì nhiều cho việc nâng cao uy tín của anh, đúng không?" Sink hỏi.
"Đúng vậy, vấn đề tổ chức hôn lễ ở đâu thì giải quyết xong rồi, nhưng hôn lễ của chúng ta cũng là cơ hội tốt nhất để nâng cao uy tín cho anh. Chỉ có điều chúng ta không thể mời được hết mọi người, họ sẽ không cảm nhận được lòng tốt của anh. Chỉ một phần nhỏ người cảm nhận được, việc này thực ra không giúp nâng cao danh tiếng của anh được bao nhiêu. Vậy... vậy giờ phải làm sao đây?"
Monica ủ rũ, tiếc nuối nói.
"Bệ hạ cũng đã cân nhắc đến vấn đề này. Hôn lễ của chúng ta sẽ chiêu đãi toàn bộ người dân thành Trường An, điểm này không thay đổi, nhưng có thể thay đổi hình thức một chút."
Sink cười đầy bí ẩn, nói được nửa chừng thì dừng lại.
"Anh nói nhanh lên đi, đừng úp mở nữa, hôn lễ của chúng ta còn bao nhiêu việc phải lo đây này." Monica sốt ruột vô cùng.
"Thật ra rất đơn giản. Với những người không đến dự hôn lễ được, chúng ta có thể phát kẹo cưới cho họ. Tuy không phải thứ gì quá giá trị, nhưng ít nhất cũng có thể để họ chung vui với chúng ta."
Sink toe toét cười, nói tiếp: "Anh tin là sẽ không ai từ chối đâu."
"Cũng đúng, nếu là em mà nhận được kẹo cưới của người khác, em cũng sẽ mừng cho họ." Monica gật gù ra vẻ đăm chiêu.
"Vậy em đã nghĩ kỹ chưa? Em muốn định ngày cưới của chúng ta là hôm nào?" Sink hỏi.
"Em thấy càng sớm càng tốt, vì thời tiết sắp tới sẽ ngày càng nóng. Hôn lễ của chúng ta lại tổ chức ở quảng trường lớn, chắc chắn sẽ nóng chết người mất."
Monica không muốn lúc mặc váy cưới mà mồ hôi nhễ nhại đâu, trông chẳng đẹp chút nào.
"Vậy chúng ta đi chọn váy cưới trước nhé, chốt mẫu váy cưới cho em xong rồi mình qua công ty tổ chức sự kiện đặt cọc." Sink đứng dậy nói.
"Vâng." Monica không chút do dự đáp ứng.
"Cộp cộp cộp..."
Hai người đứng dậy đi về phía tiệm áo cưới. Tiệm áo cưới này cũng nằm ở khu mới.
Sau này, phần lớn các cửa hàng mới mở đều nằm ở khu mới và có diện tích tương đối lớn.
Sink bước xuống từ chiếc xe buýt chạy bằng hơi nước, rồi quay lại dắt tay Monica xuống xe, cùng đi về phía tiệm áo cưới.
Cô gái thằn lằn vừa đến cửa tiệm đã bị những bộ váy cưới trong tủ kính thu hút.
Nàng không ngừng chớp đôi mắt tinh xảo, ngắm nhìn những bộ váy cưới từ trên xuống dưới.
Tiệm áo cưới ở khu mới có thiết kế vô cùng lộng lẫy. Nếu những cửa hàng khác thường chỉ là một bức tường với một cánh cửa, hoặc khá hơn thì có thêm mảng tường kính, thì tiệm áo cưới này lại khác. Toàn bộ bức tường mặt tiền của tiệm được làm hoàn toàn bằng kính, hai bên được dùng như tủ trưng bày những bộ váy cưới tuyệt đẹp.
Chỉ cần đi ngang qua, ai cũng có thể nhìn xuyên qua lớp kính để thấy những bộ váy cưới bên trong, thế nên cửa tiệm lúc nào cũng thu hút không ít người dừng chân ngắm nhìn.
"Chào mừng quý khách, mời hai vị vào trong."
Nhân viên ở cửa rất biết nhìn người, vừa thấy Monica đã biết cô có khí chất hơn người, lại nhìn sang Sink, cũng là kiểu người hết mực yêu chiều bạn gái.
"Lấy những bộ váy cưới đẹp nhất của các vị ra đây." Sink dứt khoát nói.
Hắn muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cô gái thằn lằn của mình, đây có lẽ chính là cảnh giới cao nhất của tình yêu.
"Vâng, xin chờ một lát."
Nhân viên vui vẻ chạy đi báo cho cửa hàng trưởng, tính toán nhờ cửa hàng trưởng giúp mình chốt đơn hàng này.
"Cần gì phải là bộ đẹp nhất? Chỉ cần em thích là được rồi, không cần phải tốn quá nhiều tiền vào việc này đâu."
Monica khẽ cau mày, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
"Cứ xem những bộ đẹp nhất trước đã, nếu không có kiểu em thích thì chúng ta lại chọn cái khác." Sink thản nhiên đáp.
"À đúng rồi, không lẽ Bệ hạ cũng định bao luôn cả tiền váy cưới của chúng ta chứ?" Monica chợt nhận ra.
"Bệ hạ có nói như vậy, rằng mọi chi phí của chúng ta đều có thể được thanh toán, dù sao chúng ta cũng xem như đang giúp quảng bá cho tiệm áo cưới và công ty tổ chức sự kiện mà." Sink giải thích.
"Không được, tuyệt đối không thể nhận. Việc chiêu đãi toàn bộ người dân thành Trường An thì có thể để Bệ hạ thanh toán, nhưng váy cưới và các chi phí khác, em nghĩ vẫn nên do chúng ta tự chi trả."
Monica nghiêm mặt nói, cô cảm thấy có những thứ vẫn nên tự mình lo liệu thì hơn.
Cô gái thằn lằn cảm thấy đây là hôn lễ của hai người họ, giúp Bệ hạ quảng bá là chuyện không thành vấn đề, nhưng không có lý do gì để Bệ hạ phải chi trả từ đầu đến cuối.
"Suy nghĩ của em giống hệt anh. Anh đã từ chối Bệ hạ rồi, tiền váy cưới sẽ do chúng ta tự trả, em không cần lo về việc này."
Sink mỉm cười xoa đầu Monica, hắn đã nói chuyện này với Lưu Phong từ trước.
Hắn cũng không muốn kết hôn mà không tốn một đồng nào, hắn cũng muốn tự tay làm điều gì đó cho người mình yêu.
"Vậy thì tốt rồi, em còn tưởng rằng..." Monica lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Hầu hết các khoản chi tiêu, ví dụ như nhẫn kim cương của em, đều do chính anh bỏ tiền, sẽ không để Bệ hạ thanh toán đâu. Anh biết mình phải làm gì."
Sink một lòng trung thành với Vương triều Hán, đương nhiên sẽ không lợi dụng mọi thứ từ Vương triều Hán.
Lưu Phong đã rất hài lòng về điều này. Ngài hoàn toàn có thể thấu hiểu tâm lý muốn tự tay chuẩn bị mọi thứ cho người mình yêu.
"Làm tốt lắm."
Monica cười thật ngọt ngào...
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Gia Tộc Ngư Nông Đến Thủy Đức Chân Tiên (Dịch)