Chương 295: Cái mông em đau quá.

“Yên tâm, sẽ không tiêm các em đâu, trừ phi…” Lưu Phong khẽ cười một tiếng, thu dọn ống tiêm. Ống tiêm đã dùng rồi không thể dùng lại, để tránh lây nhiễm chéo.

“Trừ phi cái gì?” Ny Khả vô thức hỏi, nàng cực kỳ bài xích cái vật nhọn này, lại còn muốn tiêm vào mông.

“Trừ phi các em bị bệnh nặng, nếu không thì không cần đến thứ này.”

Lưu Phong lấy ra mấy hạt thuốc cảm cúm từ hộp cấp cứu, đưa cho Dalina đang ngơ ngác, phân phó nói: “Đem thuốc này cho Catherine uống.”

Đối với bệnh nhẹ, vết thương nhỏ, tốt nhất vẫn không nên tiêm. Mặc dù khỏi bệnh chậm một chút, nhưng có lợi cho sức đề kháng của cơ thể.

“Vâng, vâng!” Dalina ngoan ngoãn nhận lấy viên thuốc, sau đó lập tức lùi xa Lưu Phong. Cây kim tiêm đó vẫn khiến nàng có chút sợ hãi.

Nàng không biết làm sao đối mặt với Catherine khi tỉnh lại. Cái cảnh tượng Catherine hỏi vì sao mông đau khiến nàng không dám nghĩ tới, chẳng lẽ lại nói là do một người đàn ông gây ra?

“Ny Khả đi chuẩn bị chút nước muối tới cho Catherine uống.” Lưu Phong phân phó nói. Người cảm cúm sốt cao cần uống nhiều nước, như Catherine bị sốt lâu thì cần bổ sung một chút nước muối.

“Vâng.” Ny Khả ôn nhu đáp, quay người rời đi.

“Tốt rồi, còn lại chính là tĩnh dưỡng. Nếu không có gì ngoài ý muốn, ngủ đủ giấc sẽ tỉnh lại.” Lưu Phong ôn hòa nói.

Hắn kiểm tra lại tình hình của Catherine, phát hiện sắc mặt đối phương không còn thống khổ như vậy, cho thấy thuốc đang dần thẩm thấu vào cơ thể.

“Tạ ơn!” Dalina cúi chào Lưu Phong theo kiểu quý tộc.

“Yên tâm đi, nàng sẽ không sao đâu.” Lưu Phong khoát khoát tay, quay đầu nói với An Lỵ và mấy người khác: “Đi thôi, đừng làm ồn đến bệnh nhân ở đây.”

“Được.”

“Thiếu gia, trận đấu khúc côn cầu hôm nay là trận chung kết, ngài có muốn đi xem không?” An Lỵ ngẩng đầu ôn nhu nói.

“Em và Avery đi xem đi, ta phải thật tốt cùng Frey đàm luận một chút chuyện đọc sách, còn có cái gì đó gọi là cái giá nữa.” Lưu Phong liếc nhìn Frey đang có chút cứng đờ người, vừa rồi lại nói về chuyện đó.

“Không muốn.” Frey lãnh đạm nói.

“Vậy thì không phải do em quyết định. Em hoặc là đi đọc sách, hoặc là sẽ bị đánh vào mông đấy.” Lưu Phong nhíu mày nói.

“Là cái giá sao?” Frey ngẩng đầu lãnh đạm nói.

“Đừng có nhắc đến chuyện cái mông ngang với cái giá nữa, hơn nữa cái mông thì liên quan gì đến cái giá chứ…” Lưu Phong trợn trắng mắt nói, đây là cái mạch não kỳ lạ gì vậy.

“Hì hì ha ha…” Miêu Nhĩ Nương che miệng cười lên.

Mấy người đi theo Lưu Phong rời phòng, để lại Dalina đang suy nghĩ xuất thần. Nàng nhìn qua mấy người đi xa, nghe những lời nói vui vẻ của họ, bỗng nhiên cảm thấy có chút hâm mộ.

“Vị quý tộc này thật đặc biệt.”

Dalina ôn nhu nói. Nàng lần đầu tiên nhìn thấy phương pháp chữa bệnh như vậy, còn khó tin hơn cả liệu pháp trích máu, lại còn tiêm thuốc vào cơ thể người, dụng cụ đó cũng rất đặc biệt.

Nàng đi vào bên giường, nhìn qua Catherine còn lộ ra nửa bên mông trắng nõn, khóe mắt không khỏi giật giật. Nàng còn nhìn thấy trên mông có một chấm đỏ, chỗ đó đã sưng lên.

“Hi vọng tranh thủ xẹp xuống, nếu không Catherine tỉnh lại sẽ phiền phức lắm.” Dalina nhanh chóng giúp Catherine mặc quần, và đắp kín chăn.

“Catherine, đây coi như là một trải nghiệm mới lạ khác trong đời em đó, đây chính là người bình thường muốn cầu cũng không được đâu.”

Dalina ngồi tại bên giường, cầm tay Catherine ôn nhu nói: “Hơn nữa vị quý tộc Lưu Phong đó cũng rất tốt, biết đâu lại là bạch mã hoàng tử của em thì sao.”

Vừa nói xong, Dalina ghé vào bên giường ngủ. Trong lúc đó Ny Khả mang nước muối đến, cũng không đánh thức đối phương, cho Catherine uống chút nước muối, rồi yên tĩnh rời đi.

Thời gian trôi qua, vài giờ liền đi qua.

“Anh ân…”

Catherine phát ra tiếng ngáy như mèo con, chậm rãi mở mắt ra, cảm giác toàn bộ cơ thể nhẹ nhõm rất nhiều, đầu cũng không còn choáng váng nặng nề như vậy.

“Đây là nơi nào?” Catherine nghi hoặc nhìn qua cách bài trí xa lạ trong căn phòng, trong lòng hơi khẩn trương lên. Quay đầu nhìn thấy Dalina ghé vào bên giường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Khụ khụ khụ…” Catherine đột nhiên ho khan, nàng phát hiện cổ họng có chút đau rát, vô cùng khó chịu.

“Ừ?”

Dalina bị tiếng động đánh thức, ngẩng đầu nhìn Catherine đang mở to mắt. Đôi mắt xanh biếc ánh lên vẻ vui mừng, vui vẻ hô: “Catherine, em cuối cùng cũng tỉnh rồi! Cơ thể em còn chỗ nào không khỏe không?”

“Không có gì, chính là đầu còn có chút choáng, cơ thể có chút yếu ớt…” Catherine nói đến một nửa thì dừng lại, khuôn mặt tràn đầy vẻ hoang mang. Nàng đưa tay sờ về phía cái mông, nhẹ nhàng nhấn một cái, lập tức khiến mặt nàng nhăn tít lại như bánh bao.

“Tê… Đau quá!” Catherine hít một hơi khí lạnh, tỉnh người kêu lên: “Cái mông em đau quá.”

“Ây…” Dalina cười gượng một tiếng, nàng có chút không biết phải mở lời thế nào.

“A Dalina, chị có phải có chuyện gì giấu em không?”

Catherine liếc mắt liền phát hiện sự khác thường của Dalina. Đôi mắt vàng óng nhìn chằm chằm nàng, giục giã nói: “Mau nói, cái mông em sao lại đau nhức thế này? Chị có phải đã đánh vào mông em để trút giận chuyện lần trước?”

“Làm sao có thể!” Dalina trợn trắng mắt trách móc, nàng mới sẽ không làm chuyện trẻ con giận dỗi như vậy.

“Vậy là chuyện gì xảy ra? Tự nhiên lại đau nhức thế này.” Catherine bĩu môi, hơi nhếch mông lên, không dám đè vào vết thương.

“Nói ra, em cũng không thể tức giận đâu nhé?” Dalina thận trọng nói. Có giấu cũng không được, nàng biết rõ khả năng đeo bám người của Catherine.

“Được!” Catherine nghi hoặc nhìn Dalina, nàng như có dự cảm chẳng lành.

“Là thế này, em không phải bị bệnh sao? Sau đó… cuối cùng đến được thành Tây Dương này, may mắn gặp được quý tộc Lưu Phong này, người biết chữa bệnh… Hắn dùng kim tiêm vào mông em, đưa thuốc vào cơ thể em, để chữa khỏi bệnh cho em.” Dalina bắt đầu kể lại từ đầu.

“Chị nói cái gì? Cái người đàn ông tên Lưu Phong đó cầm kim tiêm vào mông ta, mới chữa khỏi bệnh cho ta ư?” Catherine trợn tròn đôi mắt vàng óng, khó có thể tin nhìn Dalina, vẻ mặt như thể “chị đừng đùa em”.

“Là thật, bệnh của em phần lớn là như vậy mà khỏi.” Dalina cười khổ nói.

“Ta… ta…” Catherine đỏ bừng mặt, ngơ ngác há hốc miệng, không biết phải diễn tả tâm trạng phức tạp của mình thế nào.

Trời ạ! Chuyện này thật quá xấu hổ! Nàng là một Công Tước chi nữ, cái mông trong trắng của mình lại bị một người đàn ông xa lạ nhìn thấy.

“Dalina, em không còn trong sạch nữa rồi. Bạch mã hoàng tử của em sau này biết chuyện, sẽ ghét bỏ em mất.” Catherine cầu xin nói.

“Em thật đúng là…” Dalina cười khổ không biết nói gì. Nha đầu này, sao lần nào cũng xoắn xuýt những chuyện không đâu vậy? Chuyện còn chưa xảy ra đã lo lắng rồi.

Hơn nữa, ai dám ghét bỏ một Công Tước chi nữ như em chứ? Kẻ nào cưới được em về, chẳng phải phải cung phụng em sao, trừ phi là kẻ không sợ uy quyền của Công Tước.

✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩

Đề xuất Huyền Huyễn: Tu La Thiên Đế
BÌNH LUẬN