Chương 103: Đệ nhị giai yêu đan 【Cầu nguyệt phiếu】
Kế Duyên nhìn chằm chằm vào con đại cáp đang mang thương tích đầy mình trước mặt.
Hắn vạn lần không ngờ tới, kẻ đầu tiên liều mạng vì mình chẳng phải là con người, mà lại là một đầu yêu thú, nói trắng ra là một con cóc ghẻ.
Cùng là yêu thú, lại đều là nhị giai. Kế Duyên tuy không phân biệt rõ chúng là sơ cấp hay trung cấp, nhưng nhìn bộ dạng thê thảm này của đại cáp, có lẽ cảnh giới đôi bên cũng chẳng chênh lệch là bao.
Cùng cảnh giới liều chết chém giết, chỉ vì muốn mang về cho hắn chút đồ ăn ngon. Đây đúng thật là đang dùng mạng để đổi lấy a.
Kế Duyên nhìn đại cáp như đã mất đi nửa cái mạng, cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành thở dài một tiếng trường thản.
“Quoa...”
Đại cáp tưởng rằng hắn không hài lòng với món ăn này, tiếng kêu mang theo vài phần u oán, lại thêm khí lực suy kiệt, nghe qua thật khiến người ta thương cảm.
Đã đến nước này, Kế Duyên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà luyện đan dược nữa. Dù sao cũng chỉ là một đêm, trước tiên cứ xử lý chỗ đồ ăn này đã.
Hắn từ trên phi chu nhảy xuống, đáp xuống trước mặt con cự trùng. Hắn phất tay gọi ra Thanh Bạc Kiếm, trước tiên chém một nhát vào hai chiếc càng lớn của nó.
Phi kiếm lướt qua, hỏa tinh bắn tung tóe. Phi kiếm thượng phẩm này vậy mà ngay cả phòng ngự của nhị giai yêu thú cũng không phá nổi, thật là đáng sợ.
Kế Duyên không khỏi phải nhìn nhận lại thực lực của con đại cáp này. Hắn quan sát kỹ con cự trùng, vết thương chí mạng thực sự nằm ở phần nối giữa đầu và thân, cái đầu lủng lẳng như bị ai đó dùng sức mạnh thô bạo giật đứt.
Kẻ có thể làm được điều này, e rằng chỉ có cái lưỡi của đại cáp mà thôi.
Kế Duyên thu nhỏ phi kiếm về kích thước bình thường, thuận theo khe hở giữa lớp giáp xác của cự trùng mà chém xuống, lúc này mới tách rời được đầu và thân của nó.
Theo một luồng mùi tanh tưởi từ trong đầu con cự trùng rơi ra, là một viên yêu đan màu huyết sắc to chừng trứng bồ câu.
Đây là lần đầu tiên Kế Duyên nhìn thấy yêu đan, tâm niệm khẽ động, liền cầm nó trong tay. Viên đan hơi ấm, có thể cảm nhận được linh khí ẩn chứa bên trong, chỉ là linh khí này không hề tinh thuần, còn lẫn lộn một tia yêu khí.
Yêu đan là thứ mà tu tiên giả không thể trực tiếp hấp thụ, trừ phi là kẻ không muốn sống nữa. Tất cả đều phải qua tay luyện đan sư luyện chế thành đan dược, loại bỏ yêu khí bên trong mới có thể phục dụng.
“Ực...”
Tiếng nuốt nước miếng không phải của Kế Duyên, mà là của đại cáp.
Tu tiên giả không thể dùng trực tiếp, nhưng đối với yêu thú thì không có trở ngại này. Yêu thú tàn sát lẫn nhau, phần lớn thời gian cũng là vì yêu đan của đối phương.
Nhưng điều Kế Duyên không ngờ tới là đại cáp lại không có ý định lấy đi yêu đan. Có vẻ như đúng như những gì nó thể hiện, đây là món ngon nó mời Kế Duyên thưởng thức.
Một viên nhị giai yêu đan mang đi bán, ít nhất cũng phải từ vài trăm hạ phẩm linh thạch trở lên, quả là một món bảo bối tốt.
Kế Duyên búng ngón tay, đưa viên đan vào miệng đại cáp. Con vật theo bản năng nuốt xuống, ánh mắt tức thì sáng rực, trên thân ẩn hiện huyết khí tản ra, những vết thương nhẹ đang hồi phục với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
“Quoa!” Đại cáp không ngờ cuối cùng mình lại được ăn món bảo bối này, nhất thời có chút... ngại ngùng?
“Ngươi bị thương nặng như vậy, giữ mạng trước đi.”
Kế Duyên cũng chẳng quản nó có nghe hiểu hay không, nói xong liền xua tay, ánh mắt một lần nữa rơi vào xác con cự trùng. Thứ này gỡ lớp vỏ ra chắc cũng bán được vài trăm linh thạch. Còn thịt bên trong, đương nhiên hắn phải nếm thử một chút, không thể phụ lòng tốt của đại cáp được.
Hơn nữa, thịt yêu thú nhị giai này, ăn vào chắc chắn sẽ bổ sung không ít khí huyết và linh khí cho bản thân.
Cự trùng quá lớn, một nồi hầm không hết, Kế Duyên chuẩn bị phân cắt nó ra rồi cho vào túi trữ vật để ăn dần. Cuối cùng, hắn nhìn con đại cáp vẫn còn vẻ đáng thương kia, liền cắt một cái chân linh đồn ném qua. Thứ này có công hiệu rèn luyện thân thể, đối với yêu thú vốn dĩ mạnh về thể phách, chắc chắn là một món hời.
Lần này về nhà hắn thu hoạch được hai con linh đồn, ăn không hết, thỉnh thoảng chia cho đại cáp một ít cũng hợp lý. Chưa kể trong “chuồng heo” hiện tại cũng đang nuôi, chỉ cần bảy ngày là có thể thu hoạch bốn con một lúc.
Đêm đó, Kế Duyên tự mình bày ra một bàn tiệc thịt yêu thú, nào là xào lăn, hấp cách thủy, sốt tỏi, cay nồng... món nào cũng có. Thứ này nhìn bề ngoài giống tôm hùm đất, ăn vào vị cũng tương tự, cực kỳ ngon miệng.
Sau khi ăn no nê, hắn bảo Đồ Nguyệt dọn dẹp bàn ghế, còn mình thì vội vàng trở về động phủ tu luyện. Thịt yêu thú nhị giai, hiệu quả của nó còn tốt hơn linh thạch hạ phẩm nhiều, Kế Duyên không nỡ lãng phí.
Những ngày sau đó, Kế Duyên chìm đắm trong việc ăn uống và tu luyện, thỉnh thoảng còn dành thời gian nướng thịt cho con đại cáp đang dưỡng thương. Khi thì linh đồn, khi thì linh kê, hoặc là linh ngư bắt dưới ao.
Kế Duyên mỗi ngày đều ăn thịt yêu thú, lại dùng linh thạch tu luyện, tu vi không ngừng tăng trưởng. Đại cáp lại càng khỏi phải nói, vốn dĩ da dày thịt béo, nay lại ăn thêm yêu đan đồng giai và thịt linh đồn có gia vị của Kế Duyên, thương thế hồi phục thần tốc.
Ngoài lúc tu luyện, Kế Duyên dồn sức tấn công vào việc luyện chế đan dược thượng phẩm, mong sớm trở thành nhất giai thượng phẩm luyện đan sư. Chỉ là tích lũy vẫn chưa đủ, tiến triển có phần chậm chạp. Luyện đan vẫn chủ yếu là nhất giai trung phẩm, còn phù triện thì hắn đã có thể thuần thục khắc họa nhất giai thượng phẩm phù rồi.
Đại cáp từ khi được ăn cá nướng và thịt nướng của Kế Duyên thì không còn muốn ăn thịt sống nữa, cỏ dại lại càng không thèm ngó ngàng. Kế Duyên không cho phép nó ăn linh kê và linh ngư trong chuồng, thế là nó hằng ngày sớm đi tối về, lảng vảng quanh vùng lân cận.
Mỗi sáng nó đi tay không, đến tối trở về đều ngậm theo đủ loại linh ngư hoặc yêu thú.
Sau một hồi kiên trì giao tiếp, Kế Duyên cuối cùng cũng giúp nó hiểu được tầm quan trọng của việc “ỷ thế hiếp người”... à không, “ỷ thế hiếp yêu”. Ngươi đã là nhị giai yêu thú đường đường chính chính, hà tất phải đi liều mạng với nhị giai khác? Cứ tìm mấy con nhất giai mà bắt nạt, cậy sức mạnh áp đảo mà giết gọn tụi nó chẳng phải thú vị hơn sao?
Thế là hiện tại, mỗi ngày nó đều mang về một con nhất giai yêu thú. Phần thịt ăn được thì Kế Duyên và nó chia nhau, còn những nguyên liệu không ăn được thì Kế Duyên thu lại, cứ cách vài ngày lại đến phường thị gần đó bán lấy tiền.
Mấy tháng thời gian thấm thoát trôi qua. Tuyết đông đã về, chỉ còn mười mấy ngày nữa là đến tân niên. Sau khi năm mới qua đi, cuộc tuyển chọn của Thủy Long Tông cũng sẽ bắt đầu. Nghĩ đến việc này, trong lòng Kế Duyên không khỏi dâng lên một tia mong đợi.
Vân Vũ Trạch quá nhỏ, đối với hắn mà nói đã không còn gì để lưu luyến, hơn nữa tu vi đã đạt đến Luyện Khí tầng chín, đột phá đỉnh phong chỉ còn là chuyện sớm muộn, cũng đã đến lúc bắt đầu mưu tính chuyện Trúc Cơ.
Chẳng hạn như gốc chủ dược luyện chế Trúc Cơ Đan mà Ôn Lâm từng nhắc tới – Thiên Niên Thanh Huệ Thảo. Thứ tốt như vậy, trước khi rời khỏi Vân Vũ Trạch, nhất định phải lấy cho bằng được.
Kế Duyên dặn dò Đồ Nguyệt ở lại đảo nuôi heo cho tốt, rồi ra hiệu với đại cáp rằng mình sẽ đi vắng vài ngày, tuyệt đối không được cho người lạ lên đảo. May mắn là sau vài tháng cùng ăn cùng ở, việc giao tiếp cơ bản đã có thể thực hiện được.
Muốn lấy Thanh Huệ Thảo, chắc chắn phải tìm Ôn Lâm hỏi rõ tình hình. Vì vậy, hắn phải quay lại Tăng Đầu Thị một chuyến.
Một ngày sau, khi Kế Duyên đến Ôn gia nhắc lại chuyện này, Ôn Lâm đã kích động đến mức siết chặt đôi quyền, thần sắc trong mắt vô cùng phức tạp, có hưng phấn, có oán hận, lại có cả sự khoái trá.
Bên cạnh đó, Triệu Nguyệt Thiền dắt theo Ôn Linh Nhi định quỳ xuống tạ ơn Kế Duyên. Hắn vội vàng dùng linh khí nâng hai mẹ con họ dậy: “Ngồi đi, ngồi xuống rồi nói.”
Triệu Nguyệt Thiền và Ôn Lâm sắc mặt đều rất trầm trọng, khiến cho Ôn Linh Nhi vốn ngây thơ cũng mất đi vẻ hoạt bát thường ngày, cô bé nép vào lòng mẹ, sợ hãi đến tái mặt.
“Ôn huynh hiện tại có thể nói rõ được rồi.”
Lần trước Kế Duyên chưa chuẩn bị ra tay nên không để Ôn Lâm nói chi tiết, vì vậy mọi chuyện vẫn còn mờ mịt.
Ôn Lâm tuy đã chờ đợi ngày này từ lâu, nhưng khi thực sự đối mặt, hắn lại có chút ngập ngừng. Sau một hồi im lặng, hắn chậm rãi lên tiếng: “Kế huynh có biết Nhạc gia ở Linh Sơn Phường không?”
“Ôn huynh vốn là người của Linh Sơn Phường sao?” Kế Duyên nhớ Ôn Lâm từng nói mình đến từ Hắc Thủy Phường.
Ôn Lâm cười khổ: “Kẻ tàn vong, ngày đêm lo sợ, chỉ đành thay tên đổi họ, mong Kế huynh thứ lỗi.”
Hắn đứng dậy khom người hành lễ: “Ta vốn họ Nhạc, tên là Nhạc Lâm, Ôn là họ mẹ của ta.”
Kế Duyên không nói gì, lặng lẽ chờ đợi phần tiếp theo. Về Nhạc gia, hắn cũng từng nghe Đỗ Uyển Nghi nhắc qua một lần, Nhạc gia ở Linh Sơn Phường và Tần gia ở Tăng Đầu Thị cũng không khác biệt là mấy, đều là những tu tiên gia tộc lâu đời trong vùng.
“Ta là con riêng của Nhạc gia, cộng thêm phụ thân ta vốn là kẻ tính tình nhu nhược, nên cả Nhạc gia đều không xem ta ra gì.”
Ôn Lâm mặt không đổi sắc nói tiếp: “Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi đi, nhưng năm ta mười tuổi, mẫu thân ta đột nhiên chết một cách không minh bạch. Là do chính thất của phụ thân ta giết, nên mụ ta chính là người đầu tiên ta muốn giết.”
“Về mụ ta, Kế huynh không cần lo lắng, mụ vốn là người Linh Sơn Phường, tổ tiên đời đời làm nghề chài lưới, không có bối cảnh gì, gả vào Nhạc gia cũng chỉ là tình cờ.”
Ôn Lâm đưa qua một bức họa, trên đó là dung mạo của người phụ nữ kia, bên cạnh còn có thông tin chi tiết.
Kế Duyên liếc mắt nhìn qua – tu vi Luyện Khí tầng bảy?!
“Mụ ta đã đạt đến Luyện Khí hậu kỳ rồi sao?” Điều này khiến Kế Duyên hơi bất ngờ.
Gia chủ hiện tại của Nhạc gia hẳn là bậc ông nội của Ôn Lâm, vậy người phụ nữ này thuộc thế hệ thứ hai, lại là phận dâu con mà đạt đến Luyện Khí hậu kỳ thì quả là hiếm thấy.
“Hừ, chỉ là cái danh Luyện Khí hậu kỳ rỗng tuếch mà thôi.” Ánh mắt Ôn Lâm lóe lên tia khinh miệt.
“Ồ?”
“Điều này có liên quan đến người thứ hai ta muốn giết.” Ôn Lâm quay sang nhìn Triệu Nguyệt Thiền.
Nàng hiểu ý, lập tức bế Ôn Linh Nhi đứng dậy: “Mọi người cứ bàn bạc, ta đưa Linh Nhi đi ngủ trước.”
Đợi hai mẹ con vào phòng đóng cửa lại, Ôn Lâm mới tiếp tục: “Tu vi của mụ ta là do đại gia gia của ta, cũng chính là đương gia chủ Nhạc gia – Nhạc Trụ, cưỡng ép đề thăng lên.”
“Khi mụ ta gả vào Nhạc gia mới chỉ là Luyện Khí tầng bốn, sau khi tư thông với Nhạc Trụ, lão ta liên tục chu cấp linh thạch, tu vi của mụ mới theo đó mà thăng tiến.”
“Khoan đã...”
Kế Duyên mở lại bức họa, nhìn thông tin trên đó: “Người phụ nữ tên Vương San này là chính thất của cha ngươi, kết quả lại tư thông với đại gia gia của ngươi?”
Đề xuất Voz: Tổng hợp các truyện ma em đã viết trên forum cho các thím tiện theo dõi