Chương 6729: Luyện hóa

Chương 6587: Luyện Hóa

Sở Phong ngồi xếp bằng giữa hư không, quanh thân lôi đình cuộn trào, khí tức kinh người không ngừng tàn phá bừa bãi.

Hắn đang tập trung toàn bộ tinh thần để luyện hóa cỗ năng lượng khổng lồ vừa thu được. Luồng sức mạnh này vô cùng cuồng bạo, như muốn xé rách kinh mạch của hắn, nhưng ánh mắt Sở Phong vẫn kiên định như cũ, không hề có một tia dao động.

“Sở Phong, cẩn thận một chút, thứ này không dễ đối phó đâu.”

Tiếng của Đản Đản vang lên trong không gian linh hồn, mang theo vài phần lo lắng nhưng vẫn giữ được sự cao ngạo vốn có.

Sở Phong khẽ nhếch môi, đáp lại: “Yên tâm, ta tự có chừng mực.”

Hắn vận chuyển Cửu Trọng Thiên Lôi Quyết, lôi đình màu vàng óng cùng lôi đình màu xanh thẳm đan xen vào nhau, hóa thành một cái lò luyện khổng lồ, bao bọc lấy cỗ năng lượng kia.

Thời gian trôi qua từng chút một, mồ hôi thấm đẫm vầng trán, nhưng khí tức của Sở Phong lại ngày càng trở nên thâm thúy.

Trong lúc đó, tại một nơi xa xôi, Giới Thiên Nhiễm đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía chân trời. Lão ta dường như cảm nhận được điều gì đó, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm.

“Sở Phong, dù ngươi có thiên phú kinh thiên, nhưng trước mặt lão phu, ngươi chung quy cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi.”

Giọng nói của lão lạnh thấu xương, khiến không gian xung quanh như đóng băng lại.

Cùng lúc đó, Tiên Hải Ngư Nhi cũng đang dõi theo hướng của Sở Phong. Trong đôi mắt linh động của nàng thoáng hiện lên vẻ lo âu, nhưng nhiều hơn cả là sự tin tưởng tuyệt đối.

“Đại ca, huynh nhất định phải thành công.”

Tiểu Ngư Nhi thầm nhủ trong lòng, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt vạt áo.

Quay lại với Sở Phong, quá trình luyện hóa đã đi vào giai đoạn then chốt. Cỗ năng lượng kia bắt đầu khuất phục, dần dần hòa nhập vào máu thịt và linh hồn của hắn.

Một tiếng nổ vang rền từ sâu trong cơ thể Sở Phong truyền ra, chấn động cả một vùng không gian.

Hắn chậm rãi mở mắt, một luồng tinh quang bắn ra, dường như có thể xuyên thấu vạn vật.

Cảm nhận được sức mạnh mới đang tuôn trào trong cơ thể, Sở Phong đứng dậy, tà áo tung bay trong gió, khí chất lạnh lùng mà bá đạo.

“Giới Thiên Nhiễm, nợ máu của mẹ ta, nợ máu của người nhà ta, ta sẽ sớm tìm ngươi tính đủ.”

Đề xuất Linh Dị: Mộ Hoàng Bì Tử - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Tu La Võ Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN