Chương 109: Ta thật sự rất lợi hại

Ong mật hiền lành

“Là ngươi sao?”

Sở Phong giật mình kinh hãi, trong chớp mắt lùi về phía sau mấy bước.

Khoảng cách giữa y và thiếu nữ dần được kéo ra, Sở Phong lại một lần nữa dùng nội lực quan sát tu vi của nàng, nhưng chẳng ngờ khí tức của nàng lại vô cùng bình thường, chẳng giống người tu võ một chút nào.

Tuy nhiên, y vẫn không dám lơ là một chút nào. Dù thiếu nữ này có dung mạo tuyệt mỹ, bề ngoài hiền lành dễ thương, thì nàng thật ra không phải người thường mà chính là một giới linh – một sinh vật có thể tồn tại trong thế giới thần thức của Sở Phong suốt mười lăm năm không ăn không uống mà không chết. Ai biết được nàng có bao nhiêu chiêu trò?

“Ha ha ha, ta đáng sợ đến vậy sao?” Thiếu nữ nhãnh đôi tay ngọc che miệng cười vang khi thấy bộ dạng kinh hãi của Sở Phong.

“Ngươi đùa ta đấy hả?” Sở Phong nhìn nàng cười nghiêng ngã, trong lòng đầy nghi hoặc, cảm giác mình có thể đã bị lừa.

“Đùa ngươi làm gì, ta chẳng phải là người anh hùng chính tráng sao? Nói cho ngươi biết, tốt nhất đừng dám chọc ta, không thì nữ hoàng đại nhân sẽ ăn ngươi đấy.”

Bỗng nhiên, Sở Phong như cơn chớp lóe lên, thoắt đã hiện thân sau lưng thiếu nữ. Hai tay vội vàng nắm lấy cổ tay nàng, ép song thủ nàng ra sau, một tay đè nàng xuống mặt đất.

“Ái chà, ngươi muốn làm gì? Buông ta ra ngay!”

Thiếu nữ vội vàng kháng cự, vừa la hét vừa vùng vẫy, thế nhưng sức lực nàng có được với Sở Phong chẳng khác gì hạt cát trong sa mạc, chẳng thể làm tổn hại đến y.

“Bản chất ngươi đúng là kẻ lừa đảo.” Sở Phong nhìn ra thiếu nữ chẳng có chút nội lực nào, lòng mới bớt phần căng thẳng.

“Đồ khốn, buông ta ra nếu không nữ hoàng đại nhân sẽ không tha cho ngươi đâu.”

“Ha ha, dám chống đối, không dạy cho ngươi một bài học, làm sao biết ai là chủ nhân nơi này!” Sở Phong nổi hứng giơ tay tát mạnh vào mông tròn đầy của thiếu nữ.

“Á!” Lúc tay y vừa chạm xuống liền vang lên tiếng thét kinh thiên động địa.

Ban đầu Sở Phong chỉ muốn dạy thiếu nữ một bài học, vỗ một cái vào mông nàng, nhưng chẳng ngờ một lúc mất kiểm soát, tát thành vồ.

Cái vồ này không hề đơn giản. Dù có chiếc váy đen che kín, Sở Phong vẫn cảm nhận giống như chạm vào làn da mềm mại của nàng, mềm nhưng dai, dai nhưng lại thêm mềm mại, khiến y bừng lên khí huyết, lòng ngẩn ngơ không muốn buông tay.

“Thằng khốn, dám làm nhơ nữ hoàng đại nhân, ta sẽ giết chết ngươi.” Thiếu nữ giận dữ tới mức má trắng như tú cầu tươi nhuốm đỏ như táo chín, ánh mắt dậy sóng lửa tức.

“Lỗi rồi, hoàn toàn là nhầm lẫn, không cố ý đâu!”

Sở Phong vốn vẫn còn ngây thơ, bị ánh mắt của nàng làm đỏ mặt, vội buông tay.

“Ta giết ngươi!” Vừa buông ra, thiếu nữ xoay người như thét vía, hùng hổ lao tới.

Thấy vậy, Sở Phong cũng hoảng loạn, đối diện với ánh mắt đầy sát ý của nàng, cảm nhận được mối nguy hiểm truyền đến, bản năng nhanh tay lại bắt lấy cổ tay thiếu nữ, đè nàng xuống, dồn toàn lực như hổ đói ôm mồi, thân thể dồn lên.

“Ngươi là đồ đê tiện, định làm gì ta?”

Lúc này thiếu nữ bật khóc nức nở. Bị Sở Phong dồn chặt bên trên, nàng cảm nhận có vật thể dữ dằn đè lên người, sợ hãi bị hại nên lập tức lấy chiêu bài yếu đuối kêu khóc.

“Á... xin lỗi, đó chỉ là phản xạ tự nhiên.”

Sở Phong cũng nhận ra hành động vô tình hèn hạ của mình, vội lùi khỏi thân thể nàng, song tay vẫn giữ chặt không để cho nàng phản kháng trở lại.

“Đồ khốn, chưa ai dám đối xử thế với nữ hoàng đại nhân, chết chắc rồi.” Vừa buông ra, thiếu nữ liền hét lớn, chứng tỏ Sở Phong đã chạm tới giới hạn của nàng.

“Ha ha, thằng khốn, thực sự là hèn nhát. Ta đả dạy ngươi một bậc, ngươi dám uy hiếp ta?”

Sở Phong mắng mỏ, thật ra lúc này y chẳng dám nhìn thẳng vào thiếu nữ. Bởi trải qua hành động vừa rồi, y đã nóng máu, có phần mất kiểm soát.

Nếu không lo lắng rằng nàng không phải người thường, quan hệ nam nữ sẽ gây tác hại, có lẽ y đã vượt qua giới hạn, trải nghiệm hương vị quyến rũ của phái nữ rồi.

“Nếu dám, ta sẽ tự bùng nổ thân thể, chết cùng ngươi.” Thiếu nữ nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt quyết liệt tràn đầy ý chí.

“Ta đùa thôi, ngươi biết ta mà, ta không phải người như thế.”

Sở Phong liền miễn cưỡng cười tươi, mặc dù thiếu nữ chẳng có tu vi, nhưng câu nói này không giống lời đùa, y đành thả nàng ra.

“Á mọc!” Bất ngờ thiếu nữ nắm tay Sở Phong, cắn một phát.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, Sở Phong vốn định la hét, vì thấy thiếu nữ cắn mạnh thế này chắc chắn sẽ cắn đứt thịt, nhưng ngay khi nàng cắn xuống, y hoàn toàn yên tâm.

Thiếu nữ không có tu vi, trong khi Sở Phong thuộc Linh Võ cấp bát, Thần Lôi hội tụ toàn thân khiến y thân thể cứng như gang thép, cái miếng cắn ấy không làm gì y, chẳng hề đau đớn.

“Á, đồ khốn, cánh tay ngươi phải làm bằng sắt chăng?” Thiếu nữ ôm môi đỏ, oà khóc vì không cắn được lại tự làm đau răng.

Không biết vì sao, nhìn thấy giọt nước mắt long lanh nơi khóe mắt nàng, trái tim Sở Phong bỗng chùng lại như bị kim châm, đây là lần đầu tiên có cô gái làm y cảm nhận thế này.

“Được rồi được rồi, đồ khốn, ta sai rồi, có thể được không? Ai bảo ngươi lừa ta chứ!”

Dù không biết cảm giác này từ đâu tới, nhưng Sở Phong không muốn nàng khóc, vội thay lời xin lỗi, như dỗ dành một đứa trẻ.

Chuyện lạ là, dù nàng tự xưng là nữ hoàng, lại có vẻ như trải đời nhiều, tính cách lại như trẻ thơ, chỉ vài lời âu yếm thật lòng đã làm nàng nguôi ngoai.

“Ngươi thật là đồ khốn, ta có lừa ngươi đâu, ta thật sự rất mạnh, chỉ là tu vi bị phong ấn mà thôi.” Thiếu nữ vẻ mặt ủy khuất, như không muốn Sở Phong nghi ngờ mình.

“Vậy ngươi biết cách phá giải phong ấn ấy không?” Sở Phong cau mày phiền muộn.

“Không biết.” Thiếu nữ lắc đầu.

“Thật tốt.” Sở Phong thở phào nhẹ nhõm.

“Đồ khốn!” Thiếu nữ quát lên, lại lao vào tấn công Sở Phong một lần nữa.

Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa
Quay lại truyện Tu La Võ Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN