Chương 6727: Xét xử

Chương 6585: Thẩm Phán

Trên quảng trường rộng lớn của Thất Giới Thánh Phủ, không khí ngưng trệ đến mức khiến người ta nghẹt thở. Vạn đạo hào quang từ trên cao rọi xuống, hội tụ tại trung tâm, nơi một thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp đang đứng đó.

Sở Phong ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đến lạ thường, đối diện với những ánh nhìn khinh khi, thù hận và cả thương hại từ bốn phương tám hướng. Hắn tựa như một thanh kiếm gãy nhưng vẫn mang theo hàn mang thấu xương, không chút khuất phục trước uy áp ngập trời.

Trên đài cao, Giới Thiên Nhiễm chắp tay sau lưng, đôi mắt già nua chứa đựng sự lạnh lẽo vô tình. Lão nhìn xuống Sở Phong, giọng nói vang dội như sấm rền, chấn động cả không gian:

“Sở Phong, ngươi mang huyết mạch của Thất Giới Thánh Phủ, nhưng lại làm ra những chuyện đại nghịch bất đạo, làm nhục thanh danh tổ tiên. Hôm nay, trước mặt chúng nhân, ngươi có gì để biện minh?”

Sở Phong khẽ cười, nụ cười mang theo vài phần mỉa mai, vài phần cuồng ngạo. Hắn nhìn thẳng vào vị phủ chủ cao cao tại thượng kia, giọng nói lanh lảnh vang lên:

“Biện minh? Thất Giới Thánh Phủ các người tự xưng là chính nghĩa, nhưng hành sự lại bỉ ổi vô liêm sỉ. Nếu nói đến tội, kẻ đáng bị thẩm phán nhất chính là lão già nhà ngươi.”

Lời vừa thốt ra, cả quảng trường xôn xao. Đám đông không ngờ rằng trong tình cảnh này, Sở Phong vẫn dám ngông cuồng như vậy.

Giới Thiên Nhiễm không giận, nhưng sát ý trong mắt càng thêm đậm đặc. Lão phất tay một cái, một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, khiến mặt đất dưới chân Sở Phong nứt toác.

“Cứng miệng cũng vô dụng. Hôm nay, ta sẽ nhân danh tổ tiên, tước đoạt huyết mạch của ngươi, phế đi tu vi, để ngươi biết thế nào là cái giá của sự ngông cuồng.”

Ở một góc khuất, Giới Niệm Thanh siết chặt nắm tay, đôi mắt nhòe lệ nhưng không thể làm gì khác. Bà nhìn nhi tử của mình đang đơn độc chống chọi với cả thế giới, lòng đau như cắt.

Trong không gian tinh linh, Đản Đản cũng đang nghiến răng căm phẫn. Nàng hận không thể lập tức lao ra, cùng Sở Phong đại sát tứ phương, dù có phải tan biến cũng không hối tiếc.

“Sở Phong, đừng sợ, có bản nữ vương ở đây, bọn chúng đừng hòng dễ dàng đắc thủ.”

Sở Phong cảm nhận được sự quan tâm của Đản Đản, tâm tình vốn đang lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp. Hắn hít một hơi thật sâu, khí thế trên người đột ngột bùng phát, lôi đình vờn quanh, lấp lánh như thần linh giáng thế.

“Muốn thẩm phán ta? Chỉ dựa vào các người, e là chưa đủ tư cách!”

Tiếng gầm của Sở Phong vang vọng khắp chân trời, đối diện với cường giả đỉnh cấp của giới linh sư, hắn không lùi mà tiến, nghênh đón trận cuồng phong bão táp sắp sửa ập đến.

Phía xa, Tiên Hải Ngư Nhi đứng trên phi thuyền, đôi mắt đẹp đăm đăm nhìn về phía quảng trường. Nàng khẽ lẩm bẩm, trong ánh mắt chứa đựng sự kiên định tuyệt đối:

“Sở Phong ca ca, nếu bọn họ muốn giết huynh, Ngư Nhi dù có phải lật đổ cả thế giới này, cũng sẽ cứu huynh ra ngoài.”

Cuộc thẩm phán này, rốt cuộc là sự kết thúc của một thiên tài, hay là khởi đầu cho một hồi huyết tẩy chấn động thiên hạ? Không ai biết trước được, chỉ biết rằng kể từ giây phút này, vận mệnh của toàn bộ giới linh sư sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Đề xuất Tiên Hiệp: Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang
Quay lại truyện Tu La Võ Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN