Chương 6735: Tuyệt vọng trong phút giây cuối cùng
Sở Phong cảm thấy một luồng áp lực vô hình như núi cao vạn trượng đè nặng lên vai, khiến xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Trước mặt hắn, Giới Thiên Nhiễm đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, không chút gợn sóng.
“Sở Phong, ngươi cho rằng bằng chút bản lĩnh này có thể xoay chuyển được cục diện sao?” Giọng nói của Giới Thiên Nhiễm vang lên, trầm đục mà uy nghiêm, mỗi chữ thốt ra đều như một đạo sấm sét nổ tung trong thức hải của Sở Phong.
Sở Phong cắn chặt răng, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra, nhuộm đỏ cả vạt áo. Hắn không cam tâm, càng không thể lùi bước. Phía sau hắn là Tiểu Ngư Nhi đang hôn mê, là người bà Giới Niệm Thanh đang dốc hết sức lực cuối cùng để bảo vệ hắn.
“Lão tặc, muốn giết cứ giết, cần gì phải nói nhiều lời vô ích!” Sở Phong gầm lên một tiếng, trong đôi mắt hiện lên tia máu điên cuồng. Hắn biết rõ khoảng cách giữa mình và đối phương là một vực thẳm không thể san lấp, nhưng tôn nghiêm của hắn không cho phép hắn cúi đầu.
Giới Thiên Nhiễm hừ lạnh một tiếng, phất tay một cái. Một luồng kình lực khủng khiếp tuôn trào, trực tiếp đánh bay Sở Phong ra xa hàng dặm. Hắn đập mạnh vào vách núi, khiến đá vụn bay tứ tung, bụi mờ mịt cả một vùng.
Trong không gian tinh thần, Đản Đản lo lắng gọi lớn: “Sở Phong, mau tỉnh lại! Ngươi không thể gục ngã lúc này!” Giọng nói của nàng mang theo sự run rẩy hiếm thấy, bởi nàng cảm nhận được sinh mệnh lực của Sở Phong đang héo mòn một cách nhanh chóng.
Bách Lí Hư Không đứng từ xa quan sát, thở dài một tiếng. Lão biết, hôm nay e rằng là ngày tận thế của thiên tài này. Dưới trướng của Giới Thiên Nhiễm, chưa một ai có thể sống sót nếu lão ta đã hạ quyết tâm trừ khử.
Tiểu Ngư Nhi khẽ cử động ngón tay, đôi mắt đẹp từ từ mở ra, nhưng đập vào mắt nàng lại là cảnh tượng Sở Phong nằm bất động trong vũng máu. Nàng muốn hét lên, nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, không phát ra được bất cứ âm thanh nào.
Giới Niệm Thanh nhìn đứa cháu nội của mình, ánh mắt tràn đầy vẻ đau xót và bất lực. Bà nhìn về phía Giới Thiên Nhiễm, giọng nói khàn đặc: “Phụ thân, chẳng lẽ ông thật sự tuyệt tình đến mức này sao? Hắn là máu mủ của chúng ta!”
“Máu mủ? Từ khi hắn mang họ Sở, hắn đã không còn liên quan gì đến Thất Giới Thánh Phủ nữa rồi.” Giới Thiên Nhiễm lạnh lùng đáp lại, bước chân chậm rãi tiến về phía Sở Phong, mỗi bước đi đều mang theo sát ý ngập trời.
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một luồng khí tức cổ xưa và thần bí đột nhiên từ sâu trong linh hồn Sở Phong bộc phát. Đó không phải là sức mạnh của hắn, mà là một thứ gì đó đã ngủ yên từ rất lâu, nay bị dồn vào đường cùng mà thức tỉnh.
Hạ Hầu Tuyệt đứng bên cạnh Giới Thiên Nhiễm, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Hắn chờ đợi giây phút này đã quá lâu, nhìn thấy kẻ thù lớn nhất của mình bị chà đạp dưới chân, cảm giác đó so với tu vi đột phá còn sảng khoái hơn nhiều.
Nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng cứng đờ. Bởi vì hắn thấy Sở Phong, kẻ đáng lẽ phải chết, lại đang từ từ đứng dậy giữa đống đổ nát. Một luồng lôi điện màu vàng kim rực rỡ bao phủ lấy thân thể hắn, uy áp tỏa ra khiến cả không gian phải run rẩy.
Đề xuất Khoa Kỹ: Thôn Phệ Tinh Không Phần 2 [Dịch]