"Phù... Cuối cùng cũng giải quyết xong." Lưu Phong thở phào một hơi, bước ra khỏi mật thất, quay người khóa cửa sắt lại, xoay rối mã số rồi đóng tủ lại.
Hắn đảo mắt nhìn quanh phòng, theo thói quen dùng giác quan dự cảm để dò xét, không phát hiện có động tĩnh gì. Hắn lấy tấm pin năng lượng mặt trời từ trong không gian ra, đặt ở góc phòng, sáng mai Ny Khả sẽ cho người mang đến kho riêng.
Thiên phú giác quan dự cảm này đã giúp hắn khai phá ra rất nhiều năng lực mới, tự chủ dò xét là một trong số đó, có thể cảm ứng được có người trong một phạm vi nhất định hay không.
"Bây giờ mọi thứ đã đủ cả, mấy ngày tới lắp đặt xong hệ thống năng lượng mặt trời và thủy điện là có thể bắt đầu dùng điện rồi." Lưu Phong vươn vai một cái, nhìn đống linh kiện đủ loại trước mắt mà cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Mấy ngày nay hắn cũng đã lắp đặt được một ít tấm pin mặt trời, phần còn lại không nhiều lắm, chỉ có máy phát điện sức nước là hơi phiền phức. Lúc còn ở Địa Cầu, hắn đã phải đặc biệt tìm người bán để xin video hướng dẫn lắp đặt.
"A? Đã mười một giờ rồi sao." Lưu Phong liếc nhìn đồng hồ, ngáp một cái rồi bắt đầu cởi quần áo đi ngủ, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.
Hắn nhìn chiếc giường vắng bóng Lạc Lạc, bất đắc dĩ thở dài, đã giờ này rồi thì cô nàng Miêu Nhĩ Nương chắc chắn không đến nữa.
Không làm gì thì ôm người ngủ cũng tốt, mà cái gối ôm nhỏ Frey cũng không có ở đây.
Lật người lên giường, Lưu Phong yên lặng nằm đó. Hắn nhận ra cơ thể mình ngày càng cường tráng, thể chất được cải tạo sau khi xuyên không ngày một mạnh hơn. Gần đây, Miêu Nhĩ Nương thậm chí còn hơi sợ ngủ cùng hắn, trách hắn vần vò quá mức.
Phụ nữ ở phương diện kia cũng giống đàn ông, nếu quá lâu cũng sẽ chịu không nổi. Cái gì mà kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngược lại sẽ không thoải mái mà còn đau nhức.
"Cạch."
Một tiếng động rất nhỏ vang lên khiến Lưu Phong quay đầu nhìn về phía cửa, đôi tai khẽ động. Âm thanh này rất khẽ, nhưng trong đêm khuya tĩnh lặng lại vô cùng rõ ràng.
Thể chất của Lưu Phong được tăng cường toàn diện, thính lực, thị lực đều được tối ưu hóa. Hắn nghi ngờ rằng vài năm nữa không biết mình có trở thành một sự tồn tại như siêu nhân hay không.
"Đêm nay ai sẽ đến đây nhỉ?" Lưu Phong nhíu mày suy tư, lẩm bẩm: "Frey về sao? Không, chị gái cô ấy đã giữ cô ấy ở lại qua đêm rồi."
Nghĩ đến chị gái của Frey là Leah, đối phương tỏ rõ sẽ không ở trong lâu đài, nếu có ở lại thì cũng sẽ ở căn cứ không quân, hoặc sẽ mua một căn nhà trong thành phố.
Lưu Phong cũng không thấy có vấn đề gì, không muốn ở trong lâu đài cũng được, với lại nhà cửa ở sân sau tòa thành cũng sắp chật rồi.
Cánh cửa bị đẩy ra nhè nhẹ, tiếng trục cửa kẽo kẹt từng hồi, có thể thấy được sự căng thẳng và cẩn thận của người mở cửa.
Lưu Phong khẽ hé mắt, nhìn thấy một bóng hình quen thuộc khiến hắn ngẩn ra, vô số suy nghĩ lướt qua trong đầu, hắn lập tức hiểu ra chuyện gì.
Hắn thầm nghĩ: "Cô nhóc Ny Khả này, từ lúc nào mà gan dạ vậy? Bình thường thân mật một chút đã đủ khiến cô ấy đỏ mặt tim đập, tối nay lại còn chơi trò đột kích ban đêm."
Chẳng lẽ? Lưu Phong nghĩ đến một khả năng, có phải do gần đây mình bận rộn quá, không để ý đến cô ấy, khiến cô ấy cảm thấy hụt hẫng?
Ny Khả lúc này trông như một tên trộm, rón rén đẩy cửa phòng ra, rồi lại nhón gót, nhẹ nhàng bước vào trong, sau đó lại khẽ khàng đóng cửa lại.
Trước đó, sau khi bị Minna nói chuyện, cô đã về phòng ngượng ngùng hơn một tiếng đồng hồ. Cô trằn trọc suy nghĩ, lăn lộn trên giường rất lâu, càng nghĩ càng thấy mất mặt, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đến, bởi vì cô đã bị Miêu Nhĩ Nương nói trúng tim đen.
Vốn dĩ cô muốn đợi thiếu gia chủ động, nhưng ai ngờ có mấy lần cơ hội lại đều bị Frey phá hỏng, khiến cô xấu hổ đến mức quay đầu bỏ chạy.
Gần đây thiếu gia lại càng bận rộn, không bận kế hoạch thương lộ thì cũng là tuần tra lãnh địa, còn phải xử lý một vài sự vụ của quý tộc.
Nàng phát hiện gần đây trong lâu đài có vài người nhìn thiếu gia bằng ánh mắt rất lạ, rõ ràng là giống hệt ánh mắt của nàng. Hơn nữa, nàng được xem là cô gái quen biết thiếu gia đầu tiên, không được là người đầu tiên thì thôi, nhưng nếu ngay cả người thứ hai cũng không phải, nàng thật sự không cam lòng.
"Hít... thở..." Ny Khả hít sâu vài lần, nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên giường. Dưới ánh nến leo lét, đôi mắt màu xám của cô nhìn ngắm khuôn mặt tuấn tú của thiếu gia, trái tim đang đập loạn xạ cũng dần bình tĩnh trở lại.
Thiếu gia vẫn đẹp như vậy, ngay cả dáng vẻ lúc ngủ cũng thật đẹp trai.
Ny Khả đỏ bừng mặt, đôi tay trắng nõn có chút run rẩy, cởi bỏ quần áo của mình rồi e thẹn trèo lên giường.
"Phù..." Lưu Phong khẽ thở ra một hơi, chậm rãi mở mắt. Thiếu nữ đã dũng cảm đến thế, hắn phải đáp lại tình yêu này.
Ny Khả thấy Lưu Phong mở mắt, hơi ngạc nhiên rồi cúi đầu xuống, giọng nói mềm mại, lí nhí: "Thiếu gia..."
Một tiếng "thiếu gia" này khiến xương cốt của Lưu Phong cũng phải mềm nhũn.
Lưu Phong vươn tay kéo Ny Khả vào lòng, cúi đầu nhìn thiếu nữ ngoan ngoãn như một chú cừu non, trong lòng dâng lên một ngọn lửa nóng rực.
"Ny Khả." Lưu Phong ôn hòa gọi.
Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, Lưu Phong cúi đầu nhẹ nhàng áp môi lên. Hắn có thể cảm nhận được cơ thể Ny Khả cứng đờ, sau đó vụng về đáp lại.
"Hà..." Một lúc lâu sau, Lưu Phong mới buông Ny Khả ra, cả hai cùng hổn hển thở dốc.
"Ny Khả, để ta." Lưu Phong dịu dàng nói.
"Thiếu gia..."
"A..."
"Ta sẽ nhẹ nhàng thôi..."
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿