Chương 310: Sao Cậu Lại Trông Khác Thế?
Sáng sớm tinh mơ!
Catherine từ từ mở mắt, cảm thấy cơ thể như bị thứ gì đó trói chặt. Cô vén một góc chăn lên thì thấy Dalina đang ôm eo mình ngủ say.
"Hì hì... Ai mà ngờ được, đại tài nữ của cửa hàng ở Vương Đô khi ngủ lại chảy nước miếng thế này chứ." Catherine khẽ cười, nhìn vệt nước miếng óng ánh bên khóe miệng Dalina.
"Chép... chép..."
Dalina không biết mơ thấy gì mà chép miệng mấy cái, khóe môi cong lên, trông có vẻ như đang có một giấc mơ đẹp.
"Đáng yêu thật đấy!" Đôi mắt vàng óng của Catherine sáng lên, cô đưa tay chọc nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Dalina, khiến cô bạn khẽ nhíu mày.
"Hì hì..." Catherine nở một nụ cười tinh quái, túm một lọn tóc xanh của mình rồi khẽ cọ vào mũi Dalina.
"Oáp..." Dalina hé miệng ngáp một cái, đưa tay dụi dụi mũi rồi mở đôi mắt xanh còn ngái ngủ, lơ mơ nhìn Catherine.
"Sao cậu dậy sớm thế?" Dalina lẩm bẩm, giọng vẫn còn ngái ngủ.
"Là do cậu ham ngủ thôi, giờ không còn sớm nữa đâu." Catherine bất đắc dĩ nói, cô nhìn ra khung cửa sổ mờ sương, bên ngoài trời đã sáng trưng.
"Thật sao?" Cơn buồn ngủ của Dalina tan đi đôi chút, cô đưa tay quệt khóe miệng, gương mặt bất giác ửng hồng vì lại chảy nước miếng.
"Xem ra cậu đã có một giấc mơ đẹp nhỉ, ngủ mà cũng chảy nước miếng." Catherine trêu chọc.
"Ừm! Cũng gần như vậy!" Dalina gật đầu thừa nhận, cô đã mơ thấy những món ngon ở Túy Tiêu Lâu.
"Dậy thôi nào, ở nhà người khác mà ngủ muộn thế này là thất lễ lắm đấy!"
Catherine ngồi dậy, vươn vai nói: "Thật không thể tin được, giường ở đây còn thoải mái hơn cả giường ở nhà mình."
"Ừm, đệm giường này rất mềm, chăn cũng cực kỳ ấm áp, còn có mùi thơm thoang thoảng nữa." Dalina duỗi thẳng chân, lười biếng nói: "Tớ chỉ muốn ngủ thêm một lát thôi."
Mấy ngày nay cô đã quá mệt mỏi, đặc biệt là khi Catherine bị bệnh, cô lúc nào cũng ngủ không yên, cứ nửa tỉnh nửa mê.
"Mau dậy đi, không phải cậu nói muốn đi xem người trông giống Eliza sao?" Catherine kéo tay Dalina, trách yêu: "Với lại, tớ còn muốn tìm một tiệm cầm đồ để bán lọ nước hoa đi nữa."
"Đừng nghĩ nữa, cái thành thị nhỏ bé hẻo lánh này làm sao có tiệm cầm đồ được, nước hoa cứ giữ lại mà dùng đi!"
Đôi mắt xanh của Dalina lóe lên, cô nói: "Mà kể cả có tiệm cầm đồ đi nữa, người ta cũng chưa chắc đã mua nổi đâu."
"Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ để đó cho đến khi hỏng à?" Catherine ngơ ngác hỏi.
"Hỏng thì cứ để hỏng thôi, dù sao cậu cũng không thích, hơn nữa đó lại là đồ của người kia tặng."
Đôi mắt xanh của Dalina ánh lên ý cười, cô khẽ nói: "Sau này nếu cậu muốn dùng nước hoa, tớ sẽ tặng cậu."
"Tặng tớ nước hoa? Ý cậu là sao?" Catherine chớp mắt, có chút không hiểu.
"Lát nữa cậu sẽ biết." Dalina lanh lợi đáp, cô đã dò hỏi được ở Tây Dương Thành có một cửa hàng bán nước hoa, cô quyết định sẽ dẫn Catherine đến đó xem thử.
Quan trọng nhất là, cô cần một người có thể đối chọi lại với Tứ vương tử. Một khi nước hoa Thất Tịch được mở bán ở Vương Đô, chắc chắn sẽ chèn ép việc kinh doanh nước hoa của Tứ vương tử. Khi đó, nếu gia đình Dalina không có chỗ dựa, e rằng sẽ sớm bị Tứ vương tử thôn tính.
Mà Catherine, con gái của Công Tước, chính là một tấm bình phong sống. Chỉ cần đưa cô ra làm lá chắn, Tứ vương tử chắc chắn sẽ không dám làm gì quá đáng, dù sao thì một vị Đại Công Tước cũng không phải là thứ mà một vương tử có thể so bì.
Đương nhiên, nếu là Đại vương tử hay Nhị vương tử, có lẽ Đại Công Tước sẽ nhượng bộ đôi chút, nhưng với một Tứ vương tử không có thực quyền gì, đôi khi còn không bằng một vị Bá Tước.
Trừ phi vương tử được phân đất phong hầu, đến lãnh địa của mình, khi đó mới có thể thử đối đầu với Đại Công Tước, còn không thì Đại Công Tước thật sự chẳng việc gì phải sợ Tứ vương tử, dù gì hắn cũng không phải người thừa kế ngai vàng.
"Thần thần bí bí." Catherine càu nhàu một câu rồi vén chăn bước xuống giường. Bây giờ cả người cô đã khỏe hơn nhiều, tuy vẫn còn hơi mệt nhưng việc đi lại đã không thành vấn đề.
Hai người nhanh chóng sửa soạn, thay quần áo xong liền ra khỏi phòng. Ngước nhìn bầu trời trong xanh, hôm nay quả là một ngày đẹp trời, nắng đã lên cao.
"Chúng ta có nên đi ăn sáng trước không?" Catherine do dự hỏi, cô hơi nhớ món cháo trắng hôm qua.
Còn cả vị Lưu Phong các hạ nữa, cô muốn trực tiếp nói lời cảm ơn với anh, hoặc là hỏi xem anh có muốn mua lọ nước hoa không. Cô vẫn canh cánh trong lòng về lọ nước hoa của mình, vẫn muốn kiếm tiền để mua cây đàn Lute bốn dây.
"Cậu nghĩ giờ này người ta còn để bữa sáng cho chúng ta sao?" Dalina nhìn mặt trời đã lên cao.
"Ờm... Chắc là có chứ!" Catherine gãi má, trong các gia đình quý tộc đều sẽ giữ ấm một ít đồ ăn.
"Vậy cậu nỡ lòng nào mà ăn chứ? Giờ này sắp đến trưa rồi." Dalina đảo mắt, kéo tay Catherine đi ra ngoài, thản nhiên nói: "Chúng ta ra ngoài ăn, tớ nhớ có một cửa tiệm tên rất kỳ lạ, không biết đồ ăn sẽ thế nào."
"Ừm!"
Cứ thế, Catherine bị Dalina kéo rời khỏi tòa thành. Khi ra đến bên ngoài, Catherine cũng sững sờ y như Dalina ngày hôm qua, hoặc có thể nói là một trải nghiệm còn kỳ lạ hơn, dù sao cô cũng là một quý tộc.
"Tớ nghĩ công chúa Lucy nên đến đây xem thử, chắc chắn chị ấy sẽ rất thích nơi này." Catherine cảm khái nói.
"Vậy lần này về cậu nhớ nói với chị ấy một tiếng." Dalina khẽ đáp.
"Được, tớ còn muốn mang một ít quà về cho công chúa Lucy và cả mấy đứa nhỏ nữa."
Đôi mắt vàng óng của Catherine tràn đầy mong đợi: "Đây là lần đầu tiên tớ đi xa nhà mà còn mang quà về cho mọi người đấy."
"Được thôi, lát nữa chúng ta sẽ đi dạo một vòng xem có gì hay để mua không." Dalina gật đầu, kéo Catherine đi về phía tiệm pizza.
Hai người đi một lúc thì đến trước cửa tiệm pizza.
"Đây là cửa tiệm mà cậu nói đó hả? Tên đúng là kỳ lạ thật, nhưng mùi thơm quá." Catherine ngạc nhiên nói.
"Vào đi."
Dalina bước tới, đẩy cửa dẫn Catherine vào trong, sau đó cả hai đều kinh ngạc trước cách trang trí kỳ lạ của cửa tiệm.
"Chào mừng quý khách, xin hỏi..." Eliza nói được nửa câu thì sững sờ nhìn hai người trước mặt. Cô dụi mắt, rồi lại nhìn kỹ một lần nữa, vẫn là hai gương mặt quen thuộc đó.
Hành động này cũng khiến Dalina và Catherine nhận ra, rõ ràng là người này nhận ra họ nên mới có phản ứng như vậy.
"Cậu, cậu là Eliza?" Dalina nheo mắt, chỉ vào Eliza kinh ngạc thốt lên: "Sao cậu lại biến thành thế này?"
"Sao... sao hai cậu lại ở đây?" Eliza kinh ngạc kêu lên.
"Eliza, thật sự là cậu sao?"
Catherine trừng lớn đôi mắt vàng óng, khó tin nói: "Sao cậu lại trông khác thế?"
✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺
Đề xuất Huyền Huyễn: Bát Đao Hành