Chương 4: Tự Tôn Và Gánh Nặng
Tần Mệnh ngồi trên ghế đá nghiên cứu Sinh Sinh Quyết suốt đêm, chẳng những không mệt mỏi, ngược lại tinh khí thần càng thêm dồi dào. Sinh Sinh Quyết có thể thôn nạp sinh mệnh chi khí từ thiên địa, giúp hắn khôi phục thương thế, khí huyết, đồng thời duy trì sự sung mãn của tinh khí thần.
Trước kia, Tần Mệnh phải mất trọn ba năm mới nghiên cứu xong đoạn thứ nhất của Sinh Sinh Quyết. Khoảng cách thời gian dài như vậy, một phần vì tuổi tác hắn còn quá nhỏ, kiến thức hạn hẹp; hai phần vì hắn hoàn toàn không hiểu về phương thức luyện khí của Sinh Sinh Quyết, tất cả đều phải tự mình mò mẫm. Lần này nghiên cứu Đoạn thứ Hai rõ ràng thuận lợi hơn rất nhiều, chỉ sau một đêm đã có chút cảm ngộ. Tần Mệnh tự tin có thể trong vòng nửa năm, thậm chí thời gian ngắn hơn, nghiên cứu triệt để và dung hội quán thông cả Đoạn Một lẫn Đoạn Hai.
Lão nhân đã quay lại kho hàng ngủ từ lúc nào không hay, trong viện chỉ còn Tần Mệnh và ngôi mộ cô độc kia.
Tần Mệnh tâm tình không tệ, xua tan đi sự u ám vì bị Sở Hoa trưởng lão cự tuyệt. Hắn làm điểm tâm cho lão nhân, còn mình thì nhét vội một cái bánh bao vào miệng, đi đến góc sân bắt đầu đúc luyện thường ngày. Hắn nhấc lên chiếc vạc đá cao hai mét, vững vàng đặt trên tay. Cơ bắp toàn thân căng cứng, đường nét hiện ra hoàn mỹ.
Chiếc vạc đá này là dụng cụ hắn dùng để chở tạp hóa.
Công việc buổi sáng mỗi ngày của hắn là đưa tạp hóa đến các nơi trong Thanh Vân Tông. Ban đầu, hắn phải đẩy xe gỗ, đi đi lại lại từng chuyến. Sau này, hắn đổi sang thùng gỗ cao hơn một mét, bỏ đồ vào bên trong rồi cõng đi. Hai năm trước, hắn chuyển sang dùng vạc đá, bỏ tất cả đồ cần đưa vào, rồi giơ nó đi giao hàng.
Bên ngoài vạc đá treo đầy Thiết Chùy, tổng thể nặng đến ba trăm cân. Nếu chất thêm đồ vật cần giao mỗi ngày, ít nhất cũng phải năm trăm cân, lúc nặng nhất có thể đạt tới bảy, tám trăm cân.
Tần Mệnh cởi trần, giơ cao vạc đá, sải bước đi lại trong sân. Cơ bắp cường tráng, lực bộc phát mạnh mẽ, cùng với nghị lực kiên cường bền bỉ, đều là do hắn ngày qua ngày rèn luyện mà thành.
Biến khó khăn thành sự lịch luyện, đó là điều Tần Mệnh tự nhủ với bản thân mỗi ngày.
"Tần Mệnh, có ở đó không?" Một giọng lanh lảnh từ bên ngoài vọng vào. Một gã đàn ông trắng trẻo mập mạp đứng ngoài cửa sắt, dáng vẻ rất phách lối, còn cố ý ngửa đầu liếc xéo.
Hắn tên là Trương Đông, là một trong những quản sự của Thanh Vân Tông, phụ trách quản lý và sắp xếp công việc hằng ngày cho một nửa số nô bộc.
Tần Mệnh hoàn toàn không thèm để ý, vẫn tiếp tục giơ vạc đá đúc luyện.
"Ngươi điếc à? Lão tử đang nói chuyện với ngươi..." Trương Đông gân cổ thét lên.
Ầm ầm! Chiếc vạc đá trong tay Tần Mệnh rơi xuống đất, cả tòa đại viện kho hàng rung chuyển.
Trương Đông cũng run rẩy theo, giọng nói nghẹn lại tại chỗ, giống như bị bóp cổ vịt, đứng ở cửa sắt không dám bước vào nửa bước.
Tần Mệnh lau mồ hôi trán: "Có chuyện gì?"
Trương Đông nhìn chiếc vạc đá nặng mấy trăm cân mà lòng run sợ, nhưng vẻ mặt vẫn cố tỏ ra ngang ngược. Hắn giơ danh sách trong tay lên: "Đây là hàng cần giao hôm nay."
"Mỗi ngày ngươi đều dán trên cửa, hôm nay sao lại có lòng tốt rảnh rỗi vào đây thăm ta?"
"Hắc! Ngươi cái tiểu tội dân, lão tử vào đây là nể mặt ngươi..." Trương Đông bị ánh mắt Tần Mệnh nhìn chằm chằm đến hoảng loạn, nói lắp bắp vài tiếng rồi biến thành lầm bầm. Hắn thật sự không dám vênh váo trước mặt Tần Mệnh, nếu không sẽ bị đánh. Trước kia hắn đã bị đánh không ít lần. Cái tên tiểu tử hỗn này trong mắt căn bản không có khái niệm về sự khác biệt địa vị.
"Đưa đây." Tần Mệnh bước tới, nhận lấy danh sách, lướt mắt qua: "Nhiều địa điểm thế này?"
Trương Đông cười khẩy: "Ngươi không phải đã đạt tới Linh Võ Cảnh sao? Còn dám tập kích Sở Hoa trưởng lão, thêm chút hàng hóa có làm khó được ngươi không?"
"Trong này có nhiều chỗ không thuộc phạm vi ta đưa."
"Phạm vi nào, không phạm vi nào, là do ta quyết định. Người tài giỏi thì việc nhiều, từ hôm nay trở đi, địa điểm giao hàng của ngươi tăng gấp ba lần so với trước."
Tần Mệnh lạnh lùng liếc hắn một cái, lắc lắc tờ danh sách trong tay.
"Ngươi làm gì? Ngươi mà dám đánh ta nữa, sau này tất cả hàng hóa của Thanh Vân Tông đều giao cho ngươi đưa, mệt chết ngươi! Nhìn... Ngươi... Còn nhìn? Ngươi còn dám nhìn! Tần Mệnh, ngươi đừng xúc động, thêm vài cân hàng thì sao chứ..." Thấy Tần Mệnh bước tới, Trương Đông sợ hãi lảo đảo lùi về sau. Hồi đó, Tần Mệnh mới mười tuổi đã đuổi đánh hắn khắp núi. Từ đó về sau, mỗi năm hắn ít nhất bị đánh hai lần. Ngươi càng phạt, hắn đánh càng hung ác. Tên tiểu tử này gan thép cốt sắt, hoàn toàn không sợ bị phạt. Tính ra, năm nay Tần Mệnh còn chưa đánh hắn, Trương Đông trong lòng có một nỗi ám ảnh.
"Ta nhặt đồ thôi, đừng sợ." Tần Mệnh nhặt một tảng đá dưới đất, tiện tay ném vào vạc đá.
Trương Đông xấu hổ: "Còn không mau dọn dẹp, tranh thủ thời gian đi giao hàng! Ta cảnh cáo ngươi, cho dù sau này ngươi đạt tới Huyền Võ Cảnh, ngươi vẫn là nô bộc, mỗi ngày đều phải đưa hàng."
"Trương Đông à, làm người đừng quá phách lối. Ngươi vĩnh viễn là quản sự, nhưng ta chưa chắc vĩnh viễn là nô bộc." Tần Mệnh xách thùng nước giếng, đi vào kho hàng, trước tiên tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo tươm tất.
Mặc dù là nô bộc, nhưng hắn là công tử, là Thiếu thành chủ của Lôi Đình Cổ Thành.
Quần áo không cần lộng lẫy, chỉ cần sạch sẽ là đủ. Khổ cực không đáng kể, mỉm cười là được.
Mặc kệ người khác có coi trọng mình hay không, trước tiên, chính mình phải coi trọng mình, phải tôn trọng chính mình.
Đây là thái độ sống, cũng là thái độ Tần Mệnh đối đãi với võ đạo.
Trương Đông ở bên ngoài trợn trắng mắt, bày đặt làm màu làm mè gì chứ, cả đời ngươi cũng chỉ là nô bộc thôi.
Tần Mệnh dựa theo danh sách, phân loại hàng hóa và số lượng, lần lượt chất vào vạc đá. Nhưng hắn quay đầu nhìn Trương Đông đang nghênh ngang ở cửa sắt, khẽ nhíu mày, rồi lại đi vào trong kho, nhét thêm vài thứ khác vào bên hông, sau đó mới bước ra khỏi kho hàng.
Vạc đá chứa đầy đủ loại hàng hóa, tổng trọng lượng trong ngoài ít nhất cũng phải tám trăm cân. Tần Mệnh đặt tay vào, quát khẽ một tiếng trầm đục, vạc đá bay lên, vững vàng nằm trên hai tay hắn.
Trương Đông nhìn mà hít sâu một hơi, thầm mắng biến thái. "Nhanh lên! Đừng có lề mề, đi trễ ta bắt ngươi bò lên bò xuống để giao hàng đấy."
Tần Mệnh giơ vạc đá rời khỏi kho hàng. Tám trăm cân là một áp lực không nhỏ đối với hắn, nhưng hắn kiên trì nâng vác mỗi ngày, cố gắng giữ bước chân bình ổn, khí tức thông suốt.
Trương Đông trong lòng ghen tị, ngoài miệng lại trào phúng: "Xem ngươi giỏi giang chưa kìa, chỉ có sức lực thì có tiền đồ gì? Đối với một cường giả mà nói, võ pháp và cảnh giới mới là mấu chốt. Đáng tiếc, đời này chúng nó đều không có duyên với ngươi. Ngươi nhiều nhất chỉ có thể lượn lờ ở Linh Võ Cảnh, đừng có vọng tưởng đến cảnh giới cao hơn."
Chiếc vạc đá trong tay Tần Mệnh đột nhiên nghiêng đi, dường như sắp sửa nện thẳng xuống đầu Trương Đông.
Trương Đông kinh hồn bạt vía, lăn lộn té ra xa.
Tần Mệnh nhẹ nhàng chỉnh lại vạc đá, sải bước đi qua bên cạnh hắn.
"Ngươi... Ngươi khốn kiếp!" Trương Đông tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Thanh Vân Tông tọa lạc sâu trong rừng rậm Vân La, truyền thừa đã ngàn năm. Tông môn có diện tích khổng lồ, sở hữu hơn ba mươi ngọn núi lớn nhỏ, đệ tử lên đến tám ngàn người, cùng vô số cường giả. Đây là đại tông đại phái vang danh gần xa, là thánh địa trong lòng của các võ giả trong phạm vi mấy trăm cây số.
Thanh Vân Tông cứ hai năm lại công khai chiêu thu đệ tử. Mỗi lần như vậy, hàng ngàn hàng vạn người lại tụ tập dưới chân núi, tìm mọi cách để đưa con cái mình vào tu tập võ đạo, ngưng luyện linh lực. Nếu có thể hoàn thành Thối Linh Cảnh, tiến vào Linh Võ Cảnh, đã đủ để khiến cha mẹ họ kiêu hãnh. Nếu may mắn trở thành đệ tử tinh anh, thậm chí là đệ tử thân truyền của một vị trưởng lão nào đó, thì đó chính là phúc đức tổ tiên mồ mả bốc khói xanh, loại khói xanh nghi ngút không ngừng nghỉ.
Tần Mệnh vác vạc đá, sải bước đi trong Thanh Vân Tông. Mỗi bước chân hắn đạp xuống đều khiến bậc thang rung động nhẹ. Cảnh tượng này tuyệt đối là hình ảnh bắt mắt nhất trong Thanh Vân Tông vào buổi sáng sớm. Mặc dù nhiều đệ tử đã quen thuộc, nhưng mỗi lần hắn xuất hiện đều thu hút sự chú ý.
Hắn trông rất cường tráng, rất mạnh mẽ, cao một mét tám, giống như người mười bảy mười tám tuổi, nhưng thực chất hắn mới mười lăm. Tám năm bị đày đọa trong Thanh Vân Tông đã khiến hắn trở nên thành thục hơn, cả về tâm trí lẫn bề ngoài.
"Tần Mệnh, chúc mừng tiến vào Linh Võ Cảnh."
Trên đường có người chủ động chào hỏi, nở một nụ cười thiện ý, trong nụ cười có chút khâm phục, hoặc là chút đồng tình.
"Sư huynh tốt." Tần Mệnh luôn đáp lời những đệ tử thân thiện này.
"Hôm nào tìm ngươi luận bàn." Cũng có đệ tử từ xa gào to.
"Được thôi, ta nhớ kỹ đấy." Tần Mệnh cười đáp lại.
Đương nhiên, có người coi trọng Tần Mệnh, cũng có kẻ không ưa hắn. Đệ tử qua lại rất đông, có người cười nhạo, có người lặng lẽ bàn tán, nhưng phần lớn là không thèm nhìn thẳng hắn.
Tần Mệnh mang theo danh sách, giơ vạc đá, vững bước đi trên thềm đá dốc đứng, từ chân núi thẳng lên đỉnh núi, đến các đình viện, nhà bếp, võ trường để giao hàng, tiện thể thu hồi vật liệu hàng hóa không dùng nữa.
Một bên nghiêm túc làm công việc của mình, một bên rèn luyện lực lượng.
Liên tiếp giao mười chuyến đều không xảy ra chuyện gì, nhưng khi Tần Mệnh leo đến Võ Trường trên đỉnh núi, hắn lại bị một nhóm người gây khó dễ ngay trước mặt.
"Ta cần Thiết Côn (côn sắt), côn sắt nặng một trăm cân, ngươi đưa cho ta hai cây gậy gỗ là ý gì?"
Một đệ tử cường tráng bóp nát cây gậy gỗ thô, ném về phía Tần Mệnh.
Cả Võ Trường lớn như vậy trở nên yên tĩnh, rất nhiều đệ tử luyện công buổi sáng đều quay lại nhìn.
Những Võ Trường cỡ lớn này là nơi tập trung tu luyện của các đệ tử Thanh Vân Tông, có bệ đá diễn võ chế tạo đặc biệt, có khí tài tu luyện chuyên dụng. Nơi này có thể tu luyện, luận bàn, cũng có thể thưởng thức đệ tử tinh anh đối chiến, học hỏi kinh nghiệm kỹ xảo. Mỗi Võ Trường có thể chứa hơn nghìn người, là địa điểm tu luyện quan trọng của Thanh Vân Tông. Tổng cộng có mười lăm Võ Trường cỡ lớn như vậy.
Tần Mệnh đặt vạc đá xuống, lấy danh sách ra: "Võ Trường thứ Mười, hai cây côn gỗ."
"Nói bậy! Tối qua ta đã nói rõ ràng với Trương Đông, ta muốn một cây Thiết Côn trăm cân. Tiểu tử, ngươi là Tần Mệnh phải không? Nghe nói hôm qua ngươi khảo thí đã thể hiện thực lực Linh Võ Cảnh? Ta khinh! Linh Võ Cảnh thì ghê gớm lắm à, dám trộm đổi vật liệu? Ngươi có tin ta chỉ cần một câu là có thể khiến ngươi bị cấm túc mười ngày không?"
Bên cạnh truyền đến tiếng cười thưa thớt.
"Chuyện nhỏ thôi, ta quay về đổi cho ngươi." Tần Mệnh giơ vạc đá lên, quay người rời đi.
"Khi nào? Ta đang cần gấp."
"Kiếp sau."
"Ngươi chán sống rồi!" Đệ tử kia nổi nóng, nhưng bị đệ tử khác kéo lại: "Ngươi cũng hai mươi tuổi rồi, chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì."
Tần Mệnh mặc kệ loại người này, khiêng vạc đá tiếp tục giao hàng. Chẳng mấy chốc, hắn đi tới một ngọn núi cao khác. Ngọn núi này trước kia không nằm trong phạm vi giao hàng của hắn, bởi vì nơi đây là nơi ở của các Nữ Đệ Tử.
"A, đó không phải là Tần Mệnh sao?"
"Hình như là, sao hắn lại tới đây?"
"Nghe nói hắn tự mình mò mẫm đạt tới Linh Võ Cảnh, tiểu tử này là một nhân tài."
"Thật ra hắn khá tốt, chỉ là cá tính quá mạnh, không chịu cúi đầu."
"Rõ ràng là Thiếu thành chủ, lại lưu lạc đến nông nỗi này, thật đáng thương."
Các Nữ Đệ Tử qua lại rất đông, nhưng không ai gây khó dễ cho hắn.
Tần Mệnh giơ vạc đá đi đến giữa sườn núi, đây là địa điểm giao hàng. Nhưng vừa bước vào, hoắc, đây là khu suối nước nóng? Nơi này có các suối nước nóng độc lập lớn nhỏ, nghe nói nước ấm đến từ sâu trong lòng đất, chứa Thủy Nguyên Lực phong phú, rất nhiều đệ tử thích tu luyện ở đây.
"Ngươi là ai?" Một Nữ Đệ Tử vừa tu luyện xong, tóc dài ướt sũng xõa xuống, quần áo cũng không nhiều, ẩn hiện chút xuân quang, đối diện đụng phải Tần Mệnh. Nàng nhìn chiếc vạc đá cao hai mét hắn đang giơ, hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh nhận ra hắn: "Sao ngươi lại tới đây?"
"Nơi này cần ba mươi cây..." Tần Mệnh thật sự không biết đây là khu suối nước nóng, há hốc miệng không nói nên lời. Trong danh sách lại ghi là ba mươi cây gậy gỗ?
"Ba mươi cây gì?"
"Không có gì, ta đi nhầm chỗ." Tần Mệnh hiểu ra, chắc chắn là tên khốn kiếp Trương Đông kia đang chơi khăm hắn.
"Sao lại có đàn ông ở đây?" Mấy Nữ Đệ Tử khác đi tới, lần lượt đứng lại, tất cả đều tóc ướt sũng, quần áo mỏng manh, khiến người ta mơ màng.
Tần Mệnh không muốn gây phiền phức, giơ vạc đá chuẩn bị rời đi, nhưng một Nữ Đệ Tử lạnh lùng quát: "Ngọn núi này không cho phép nam đệ tử vào vào sáng sớm và ban đêm, ngươi có hiểu quy củ không?"
Nữ Đệ Tử lúc trước khuyên giải nhẹ nhàng: "Đừng làm khó hắn, có lẽ là đi nhầm chỗ."
"Ai mà biết được, nói không chừng là tên tiểu dâm tặc nào đó."
Một Nữ Đệ Tử khác cười ha hả: "Tuổi không lớn, nhưng thân thể ngược lại rất rắn chắc."
Tần Mệnh bực bội bước nhanh rời khỏi ngọn núi này, đổ tất cả hàng hóa liên quan đến ngọn núi này xuống chân núi. Dù sao ta đã giao, là các nàng không cho vào, chỉ có thể để ở đây, ai cần thì tự đến lấy.
"Thủ đoạn này thật sự quá cấp thấp." Tần Mệnh mở danh sách ra, nhìn kỹ những địa điểm tiếp theo cần giao. Ngoại trừ vài nơi bình thường, lại còn có 'Ngọn núi thứ Chín'.
Ngọn núi thứ Chín chẳng phải là Dược Sơn sao?
Dược Sơn là cấm địa của Thanh Vân Tông, bất kỳ đệ tử nào cũng không được tự tiện đặt chân. Ai dám vi phạm chắc chắn sẽ bị nghiêm trị.
Trương Đông điên rồi, dám bảo hắn đến Dược Sơn đưa hàng. Nếu đi, có thể sẽ bị đánh đuổi ra. Nếu không đi, hắn có thể nhân cơ hội báo cáo lên Tổng quản, sau đó giáng phạt Tần Mệnh.
Tần Mệnh quả quyết ném danh sách đi, chuẩn bị rời khỏi. Mặc kệ ngươi trừng phạt gì, tiểu gia ta không thèm hầu hạ!
Nhưng đi chưa được mấy bước, Tần Mệnh dừng lại trên đường nhỏ, nhãn châu xoay động, quay đầu nhìn chằm chằm vào tấm danh sách kia.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)