Chương 305: Gả cho hắn

"Đói quá, Dalina đi đâu rồi chứ?" Catherine xoa bụng. Nàng đã một ngày không ăn gì cả, không, phải là từ tối qua đến giờ chưa có gì vào bụng.

"Thật là, đi đâu mà đã nửa ngày rồi, chẳng thấy bóng dáng đâu."

Catherine bĩu môi, bất đắc dĩ nằm dài trên giường, sờ lên tấm chăn mềm mại, vẻ mặt lộ rõ sự an nhàn. Chăn ở đây còn tốt hơn rất nhiều so với chăn trong dinh thự công tước của nàng.

Nàng quay đầu nhìn quanh căn phòng, thấy nó được bài trí rất đẹp, một góc có lò sưởi đang tỏa hơi ấm. Tất cả những thứ này khác hẳn với những gì nàng từng thấy ở Kinh đô.

"Đây là phòng ở Tây Dương Thành sao? Có vẻ cũng rất tốt, cảm giác còn hơn cả phòng chính trong dinh thự công tước của mình." Catherine nhẹ giọng lẩm bẩm.

"Cộp cộp cộp..."

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, khiến Catherine nheo mắt lại, đôi môi hơi tái khẽ mím, khóe mắt lộ ra nụ cười ranh mãnh.

"Hì hì hì... Dalina, cuối cùng ngươi cũng đến rồi, xem ta dọa cho ngươi một trận!" Catherine kéo chăn lên qua đầu, đợi lát nữa sẽ bất ngờ ngồi dậy hù dọa.

"Cạch!"

Lưu Phong đẩy cửa bước vào, theo sau là một thị nữ, trên tay bưng một bát cháo trắng – bữa tối dành cho Catherine.

Hắn hơi bất đắc dĩ, Ny Khả, Minna và mấy người khác không chịu vào, nói rằng hắn đã nhìn thấy mông của con gái nhà người ta, thì kiểu gì cũng phải vào gặp mặt trực tiếp.

Lưu Phong nhận lấy bát cháo trắng, phất tay ra hiệu thị nữ lui xuống. Hắn biết rõ tâm tư nhỏ nhặt của Minna và mấy người kia, điều này khiến hắn cười khổ không ngừng. Chẳng phải chỉ là một cô con gái Công tước thôi sao, mông thì đã nhìn rồi, đối phương cũng chưa chắc sẽ so đo gì. Chẳng lẽ lại muốn cái kiểu nhìn thấy mông là phải chịu trách nhiệm đến cùng sao?

Bước vào phòng, Lưu Phong đặt bát cháo trắng lên bàn cạnh giường, rồi ngồi xuống bên giường, nhìn Catherine đang trùm kín đầu. Đây là thói quen chùm chăn ngủ kiểu này, hay là cô bé không có cảm giác an toàn?

Chẳng lẽ vẫn còn sốt sao? Không thể nào, đã châm cứu rồi, nhiều lắm là chỉ còn hơi suy yếu thôi. Lưu Phong cũng không nghĩ nhiều nữa, đưa tay túm lấy tấm chăn, kéo ra xem chẳng phải sẽ biết sao.

"Hù..."

Catherine đột nhiên vén chăn, làm mặt quỷ, cả người bật dậy, cười hì hì nói: "Dalina..."

"Ơ..." Catherine không nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Dalina, ngây người nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt. Mà quan trọng nhất là, ngực nàng lúc này đang nằm gọn trong tay đối phương.

"A a a!"

Một tiếng thét chói tai bén nhọn vang lên, Catherine đột nhiên túm lấy tấm chăn, bao bọc kín mít cả người, cơ thể liên tục lùi về sau, hoảng sợ nhìn Lưu Phong đang giơ tay.

"Ngươi, ngươi là ai?" Catherine run rẩy hỏi, gương mặt tràn ngập kinh hãi. Mình định dọa người, ai ngờ lại bị người ta dọa ngược.

"Ta..." Lưu Phong ngớ người. Đây là ngực tự đưa vào tay sao? Lần này hiểu lầm lớn rồi. Hắn thật sự là muốn kéo chăn ra mà, không ngờ lại túm trúng ngực.

"À ừm, ta nói này, ta muốn kéo chăn ra, rồi cô bé đột nhiên vén chăn lên, tự mình đụng vào, cô bé tin không?"

Lưu Phong ngượng ngùng rụt tay lại, buông tay xuống nói: "Ta chỉ là muốn xem bệnh tình cô bé thế nào, nên mới đột nhiên túm... Khụ khụ... Đó là hiểu lầm thôi."

"..." Catherine ngây người hai giây, nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó tức giận làm mặt nghiêm, đôi mắt màu vàng óng nhìn Lưu Phong với vẻ mặt như nhìn kẻ lừa đảo. Ai mà tin được chuyện trùng hợp như vậy chứ!

"Haizz!" Lưu Phong thở dài, bất đắc dĩ nói: "Xem ra bệnh của cô bé vẫn chưa khỏi hẳn, đầu óc có vẻ phản ứng hơi chậm, xem ra còn phải trị liệu thêm một chút."

"Hả?" Catherine há hốc mồm. Nàng làm sao lại nghĩ người xa lạ này đột nhiên nói lời này? Thật sự là hiểu lầm sao? Hơn nữa, nghe Dalina nói về phương pháp chữa bệnh, hình như chính là châm cứu, mà lại là châm cứu ở mông...

Vừa nghĩ đến đó, Catherine liền cảm thấy mông ẩn ẩn đau, nàng vội che lấy mông, kinh hoảng kêu lên: "Không muốn! Tôi ổn rồi, tôi khỏi bệnh rồi! Tôi không muốn châm cứu ở mông!"

"Ơ..." Lưu Phong chớp mắt. Cô bé này hình như không hiểu lầm gì cả. Xem ra là không có bệnh thật, tốt quá, hiểu lầm cứ thế được hóa giải.

"Được rồi, cô bé lại đây, để ta xem thử có thật là khỏi bệnh chưa." Lưu Phong vẫy tay, hắn muốn xem cô bé đã hạ sốt chưa.

"Nhìn sao?" Catherine trừng lớn đôi mắt màu vàng óng, trong mắt dâng lên hơi nước, giọng nói mềm mại mang theo tiếng nức nở: "Không muốn! Tôi khỏi bệnh rồi, không cần nhìn mông đâu..."

"Khụ khụ khụ..." Lưu Phong bị lời này làm cho nghẹn họng, hắn đứng dậy, cốc hai cái vào trán Catherine, tức giận bảo: "Xin nhờ, cô bé có thể đừng nói mấy lời khiến người ta cảm thấy tôi biến thái như vậy không hả!"

"Gì cơ?" Catherine ngớ người, đôi mắt màu vàng óng ngập sương, tủi thân nhìn Lưu Phong đầy mong chờ.

"Chỉ là như thế này thôi." Lưu Phong đặt một tay lên trán Catherine, sau đó lại đặt lên trán mình, để so sánh nhiệt độ đại khái của hai người.

"Đầu còn choáng không?" Lưu Phong hỏi. Nhiệt độ giữa hai bên không khác biệt lắm, chủ yếu là nhiệt độ của Catherine không còn nóng như lúc đầu, chứng tỏ đã hạ sốt.

"Không!" Catherine bĩu môi che lấy trán mình, ngơ ngác lắc đầu. Đôi mắt màu vàng óng nhìn vào đôi mắt đen của Lưu Phong, và cả bàn tay vừa chạm vào trán nàng. Lúc này nàng cũng đã kịp phản ứng, chính là người đàn ông trước mắt này đã chữa khỏi bệnh cho nàng, mà lại mông của nàng cũng là do hắn châm cứu...

Trời ạ! Gương mặt Catherine đột nhiên đỏ bừng, nàng kéo chăn ra rồi chui tọt vào trong. Nàng không ngờ lại gặp ân nhân cứu mạng của mình trong tình huống như thế này.

Đây là sao đây? Lưu Phong nhìn Catherine đang chổng mông lên, vùi đầu vào trong chăn. Đây là kiểu thao tác gì vậy?

... . . .

"Ta mang cháo đến cho cô bé rồi, ăn một chút đi." Lưu Phong ôn nhu nói, lấy tay kéo kéo tấm chăn.

"Ừm! Cứ đặt ở đó, lát nữa tôi ăn." Giọng Catherine truyền ra từ trong chăn.

"Được, vậy ta đi đây." Lưu Phong đứng dậy, hắn cũng nhìn ra đối phương đang thẹn thùng.

"Ừm!"

Lưu Phong lắc đầu, thôi được rồi, tối nay cứ để Ny Khả đến xem là được. Sau đó liền rời khỏi phòng.

"Cạch!"

Tiếng đóng cửa vang lên, Catherine mới cẩn thận từng li từng tí thò đầu ra khỏi chăn, thấy không còn ai nữa mới thở phào nhẹ nhõm.

"Phù..."

Catherine vỗ ngực, gương mặt ửng hồng, thầm nói: "Người cũng không tệ, khí chất cũng rất tốt, lại còn là ân nhân cứu mạng. Bị nhìn một chút như vậy... chắc là cũng được chứ?"

"Trời ơi! Catherine, ngươi sao có thể có suy nghĩ như vậy? Ngươi có phải không còn trong sáng nữa rồi không?"

"Thế nhưng chuyện đã xảy ra rồi, vậy phải làm sao đây? Gả cho hắn sao? Như vậy thì quá tùy tiện... Mà lại phụ thân đại nhân sẽ giết người mất..."

"Hay là cảm ơn ân cứu mạng của đối phương một chút? Nhưng lấy gì để cảm ơn đây?"

"Hay là tặng nước hoa? Tặng hai bình cùng lúc có quá nhẹ không?"

"Rối rắm quá... Dalina, ngươi ở đâu rồi?"

Tiếng lẩm bẩm băn khoăn của thiếu nữ không ngừng vang lên. Đây chính là tuổi trẻ mà.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Đề xuất Voz: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái
BÌNH LUẬN