Chương 576: Eliza tự bạch

"Thay người? Giờ này còn đổi ai nữa?"

"Chẳng lẽ có vật phẩm đấu giá đặc biệt nào sao?"

Lời của Dalina khiến các thuộc hạ bắt đầu bàn tán xôn xao. Chất lượng của buổi đấu giá tối nay hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của mọi người, có thể nói là một trong những buổi đấu giá cao cấp nhất họ từng tham gia.

"Đi đi." Lưu Phong nhìn khuôn mặt tinh xảo của Eliza, ôn hòa nói: "Cứ đọc theo bản thảo là được, không cần quá căng thẳng."

"Đại nhân, hay là thôi đi ạ? Những món đồ lưu ly đó rất đắt tiền, còn em chỉ đáng giá một ngàn kim tệ thôi mà." Eliza mím môi, đôi ngươi màu xanh biếc lóe lên ánh nhìn khác lạ.

"Không, cô còn đáng giá hơn những thứ đó." Lưu Phong khẽ nhếch miệng, cười nhạt nói: "Hơn nữa, những thứ đó muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."

"Vâng." Eliza gật đầu thật mạnh, đôi ngươi màu lục khẽ rung lên, cô cố nén cảm giác choáng váng vì xúc động, đứng dậy bước về phía đài đấu giá.

"Cứ bình tĩnh là được." Dalina thì thầm khi đi lướt qua Eliza: "Cứ coi những người bên dưới là cừu non cả thôi."

"Vâng vâng." Eliza khẽ gật đầu, với vẻ mặt lạnh lùng bước lên đài đấu giá, lặng lẽ nhìn xuống những người bên dưới.

"Hít..."

Eliza hít một hơi thật sâu, liếc nhìn Lưu Phong rồi đưa tay giật tấm vải quấn trên đầu xuống, để lộ ra mái tóc trắng tuyệt đẹp, lấp lánh dưới ánh nến.

"Hít..."

Mọi người bên dưới đài đấu giá đều hít một hơi khí lạnh. Nếu vẻ đẹp của Dalina được chín mươi hai điểm, thì Eliza lúc này phải được chín mươi sáu điểm.

"Thưa quý vị, tôi là người chủ trì đấu giá cho vật phẩm thứ ba mươi mốt hôm nay." Giọng nói lạnh lùng của Eliza vang lên.

Cô không đợi những người bên dưới lên tiếng, liền tự giới thiệu: "Tôi tên là Eliza, là một Tinh Linh."

"Cái gì? Tinh Linh?"

Bên dưới đài, đám đông xôn xao. Tất cả bọn họ đều trừng lớn mắt nhìn Eliza, hơi thở cũng trở nên nặng nề, thầm nghĩ không hổ là Tinh Linh, đẹp thật.

"Con đàn bà này định làm gì vậy?" Sắc mặt Chó Săn trở nên nghiêm túc, hắn không hiểu tại sao Yêu Cơ Tóc Trắng lại đột nhiên lộ diện.

"Cảm giác tối nay sẽ có chuyện lớn xảy ra." Ferguson trầm giọng nói, ánh mắt liếc nhìn bốn phía. Hắn phát hiện không ít đồng nghiệp, trên mặt ai nấy đều là vẻ kinh ngạc và khó hiểu.

"Không lẽ cô ta định bán chính mình đấy chứ?" Hồng Mai uể oải nói, nàng vừa mới đấu giá được viên ngọc trai màu hồng mà mình yêu thích.

"Không thể nào, trông cô ta như sắp tuyên bố chuyện gì đó thì hơn." Ferguson phân tích.

"Cứ xem sao đã, hy vọng không xảy ra sai sót gì lớn, nếu không công sức bao ngày nay của chúng ta coi như đổ sông đổ bể." Chó Săn trầm giọng.

"Tôi có dự cảm không lành." Hồng Mai ngồi thẳng người dậy.

Cũng có không ít người có cùng suy nghĩ với nhóm ba người Ferguson. Hàng chục thợ săn tiền thưởng đã trà trộn vào buổi đấu giá, bọn họ vốn định gây ra hỗn loạn rồi bắt cóc Eliza đi, nhưng khi nhìn thấy các kỵ sĩ xung quanh, họ không dám manh động chút nào.

"Tôi còn có một danh hiệu khác, gọi là Yêu Cơ Tóc Trắng." Eliza vừa nói vừa vén tóc sau tai lên, để lộ đôi tai dài và nhọn.

Lúc này cô có chút căng thẳng, sợ những người bên dưới sẽ gây chuyện. Ngay cả Avery đứng sau lưng cô cũng bất giác tiến lên hai bước, bàn tay nhỏ run run, chỉ cần có biến, thanh đại kiếm sẽ lập tức được rút ra chém người.

"Yêu Cơ Tóc Trắng? Cái tên này lạ thật, có ai từng nghe qua chưa?"

"Chưa, chưa nghe bao giờ."

"..."

"Trời ơi, lại là Yêu Cơ Tóc Trắng, Tinh Linh đã khiến một vị Đại Công Tước diệt vong đó ư?"

"Cái gì? Cô ta chính là Tinh Linh đã khuấy đảo cả Vương Đô không yên mấy năm trước ư?"

"Đúng, chính là cô ta, Yêu Cơ Tóc Trắng bị treo thưởng một ngàn kim tệ."

"Một ngàn kim tệ? Chuyện này... cũng khoa trương quá rồi nhỉ?"

"Vậy hôm nay cô ta định làm gì? Thân phận trị giá một ngàn kim tệ mà còn dám bại lộ, đây là không muốn sống nữa sao?"

"..."

Tiếng bàn tán bên dưới khiến trái tim đang căng thẳng của Eliza ngược lại thả lỏng hơn. Tệ nhất thì còn có thể tệ đến mức nào nữa chứ? Cô đã chịu đủ những ngày tháng phải che giấu thân phận rồi, hôm nay, cô muốn sống một cách quang minh chính đại với thân phận của một Tinh Linh.

"Chắc hẳn các vị rất tò mò, tại sao tôi lại bại lộ thân phận?" Eliza mặt không cảm xúc, nhìn đám đông đang dần im lặng, lạnh lùng nói: "Cũng chắc chắn rất tò mò, tại sao tôi lại bị treo thưởng một ngàn kim tệ."

"Có phải cô nắm giữ bí mật trọng đại nào không? Nếu không sao lại bị treo thưởng với cái giá trên trời một ngàn kim tệ như vậy." Một người đàn ông trung niên hét lên.

"Hôm nay tôi chính là muốn công bố bí mật này, và còn muốn đem thứ liên quan đến bí mật này ra đấu giá." Eliza liếc nhìn người đàn ông trung niên đó, cô biết đó là người do đại nhân Lưu Phong sắp xếp, chính là để cô có thể thuận lợi nói tiếp.

"Cái gì? Bí mật trị giá một ngàn kim tệ?"

"..."

Bên dưới, Smith, Kunjan, Jessy, Kimpton và những người khác đều dỏng tai lên nghe. Họ biết Tinh Linh này có liên quan đến vị kia trong vương cung ở Vương Đô, bí mật trị giá một ngàn kim tệ này vô cùng hấp dẫn họ.

"Bí mật này liên quan đến một món bảo vật trị giá trên một vạn kim tệ." Eliza nói ra một câu kinh người.

"Phụt..."

"Khụ khụ khụ..."

Hơn nửa số người ở đây đều bị lời của Eliza làm cho sặc, có người còn phun cả nước bọt ra ngoài, trừng lớn mắt nhìn cô.

"Cái gì, bảo vật trị giá một vạn kim tệ?"

"Nếu vậy thì cũng chẳng trách bị treo thưởng một ngàn kim tệ, rốt cuộc là bảo vật gì vậy?"

"Rốt cuộc là ai treo thưởng? Chẳng lẽ là đại quý tộc nào đó?"

"..."

Những người bên dưới càng bàn tán sôi nổi hơn, chỉ thiếu điều xông lên bắt Eliza nói ra bí mật ngay lập tức.

"Thiếu gia, sắp thành công rồi." An Lỵ nói nhỏ, cô biết kế hoạch mà thiếu gia đã sắp đặt.

"Sau đêm nay, lập tức bảo Novo đăng báo, khuếch tán chuyện này ra." Lưu Phong mỉm cười. Kế hoạch của hắn chính là dùng giá trị treo thưởng một ngàn kim tệ của Eliza để viết bài.

"Vâng." An Lỵ nhẹ giọng đáp.

Nếu một ngày nào đó, có người nói cho các thợ săn tiền thưởng biết, lý do Eliza trị giá một ngàn kim tệ là vì một bí mật. Nhưng nay bí mật này đã bị phơi bày, không còn giá trị nữa, cho dù có bắt được Eliza đi lĩnh thưởng, cũng chưa chắc đã nhận được tiền.

Lưu Phong chính là muốn tạo ra ảo giác như vậy, khiến cho những thợ săn tiền thưởng đó mất đi hứng thú với Eliza, dù sao cũng là chuyện vừa tốn công lại chẳng được gì.

Quan trọng nhất là để cảnh cáo kẻ đã bỏ tiền ra truy nã. Dựa vào thông tin Eliza cung cấp, Lưu Phong đoán chính là do Quốc Vương bày ra, nói cho cùng cũng chỉ là muốn ép Eliza rời khỏi Vương Đô mà thôi, dù sao việc tính kế cho cái chết của một Đại Công Tước cũng không phải là chuyện gì vinh quang.

"Trong một tình huống ngẫu nhiên, tôi đã có được một phần kho báu, và tin tức về kho báu đó cũng bị lộ ra ngoài. Chuyện ở Vương Đô không hề đơn giản như mọi người nghĩ."

Eliza đọc theo bản thảo Lưu Phong đưa, nói ra những lời chỉ là bề nổi: "Và cuối cùng, tôi đã tìm thấy kho báu đó, cũng đã mang nó đi rồi."

Đề xuất Voz: Phá Thiên Truyện
BÌNH LUẬN