Chương 292: Động Thiên Lv1; Bản Mệnh Pháp Bảo Xuất Thế
Nhìn diễn xuất khoa trương của Lý Trường Hà, Kế Duyên có chút không dám tin.
Bất Lão Tuyền tuy quý giá, nhưng cũng không đến mức khiến đại công tử của một thế gia Nguyên Anh, người kế vị tương lai của gia tộc như hắn phải kinh ngạc đến thế chứ?
“Thứ này Lý gia các ngươi không có sao?” Kế Duyên nhịn không được hỏi.
“Trước kia có, giờ thì sớm đã tuyệt tích rồi.” Diễn xong, Lý Trường Hà liền ngồi trở lại vị trí.
“Không đúng, tiểu tử ngươi rốt cuộc kiếm đâu ra thứ tốt này? Ngay cả món này cũng có thể tới tay, mẹ kiếp, không phải nói Bất Lão Tuyền đã sớm không còn lưu thông trên thị trường sao?”
“Sơn nhân tự hữu diệu kế.” Kế Duyên cười cười. “Nói vậy, thứ này rất đáng tiền?”
“Đáng tiền?” Lý Trường Hà bật cười. “Kế lão đệ, ngươi thật sự không biết hay giả vờ không biết vậy? Những bảo vật có thể kéo dài tuổi thọ đều được coi là trọng bảo hàng đầu thiên hạ, loại bảo vật này sao có thể dùng tiền bạc để đo lường được.”
Không... ta chính là muốn tiền.
Kế Duyên lại lấy ra bình ngọc nhỏ nhắn kia, đặt lên mặt bàn giữa hai người, trịnh trọng hỏi: “Lượng nước trong một ngụm, nếu là lần đầu phục dụng, kéo dài thọ nguyên hai mươi năm không thành vấn đề, Lý gia các ngươi có thể nuốt trôi không?”
“Nếu được thì ta tìm các ngươi, nuốt không trôi ta lại đi tìm người khác.”
Lý Trường Hà nhìn chằm chằm bình ngọc trên bàn, nghiến răng nói: “Được! Thứ này dù có phải đập nồi bán sắt cũng phải nuốt trôi!”
“Không biết Kế lão đệ cần bảo vật gì? Cứ liệt kê một danh sách ra đây, ta về tìm cha ta.”
Kế Duyên lắc đầu: “Ta không giao dịch bảo vật.”
“Vậy là cái gì?” Lý Trường Hà suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu nổi, hắn không biết Lý gia ngoài những tích lũy nội tại ra, còn có thứ gì lọt được vào mắt xanh của Kế Duyên.
“Linh thạch.”
“Linh thạch?” Lý Trường Hà kinh ngạc cao giọng. “Không phải chứ, Kế lão đệ ngươi làm gì vậy, không lẽ là dính vào bài bạc rồi? Nếu thật sự thiếu linh thạch như vậy, ngươi cứ nói với huynh đệ một tiếng, ta cho ngươi mượn trước.”
“Bất Lão Tuyền là loại bảo vật bực này, ngươi đem đổi thành linh thạch thì thật sự quá đáng tiếc.”
Lý Trường Hà từ trước đến nay luôn coi Kế Duyên là huynh đệ chân chính. Chỉ là, Kế Duyên thật sự không thiếu chút Bất Lão Tuyền này.
Thời gian qua hắn đã đem Bất Lão Tuyền trong bình ngọc lớn chia nhỏ ra, mỗi bình một ngụm, kết quả chia được tới một trăm ba mươi hai bình, đây mới chỉ là một trong số đó. Vì chút đồ vật này mà nợ ân tình lớn của Lý Trường Hà thì không đáng. Hơn nữa giao dịch linh thạch với hắn, ở một mức độ nào đó cũng coi như là một sự chiếu cố đối với Lý gia. Lý gia thiếu những bảo vật không mua được bằng linh thạch, nhưng linh thạch thì họ không thiếu.
“Không sao, cứ đổi thành linh thạch đi.”
Lý Trường Hà nhìn chằm chằm Kế Duyên, thấy hắn không giống như đang nói đùa, cuối cùng đành gật đầu: “Vậy được rồi, chờ ta truyền tin bàn bạc với cha ta, sau đó có lẽ còn phải về tông môn một chuyến. Ngươi yên tâm, nếu chỉ cần linh thạch, Lý gia chúng ta tuyệt đối sẽ không để ngươi thất vọng!”
Nói xong, Lý Trường Hà vội vã rời đi. Có được lời này của hắn, Kế Duyên cũng hoàn toàn yên tâm, Bất Lão Tuyền này dù có tệ đến đâu thì bán được ba vạn linh thạch trung phẩm vẫn không thành vấn đề. Đã vậy, cứ an tâm chờ vị Lý đại thiếu gia này quay lại là được.
Tiếp theo, Kế Duyên lấy ra túi trữ vật của Hoàng Nhật Thành, thần thức xâm nhập quét qua một lượt. Tuy không có món nào quá xuất sắc nhưng so với tán tu cùng cảnh giới thì tốt hơn nhiều. Linh khí cộng thêm hai món lột từ trên người hắn xuống tổng cộng có bốn món. Phù bảo cũng có một tấm, lại còn là phù bảo công kích tên gọi Huyền Thiên Tháp, có thể sử dụng hai lần, Kế Duyên đành miễn cưỡng nhận lấy.
Linh thạch thì không nhiều không ít, tổng cộng khoảng gần ba ngàn viên. Cuối cùng là đan dược. Thông thường đan dược luyện chế cho Lục Tông Liên Minh đều phải dùng túi trữ vật đặc thù để chứa. Hoàng Nhật Thành quả thực đã làm vậy, nhưng ngoài ra hắn còn dùng một túi trữ vật cá nhân khác để chứa một lô Tụ Linh Đan. Số lượng không ít, Kế Duyên ước tính cũng phải gần vạn viên.
Nguyên nhân không khó đoán, tên này đang biển thủ công quỹ, nói thẳng ra là tham ô. Nhưng tại sao tham ô xong lại không đem đi tiêu thụ?
Đang lúc Kế Duyên nghi hoặc, hắn thấy trong túi trữ vật của Hoàng Nhật Thành có một tấm truyền tấn phù khẽ rung động. Có người truyền tin! Là ai?
Kế Duyên suy nghĩ một chút rồi lấy tấm truyền tấn phù màu vàng ra. Có thể dùng truyền tấn phù chứng tỏ đối phương chắc chắn đang ở gần luyện đan phường này, tóm lại là không xa. Hắn thử rót vào một tia linh khí, ngay sau đó trong đầu vang lên một giọng nói có phần âm trầm.
“Thế nào? Đã gom đủ một vạn viên Tụ Linh Đan chưa? Nếu còn không giao hàng, ta sẽ không kể cho ngươi nghe chuyện vụng trộm giữa nương tử ngươi và đại ca ngươi đâu.”
Kế Duyên ngẩn người, thậm chí phải mất một lúc lâu mới phản ứng kịp. Hoàng Nhật Thành tham ô Tụ Linh Đan chắc chắn là do kẻ đứng sau này chỉ thị, điểm này Kế Duyên nghe ra được. Nhưng cái gì mà “không kể chuyện vụng trộm giữa nương tử và đại ca”?
Theo ý tứ này, thù lao mà Hoàng Nhật Thành nhận được khi đưa Tụ Linh Đan chính là đối phương sẽ kể cho hắn nghe chuyện của vợ và anh trai mình... Đây là loại thù lao quái quỷ gì vậy?
Trong lúc Kế Duyên còn đang suy tính, truyền tấn phù lại rung lên, giọng nói âm trầm kia lại vang lên lần nữa.
“Hoàng Nhật Thành, cái đồ chó chết nhà ngươi chết rồi hay sao? Còn không hồi âm, ta sẽ không để đạo lữ của ngươi tiếp tục sung sướng nữa đâu!”
Dứt lời, trong truyền tấn phù lại vang lên tiếng một nữ tử mang theo tiếng khóc nức nở: “Phu quân, phu quân, chàng mau nói một câu đi.”
Kế Duyên cạn lời. Nếu vừa rồi hắn còn chút khó hiểu thì hiện tại đã hoàn toàn minh bạch. Hóa ra Hoàng Nhật Thành tên này lại là một kẻ thích bị cắm sừng! Chỉ vì chút chuyện này mà đi tham ô Tụ Linh Đan của Lục Tông Liên Minh?
Đang lúc Kế Duyên định hủy bỏ truyền tấn phù, hoàn toàn từ bỏ chuyện này thì lại nghe thấy giọng nói bên trong vang lên lần nữa.
“Thôi, nói thật cho ngươi biết, Thánh Tông bên kia đã nghe nói về chuyện của ngươi. Đối với việc ngươi cải tà quy chính, Thánh Tông thập phần vui mừng. Họ quyết định chờ ngươi nộp xong lô đan dược này sẽ cho ngươi gia nhập phân đà của chúng ta. Đến lúc đó dù Thương Đông có bị diệt tuyệt cũng có thể bảo đảm ngươi vô sự.”
So với lúc trước, giọng nói này bình thường hơn nhiều. Giống như đã xong việc? Nhưng Kế Duyên lại nghe ra một tia ý vị khác. Thánh Tông? Thông thường chỉ có Tam Ma Môn ở Thương Tây mới có xưng hô như vậy. Tam Ma Môn còn được gọi là Tam Thánh Tông. Nói cách khác, Hoàng Nhật Thành đã đầu quân cho ma đạo!
Chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây. Kế Duyên suy nghĩ một chút, thi triển một thuật pháp bắt chước giọng nói của Hoàng Nhật Thành, sau đó mới truyền âm nói: “Chuyện này có thật không?”
“Ồ, giờ mới chịu mở miệng sao? Vừa rồi bắt nạt nương tử ngươi ngươi cũng không lên tiếng, sao thế, chút đó chưa đủ làm ngươi hưng phấn à?”
Kế Duyên im lặng.
“Được rồi, thật chắc chắn là thật. Ngươi mau nói đi, đan dược rốt cuộc đã gom đủ chưa?” Giọng nói trong truyền tấn phù có chút phiền muộn.
Kế Duyên không vội trả lời. Nếu đối phương thực sự là ma đạo thì cũng đáng để thả câu, nhưng không thể tự mình ra mặt, quá nguy hiểm. Hắn định thả thính trước, không được thì thôi. Nếu bắt được liên lạc, hắn sẽ báo cho Băng Hỏa Lão Nhân để lão xử lý, xem có thể câu được con cá lớn hơn không.
“Còn thiếu hai ngàn viên, nhưng nếu ngươi thực sự có thể đưa ta vào phân đà, tháng này ta sẽ nghiến răng khấu trừ thêm một chút, gom đủ một lần cho ngươi.”
“Tốt, phải thế chứ, cứ lề mề mãi thì ra thể thống gì?” Kẻ đứng sau truyền tấn phù dường như đã hài lòng. “Vậy cứ thế đi, đầu tháng sau ta sẽ liên lạc lại, hy vọng lúc đó ngươi có thể cho ta một câu trả lời thỏa đáng.”
Truyền tấn kết thúc. Kế Duyên nhìn tấm phù trong tay, cân nhắc một lát rồi quyết định báo chuyện này cho Băng Hỏa Chân Nhân trước, những việc khác tính sau.
Một lúc sau, tại đại điện lúc trước, Kế Duyên gặp lại Băng Hỏa Lão Nhân, đem những gì nghe được kể lại rành mạch. Ngay cả chuyện Hoàng Nhật Thành bị cắm sừng hắn cũng không giấu diếm. Biết đâu trong đó lại ẩn chứa bí mật gì thì sao?
Lúc này Băng Hỏa Lão Nhân vẫn trong dáng vẻ lão già còng lưng, một tu sĩ hệ băng âm hiểm.
“Đầu quân cho ma đạo? Thú vị đấy.” Băng Hỏa Lão Nhân vuốt râu dê, nhận lấy túi trữ vật từ tay Kế Duyên, thần thức quét qua rồi lấy ra tấm truyền tấn phù được đánh dấu.
Suy nghĩ một lát, lão nói: “Ngươi cứ treo hắn đó, khi nào hắn liên lạc lại thì báo cho lão phu, lúc đó hai ta sẽ đi gặp kẻ ma đạo này.”
“Rõ.” Có Băng Hỏa Lão Nhân tiếp quản, Kế Duyên cũng yên tâm.
“Cầm lấy.” Băng Hỏa Lão Nhân ném qua một tấm truyền tấn phù của lão. Kế Duyên đón lấy, thu vào túi trữ vật rồi rời đi.
Những ngày sau đó, Kế Duyên bận rộn với việc quản lý phố Hồi Linh và phố Tụ Linh. Điều khó xử nhất chính là những người trước đó ở phố Hồi Linh đã đầu quân sang phố Tụ Linh. Trước kia họ có Hoàng Nhật Thành chống lưng nên chẳng coi ai ra gì, giờ Hoàng Nhật Thành đã chết, họ lại phải quay về dưới trướng Kế Duyên. Nhiều luyện đan sư khi gặp lại Kế Duyên đều sợ hãi run rẩy.
Nhưng Kế Duyên cũng không chấp nhặt với bọn họ. Đường đường là tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong, đi so đo với một đám tu sĩ Luyện Khí thì quá mất giá. Hắn chỉ đơn giản chia đám tu sĩ này thành hai phần, một phần nhỏ tiếp tục luyện Tụ Linh Đan, phần lớn còn lại cho quay về luyện Hồi Linh Đan.
Sau khi thu xếp xong xuôi, Kế Duyên lại bước vào trạng thái tu hành. Trọng tâm hiện tại của hắn là “cắn trứng”, phục dụng Tam Sắc Linh Noãn, tiếp tục nén linh khí trong đan điền cho thêm phần sung mãn. Ngoài ra còn có luyện khí, về phương diện này hắn đã sắp chạm tới ngưỡng cửa Linh khí thượng phẩm. Một khi thành công, hắn có thể thử luyện chế Thiên Lôi Tử. Có thứ này trong tay, dù đối mặt với tu sĩ Giả Đan, Kế Duyên cũng dám đánh một trận.
Cứ thế chờ đợi khoảng hai mươi ngày. Kế Duyên vốn tưởng mình sẽ tìm ra bí quyết luyện Linh khí thượng phẩm trước, không ngờ Lý Trường Hà lại là người quay về trước một bước. Vừa đến luyện đan phường, hắn đã lao thẳng tới chỗ ở của Kế Duyên. Khi hai người gặp mặt, hắn không giấu nổi vẻ vui mừng.
“Lão đệ tốt, cuối cùng cũng xong rồi!” Lý Trường Hà kích động nói.
Lần này có thể giao dịch Bất Lão Tuyền từ chỗ Kế Duyên bằng linh thạch, không cần tiêu tốn thiên tài địa bảo của Lý gia, quả thực khiến hắn được nở mày nở mặt một phen. Đám lão cổ hủ trong gia tộc vốn chỉ có tuổi tác mà không có thực lực đều hết lời khen ngợi hắn, thẳng thắn nói: “Lý Trường Hà quả là một thiếu chủ tốt!”
“Xong là tốt rồi.” Kế Duyên nói đoạn lấy bình Bất Lão Tuyền ra, ném vào lòng Lý Trường Hà.
Hành động này làm Lý Trường Hà hú vía, luống cuống tay chân đón lấy, sau đó mới nhớ ra mình là tu sĩ, lại còn là tu sĩ Giả Đan. Hắn cầm bình ngọc, có chút kinh ngạc hỏi: “Kế lão đệ không hỏi xem Lý gia ta bằng lòng bỏ ra bao nhiêu linh thạch để giao dịch sao?”
“Không sao, bao nhiêu cũng là của các ngươi.” Kế Duyên tiêu sái cười cười.
Lý Trường Hà hít sâu một hơi, vội vàng lấy ra một túi trữ vật đưa qua. “Cũng may lần này linh thạch đưa đủ, nếu không ta thật sự có lỗi với ngươi.”
Kế Duyên nhận lấy túi trữ vật, thần thức quét qua, mí mắt nhịn không được giật giật: “Nhiều thế này sao?”
“Hì.” Lý Trường Hà cười, lấy ra một chiếc hộp bảo vật cấp bậc Cực phẩm Linh khí mang từ gia tộc tới, cẩn thận cất Bất Lão Tuyền vào rồi mới nói: “Lần đấu giá Bất Lão Tuyền gần nhất là ba trăm năm trước tại buổi đấu giá do Dược Vương Cốc đích thân tổ chức. Lúc đó phân lượng cũng tương đương thế này, giá cuối cùng là năm vạn viên linh thạch trung phẩm. Kế lão đệ đã nể mặt như vậy, Lý gia chúng ta cũng không thể làm ăn kém cỏi được.”
Trong túi trữ vật tổng cộng có năm vạn năm ngàn viên linh thạch trung phẩm. Cái giá này quả thực vượt xa tưởng tượng của Kế Duyên, ban đầu hắn ước tính khoảng ba vạn viên là ổn, giờ lại nhiều hơn gần gấp đôi.
“Được, vậy đa tạ.” Có số linh thạch này, Kế Duyên đã không thể chờ đợi thêm để thăng cấp bản mệnh pháp bảo của mình.
Lý Trường Hà thấy dáng vẻ của hắn liền biết hắn cần số linh thạch này cho việc lớn, lập tức lên tiếng: “Ta còn phải về tông môn một chuyến để đưa bảo bối này về. Việc vận chuyển đan dược ta đã nhờ Ngọc Thành Tử của Hoan Hỷ Cung giúp đỡ, vậy xin cáo từ trước, Kế lão đệ.”
“Lên đường cẩn thận.”
Thấy Lý Trường Hà định rời đi, Kế Duyên chợt nhớ ra điều gì, vội vỗ trán: “Đúng rồi.”
“Có chuyện gì sao?” Lý Trường Hà quay đầu lại hỏi.
Kế Duyên cân nhắc một lát rồi chọn nói ra: “Thực ra ta vẫn còn một bình Bất Lão Tuyền nữa.”
“Ta biết ngay mà.” Lý Trường Hà đã không còn lạ lẫm gì nữa.
“Nhưng ta chỉ muốn đổi lấy Không Minh Thạch, nếu Lý gia các ngươi có thì ta cũng có thể đem ra giao dịch.” Đối với Lý gia, Kế Duyên tự nhiên chọn lựa tin tưởng.
“Được, ta về hỏi mấy lão cổ hủ xem trong nhà còn bao nhiêu, ngươi cứ chờ tin của ta.”
Tiễn Lý Trường Hà xong, Kế Duyên đem đan dược cần nộp trong tháng giao cho Ngọc Thành Tử. Tiếp theo hắn phải thăng cấp Động Thiên, không biết sẽ mất bao lâu, để tránh bị quấy rầy, tốt nhất là cứ hoàn tất việc của Lục Tông Liên Minh trước.
Sau khi xong xuôi, hắn quay về chỗ ở, mở ra Tinh Tuyền Vân Chướng Trận có sẵn của động phủ, sau đó lại thi triển thêm nhiều thủ đoạn trong mật thất, cuối cùng đổi mật thất thành Thiên Công Phường, mở ra Tinh Trần Huyễn Sát Trận. Dưới sự gia trì của nhiều tầng lớp, dù là Băng Hỏa Lão Nhân tới dòm ngó, Kế Duyên cũng có thể phát giác.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hắn lấy ra ba vạn viên linh thạch trung phẩm chất đống trên mặt đất. Số linh thạch khổng lồ này vừa lấy ra đã tạo thành một ngọn núi nhỏ tỏa ra linh khí dạt dào. Trước đó để mở ra Động Thiên đã tiêu tốn gần mười vạn linh thạch trung phẩm, giờ thăng cấp lại cần nhiều như vậy, Kế Duyên nhìn mà xót xa vô cùng. Nhưng hiện tại không còn cách nào khác.
Hắn gọi bảng thuộc tính ra xem.
Động Thiên (Bản mệnh pháp bảo): lv1 (Có thể thăng cấp).
Chuẩn bị lâu như vậy, cũng không có gì phải do dự nữa. Kế Duyên tâm niệm vừa động, lập tức chọn thăng cấp.
Theo ý niệm của hắn, bảng thuộc tính lóe lên một luồng kim quang hiếm thấy, sau đó xung quanh không hề có dị tượng gì phát sinh. Đang lúc Kế Duyên nghi hoặc, hắn chợt phát hiện trong đan điền của mình có biến cố.
Giữa đan điền vốn như một vùng hoang nguyên linh khí hệ băng, hiện ra một điểm linh quang màu vàng cực nhỏ, nhưng trong cảm nhận của Kế Duyên, điểm linh quang này lại rực rỡ như mặt trời trên cao!
Ngọn núi linh thạch trước mặt tan biến với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Trước đây khi thăng cấp kiến trúc, những vật liệu biến mất đi đâu Kế Duyên không rõ, nhưng lần này hắn lại thấy rất tường tận. Linh thạch tan biến hóa thành linh khí, như một vòng xoáy bị đan điền của hắn hấp thụ. Và trung tâm của vòng xoáy đó chính là điểm kim quang trong đan điền.
Linh thạch càng lúc càng ít, nhưng điểm kim quang trong đan điền lại không ngừng phóng đại. Thấp thoáng, Kế Duyên dường như đã thấy được hình dáng ban đầu của pháp bảo. Đó là... một ngọn núi!
Thân núi đang dần hình thành, lòng Kế Duyên càng thêm mong đợi. Hắn tò mò không biết Động Thiên cuối cùng sẽ tiến hóa thành hình dạng gì. Nếu thật sự là một ngọn núi thì cũng rất phù hợp với cái tên Động Thiên, chỉ là có chút khác biệt so với hình ảnh cung điện trong lòng hắn.
Đang lúc hắn có chút hụt hẫng, bảng thuộc tính lại đưa ra một thông tin: Sau này có thể thay đổi bố cục bên trong và hình thái bên ngoài của Động Thiên?!
Thế thì quá tuyệt vời! Sự hụt hẫng trong lòng Kế Duyên lập tức quét sạch, thậm chí còn bắt đầu mong đợi, không biết đây là linh hiệu của Động Thiên cấp mấy. Nếu thực sự có thể, sau này hắn có thể ngồi vững ở nhiều thân phận khác nhau. Ai cũng biết bản mệnh pháp bảo chỉ có một, nếu pháp bảo của mình có nhiều hình thái, chẳng phải là “hai con thỏ chạy sát đất, ai hay ta là đực hay cái” sao?
Kế Duyên đã nghĩ sẵn rồi, hình thái cơ bản của Động Thiên là một ngọn thần sơn, sau này có thể đổi thành tháp báu chín tầng, hoặc một tòa cung điện hùng vĩ. Thậm chí có thể là một viên Hỗn Độn Châu, bên trong ẩn chứa tiểu thế giới. Không, nếu thực sự đến mức đó, chẳng phải trực tiếp tạo ra một vũ trụ mới sao?
Kế Duyên càng nghĩ càng xa, cuối cùng quay lại thực tại. Linh thạch đã cạn kiệt, thần sơn trong đan điền cũng sắp hiện hình. Hình dáng của nó không khác mấy so với những ngọn núi thông thường, cấu trúc hình kim tự tháp, càng lên đỉnh càng nhọn.
Về màu sắc, Kế Duyên ban đầu tưởng nó sẽ giống như điểm kim quang kia, toàn thân màu vàng, pháp bảo là một ngọn kim sơn, nhưng hiện tại xem ra không phải vậy. Đây là một ngọn núi đá toàn thân màu xanh biếc.
Kế Duyên thử dẫn dắt nó ra ngoài nhưng lần đầu không thành công. Chứng tỏ nó vẫn chưa hoàn toàn định hình. Hắn lại chờ thêm khoảng nửa ngày, hào quang trên ngọn núi mới hoàn toàn tiêu tán, toàn thân trở nên bình thường không có gì lạ.
Ừm... rất phù hợp với khí chất của hắn.
Hắn đưa tay phải ra, một luồng thanh quang từ đan điền hiện hình, xoay quanh người một vòng rồi dừng lại trên lòng bàn tay phải. Ngọn núi nhỏ chỉ bằng nửa bàn tay, khẽ xoay chuyển không ngừng.
Tâm thần Kế Duyên kết nối với pháp bảo, lập tức cảm nhận được tình trạng của nó. Pháp bảo vẫn chưa được đặt tên. Muốn hoàn toàn điều khiển thì phải đặt cho nó một danh hiệu.
Kế Duyên nhìn ngọn núi nhỏ trong tay, suy nghĩ một lát, cuối cùng phúc chí tâm linh.
“Sinh ra từ Linh Đài đan điền, hóa thân trong Phương Thốn giữa lòng bàn tay, từ nay về sau gọi ngươi là —— Linh Đài Phương Thốn Sơn.”
Theo ý niệm của Kế Duyên, ngọn thần sơn có được chân danh, trên thân núi lập tức hiện ra năm chữ vàng rồng bay phượng múa.
Linh Đài Phương Thốn Sơn.
Đề xuất Voz: Sau Này...!