Chương 85: Mở bán muối giá rẻ

"Đi thôi! Chúng ta đến khu Chợ Lớn đi, ở đó có những Thú Nhân khác đấy." An Ly vừa nhai bánh bao vừa nói, giọng ngọng nghịu không rõ.

Vi Á khẽ gật đầu. Nàng nhìn những chiếc bánh bao trắng nõn, mũm mĩm trong túi giấy, nuốt nước bọt ừng ực rồi cầm lấy chiếc màn thầu to nhất cắn một miếng.

"Ưm...~"

Vỏ bánh mềm xốp tan ngay trong miệng, lan tỏa hương thơm của lúa mì xen lẫn vị ngọt thanh. Đây là món ngon nhất Vi Á từng được nếm, còn tuyệt hơn cả thịt thú săn ở bộ lạc.

"Ưm...~"

Vi Á thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn, khiến người qua đường phải ngoái lại nhìn với ánh mắt kỳ lạ.

"Này thỏ ngốc, cậu đừng phát ra mấy âm thanh kỳ quái đó nữa được không? Làm người ta nổi da gà hết cả lên." An Ly đỏ mặt, lườm cô.

Vi Á đang lim dim hưởng thụ, nghe vậy liền hé mắt ra, dùng lưỡi liếm sạch vụn bánh dính trên tay rồi ngơ ngác hỏi: "Tại sao chứ? Ăn ngon thì phát ra tiếng vì thỏa mãn, không phải rất bình thường sao?"

"Khụ khụ..." An Ly ho khan hai tiếng. Bình thường thì đúng là vậy, nhưng... không thể trách cô nghĩ bậy được, tự dưng cô lại nhớ tới cảnh thiếu gia ngoáy tai cho Minna.

"Tóm lại là cậu đừng phát ra mấy âm thanh đó nữa." An Ly bĩu môi, đỏ mặt quát khẽ.

"Được thôi!"

Vi Á gật đầu, không kêu nữa thì thôi. Nàng cầm lấy một chiếc bánh bao chay nhân nấm hương, chắc là sẽ còn ngon hơn nữa đây. Cô há to miệng cắn một miếng.

"Ưm...~"

Nhân nấm hương đậm đà xen lẫn chút vị mặn, cắn một miếng là nước sốt thơm ngon ứa ra, quyện cùng lớp vỏ bánh mềm xốp, quả thực là một sự hưởng thụ tuyệt vời nhất trên đời.

Gương mặt Vi Á tràn ngập vẻ thỏa mãn, cô ăn hết cái này đến cái khác, đặc biệt là khi ăn tới bánh bao nhân thịt heo.

"Ưm...~ Tuyệt vời, đúng là tuyệt phẩm nhân gian, ngon quá đi mất!" Vi Á nhét đầy miệng, không tài nào dừng lại được, chiếc bánh bao nhân thịt này còn ngon hơn màn thầu gấp mấy lần.

"Ưm...~"

An Ly sa sầm mặt. Mới vừa hứa không kêu nữa, vậy mà lời hứa của cô đã bị một cái bánh bao thịt đánh bại rồi.

"Đợi cậu được nếm thử bánh bao thịt do Ny Khả làm, cậu mới biết thế nào là đỉnh cao. Món cậu đang ăn bây giờ chỉ thuộc dạng thường thôi." An Ly liếm môi, món bánh bao vỏ mỏng nhân nhiều đó được cô xếp ở vị trí thứ ba, chỉ sau món trứng xào cà chua và kẹo que.

"Còn có món ngon hơn cả cái này sao?" Vi Á mở to đôi mắt đỏ nhạt, nhìn An Ly với vẻ đầy mong đợi.

Bánh bao thịt bán cho dân thường thì nhân có thể to đến đâu chứ? Một chiếc bánh bao to bằng nắm tay, bên trong chỉ có viên nhân thịt bằng ngón tay cái, vậy mà trong mắt Vi Á đã là mỹ vị ngon nhất rồi.

"Đương nhiên rồi, cậu không biết sao? Một trong những thứ nổi danh nhất ở Thành Tây Dương chính là mỹ thực của phủ thành chủ đấy." An Ly hất cằm, cái đuôi cũng vểnh lên, tràn đầy vẻ tự hào.

Từ lúc tỉnh lại đến giờ, những gì Vi Á trải qua đều là những điều cô khó có thể tưởng tượng nổi. Trước đây cô chưa từng được ăn bánh bao thịt, vậy mà bây giờ lại còn có loại bánh bao ngon hơn nữa.

"Đến rồi! Đây chính là cổng vào Chợ Lớn." An Ly chỉ vào cánh cổng lớn trước mặt.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, bất giác đã đến trước Chợ Lớn. Người ra vào không ngớt, trước cổng chính có một đám trẻ con đang tụ tập.

"Đông người quá." Vi Á có chút rụt rè, đây là lần đầu tiên cô thấy nhiều người như vậy.

Bây giờ đã ít hơn rồi, chứ hồi mới xây xong còn đông hơn nhiều.

An Ly dẫn Vi Á vừa đến cổng Chợ Lớn thì thấy Tứ Đại Kim Cương, à không, là bốn bảo an Thú Nhân đang cầm gậy gỗ đi tuần tra.

"A, chị An Ly, chị lại đến mua kẹo que à?" Bảo an Thú Nhân ở cổng thấy An Ly liền vội vàng chạy tới.

Vi Á tròn mắt nhìn Thú Nhân mặc bộ chế phục đặc biệt trước mặt. Tại sao Thú Nhân lại có thể mặc đồ uy phong lẫm liệt như vậy?

"Này này, mấy đứa kia đừng có trèo lên đó, nguy hiểm lắm, mau xuống đi."

Bảo an Thú Nhân vừa chào hỏi xong, mắt sắc liền thấy mấy đứa nhóc nghịch ngợm đang trèo lên cột chịu lực của tòa nhà, vội vàng chạy tới đuổi chúng xuống.

Cha mẹ của mấy đứa trẻ đều cảm kích mỉm cười với người bảo an, sau đó xách tai con mình lôi về nhà. Còn về việc giáo dục bằng gậy gỗ hay dép lê thì tùy vào sở trường của mỗi nhà.

Tất cả những điều này trông thật hài hòa, dường như bảo an Thú Nhân chính là một thành viên trong cộng đồng loài người. Lần đầu An Ly nhìn thấy cảnh này cũng đã vô cùng kinh ngạc.

"Chị An Ly, tôi biết ngay là chị sẽ đến mà. Vừa rồi thành chủ đại nhân đã mua ở chỗ tôi không ít kẹo que, chắc là mua cho chị đấy. Thành chủ đại nhân đối với chị tốt thật."

Gấu Mập bán kẹo que oang oang nói, nói xong còn đắc ý liếc nhìn xung quanh. Ta đây quen biết cả người thân cận bên cạnh thành chủ là chị An Ly đấy nhé, sau này các ngươi liệu mà biết điều một chút, đừng có tí một là đòi ăn quỵt kẹo que.

Mặt An Ly đỏ bừng lên trong nháy mắt, cô vội kéo cô thỏ ngốc chạy đi. Nếu còn ở lại đây, không biết chừng gã Gấu Mập này sẽ rêu rao cả chuyện cô từng lén hôn thiếu gia mất.

"An Ly, bọn họ ban nãy là..." Vi Á biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, cô muốn nghe câu trả lời chắc chắn từ An Ly.

"Cậu nói Gấu Mập bọn họ à?" An Ly cười khẽ, "Trước đây tớ cũng giống cậu, không bao giờ tin tưởng Nhân tộc, đặc biệt là đám quý tộc đó. Nhưng sau khi gặp thiếu gia, tớ đã thay đổi."

"Tớ chỉ tin tưởng thiếu gia, vị quý tộc duy nhất, và những người trong phủ thành chủ. Còn những người khác thì, ha ha..."

"Còn Gấu Mập và những người khác, họ đang làm việc cho thiếu gia. Họ cũng nhận được tiền lương như Nhân tộc, sau đó có thể thuê nhà để ở."

"Gấu Mập còn nói với tớ, chị ấy muốn từ từ tiết kiệm tiền để mua một căn nhà trong khu dân cư."

Vi Á lặng lẽ lắng nghe An Ly kể, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng chưa từng có. Cô đang nghĩ liệu các Thú Nhân trong bộ lạc của mình có thể tìm được việc làm ở Thành Tây Dương rồi tự nuôi sống bản thân hay không?

"Đến rồi, mau nhìn kìa, thiếu gia chuẩn bị lên sân khấu." An Ly kéo tay Vi Á đang thất thần, vội chỉ vào một cái bục nhỏ phía trước.

Vi Á hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một người Nhân tộc tuấn tú. Anh mặc trang phục hoa lệ, còn lộng lẫy hơn cả bộ đồ trên người cô. Cô cảm nhận được một khí chất nho nhã mà người khác không có từ chàng thanh niên đó.

"Anh ấy chính là thiếu gia mà An Ly luôn nhắc đến, một quý tộc đặc biệt sao? Cũng là người đã cứu mạng mình sao!"

Lưu Phong vừa bước lên bục, liền thấy một đôi tai thỏ dài đang ngọ nguậy trong đám đông. Đúng là một tấm biển hiệu sống động. Anh nhìn xuống theo đôi tai, liền thấy nàng Thỏ đang ôm nàng Cáo đang giãy giụa.

Anh gật đầu với hai người xem như chào hỏi, rồi thu ánh mắt lại, nhìn đám đông đang tụ tập và cất cao giọng nói: "Ta là Lưu Phong, là lãnh chúa của các vị. Hôm nay, ta tuyên bố tại đây, muối giá rẻ sẽ bắt đầu được mở bán."

"Hãy mang theo thẻ căn cước của mình, các vị có thể đến mua một cân muối xanh với giá năm đồng tệ."

"Những cư dân Thành Tây Dương chưa có thẻ căn cước, xin hãy nhanh chóng đến phòng làm việc để đăng ký."

Đề xuất Voz: Linh Quỷ Hắc Đạo
BÌNH LUẬN