Chương 434: Cậu phải cẩn thận.

Tại Vương Đô, bảy ngày kể từ khi Dalina bắt đầu khai trương, cửa hàng của cô lúc nào cũng chật ních khách. Người đến mua hàng có, kẻ đến dò hỏi nguồn gốc hàng hóa cũng không ít.

Thậm chí, không ít kẻ còn muốn uy hiếp Dalina để chiếm đoạt công thức bí mật hoặc nơi sản xuất hàng hóa. Nếu không có Công chúa Lucy và Catherine giúp đỡ, có lẽ Dalina đã sớm gặp rắc rối rồi.

Đến hôm nay, toàn bộ số hàng hóa Dalina mang về đều đã bán hết sạch. Ngay cả lọ nước hoa phiên bản Chí Tôn cũng đã được một thương nhân từ vương quốc khác mua lại, nghe nói là để dâng lên cho Quốc Vương của họ.

Hôm nay, Dalina đóng cửa tiệm. Hàng hóa đã bán hết sạch nên cô quyết định tạm thời ngừng kinh doanh, trở về nhà để tiếp đãi Công chúa Lucy và Joan.

"Công chúa Lucy, những ngày qua cảm ơn sự giúp đỡ của cậu." Dalina nói đầy cảm kích, rót cho Lucy một tách nước.

"Chẳng phải chúng ta là bạn bè sao?" Công chúa Lucy mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi.

"..." Dalina ngẩn người, rồi khuôn mặt chợt bừng sáng một nụ cười rạng rỡ. Cô gật đầu thật mạnh: "Phải, chúng ta là bạn bè."

Trước đây, cô từng xem Công chúa Lucy là đối thủ cạnh tranh, không, phải nói là một đối thủ cùng chung chí hướng. Hai cô gái ưu tú sẽ bất giác mà “so kè” với nhau.

"Vậy còn chuyện nguồn cung cấp hàng của cậu đã bị lộ, cậu định thế nào?" Công chúa Lucy nhẹ nhàng hỏi, tay nâng tách trà sứ lên nhấp một ngụm.

"Không sao, mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của tớ." Dalina thản nhiên lắc đầu.

Việc Tây Dương Thành bị lộ ra là chuyện sớm muộn, hay nói đúng hơn là điều tất yếu. Những người đi cùng cô đến đó rất đông, riêng thủy thủ trên thuyền đã có mấy chục người, chỉ cần bị kẻ khác uy hiếp dụ dỗ một chút là chắc chắn sẽ khai ra những gì mình đã thấy ở Tây Dương Thành.

Chưa kể đến Côn Quản và đám quý tộc như Jessy, chỉ cần họ suy luận một chút là sẽ biết chuyện về Tây Dương Thành.

"Cậu không sợ việc làm ăn ở Vương Đô lại bị cướp mất sao?" Công chúa Lucy nhíu mày, ngạc nhiên hỏi. "Những thương nhân đó mà đến được Tây Dương Thành, họ sẽ mua rất nhiều hàng hóa về Vương Đô, như vậy thì cậu sẽ chẳng còn lợi thế gì nữa."

"Không, tớ không lo lắng chút nào." Khóe miệng Dalina cong lên, đôi mắt xanh biếc tràn đầy tự tin.

Cô có trong tay văn kiện ký kết với Lưu Phong, khu vực Vương Đô này, đại lý lớn nhất chính là cô. Chút hàng hóa vụn vặt kia, cô hoàn toàn không để vào mắt.

"Xem ra cậu đã có sự chuẩn bị khác rồi." Công chúa Lucy gật đầu, cô rất tán thành trí tuệ kinh doanh của Dalina.

"Cũng không hẳn là chuẩn bị, chỉ là tớ có một đối tác hợp tác rất tốt thôi." Đôi mắt xanh của Dalina cong thành vầng trăng khuyết khi nghĩ đến chàng trai tóc đen mắt đen ấy.

"Dalina, cậu phải cẩn thận." Công chúa Lucy đột nhiên nghiêm mặt lại, chân thành nói. "Mặc dù bây giờ sự chú ý của mọi người đã chuyển từ cậu sang Tây Dương Thành, nhưng cậu vẫn đang rất nguy hiểm."

"Ờm..." Dalina nhíu mày, cô biết Công chúa Lucy đang nói đến điều gì. Cô mím môi, bất đắc dĩ đáp: "Tạm thời bọn họ vẫn chưa dám có hành động gì lớn đâu."

"Đừng xem thường lòng tham của họ. Lần này cậu kiếm được nhiều kim tệ như vậy, bọn họ sẽ không nhẫn nhịn được lâu đâu." Công chúa Lucy nhắc nhở.

"Tớ hiểu mà. Đợi giải quyết xong mọi việc, tớ sẽ rời khỏi Vương Đô." Dalina thở dài, sao cô lại không hiểu chứ. Số kim tệ kiếm được từ việc bán hàng lần này đủ để khiến rất nhiều quý tộc phải đỏ mắt ghen tị.

"Ngày kia tớ sẽ rời Vương Đô, cậu có muốn đi cùng tớ không?" Công chúa Lucy nâng tách trà hỏi.

"Chuyện này..." Dalina có chút xiêu lòng, nhưng nghĩ đến sản nghiệp của gia đình, cô lại lắc đầu.

"Cũng phải, cậu còn có gia đình cần chăm lo." Công chúa Lucy cúi đầu, thở dài. "Không giống như tớ, phải bỏ nhà ra đi mới được."

"Choang!"

Bỗng nhiên, một tiếng va chạm vang lên bên cạnh khiến Dalina và Công chúa Lucy phải ngoảnh lại. Họ thấy chiếc tách sứ trong tay Joan đã vỡ nát.

"Hi hi... Tớ hơi đa sầu đa cảm thôi." Công chúa Lucy mỉm cười gượng gạo. Nàng liếc nhìn Joan đang quay mặt đi, rồi cả người thả lỏng. Ít ra nàng vẫn còn một cô nàng Báo Nhĩ Nương kiêu ngạo ở bên cạnh.

Dalina ngạc nhiên nhìn cách biểu đạt kỳ lạ của hai người họ, bất giác lắc lư chân rồi nhíu mày hỏi: "Công chúa Lucy, cậu có biết mấy ngày nay Catherine đang làm gì không?"

Catherine đã ba ngày không đến rồi. Mấy hôm trước ngày nào cô ấy cũng ghé qua, nhưng ba ngày trước, sau khi bị các kỵ sĩ do Công Tước phái tới đưa về nhà, Dalina không còn gặp lại cô ấy nữa. Điều này làm cô có chút lo lắng.

"Cô ấy..." Công chúa Lucy hé miệng, rồi bất đắc dĩ thở dài. "Gần đây cô ấy đang bận học lễ nghi."

"Lễ nghi?" Đôi mắt xanh của Dalina hơi mở to, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho hôn sự rồi sao?"

"Ừm!" Đôi mắt vàng kim của Công chúa Lucy thoáng nét ảm đạm, cô buồn bã nói: "Catherine không giống chúng ta, cô ấy là con gái của Công Tước, có những việc không thể tùy hứng lựa chọn được."

Với thân phận con gái Công Tước, kết cục của Catherine sớm đã được định đoạt. Nếu phụ vương của nàng không lâm bệnh, có lẽ chỉ hai năm nữa, nàng cũng sẽ giống như Catherine, bị gả cho một người mình không yêu.

"Cô ấy sẽ phải gả cho ai?" Dalina siết chặt nắm tay, trong đầu cô lại hiện lên lời nói muốn bỏ trốn của Catherine.

"Chưa biết được. Cuộc tranh giành của ba người kia chỉ mới bắt đầu, có lẽ phải vài ngày nữa Công Tước mới quyết định sẽ ủng hộ ai." Công chúa Lucy khẽ cắn môi.

"..." Dalina có chút bất lực. Giúp người bạn thân của mình trốn khỏi phủ Công Tước, cô hoàn toàn không có bản lĩnh đó, ngay cả cánh cổng phủ Công Tước cô còn chẳng vào được.

Cứ đà này, Catherine chắc chắn sẽ phải gả cho một người mà cô ấy không hề yêu thương. Dalina có thể tưởng tượng ra cảnh cô gái hoạt bát vui vẻ ấy sau này sẽ phải sống trong đau khổ.

Cô cũng không nghĩ ra được ai có thể giúp Catherine. Chẳng lẽ lại phải dựa vào Lưu Phong sao? Khoảng cách xa xôi như vậy, hoàn toàn không thực tế.

Bầu không khí trở nên nặng nề. Công chúa Lucy cũng chẳng có cách nào, nàng chỉ là một vị công chúa sắp thất thế, ngay cả việc đến trang viên của Công Tước để gặp Catherine cũng bị từ chối khéo.

"Tớ đi tạm biệt cô bé một lát. Ngày kia cậu cũng không cần ra tiễn đâu." Công chúa Lucy đứng dậy nói.

"Ừm!" Dalina mỉm cười gật đầu.

"Tớ đi đây." Công chúa Lucy cười nhẹ rồi dẫn cô gái tai báo rời đi.

"Không biết đến khi nào mới có thể gặp lại." Dalina ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng xinh đẹp đang khuất dần.

"Phải tìm cách gặp Catherine một lần mới được. Vài ngày nữa, không biết cô ấy có muốn cùng mình đến Tây Dương Thành không nhỉ..."

Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Thần Cơ Giới Sư
BÌNH LUẬN