Chương 350: Hôm nay kết đan!!!
Thiên Niên Linh Nhũ cùng Thiên Niên Hàn Linh Nhũ chỉ sai biệt một chữ, hiệu quả tự nhiên cũng chẳng có bao nhiêu khác biệt.
Ngoại trừ tác dụng khôi phục pháp lực trong nháy mắt của Thiên Niên Linh Nhũ, nó còn mang theo đặc tính của Băng Phách Hàn Lộ trước đó.
Nó có thể phụ trợ tu sĩ thủy hệ chuyển hóa linh khí pháp lực của bản thân thành băng hệ, hơn nữa hiệu quả còn rõ rệt hơn nhiều.
“Một lượng Thiên Niên Hàn Linh Nhũ, xem ra sau này đối địch lại có thêm một thủ đoạn giữ mạng.”
Kế Duyên nhẹ nhàng lắc lắc bình linh dịch bên trong, cuối cùng mới hài lòng thu lại.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn nhìn về phía bảng thuộc tính, chính xác hơn là nhìn vào linh hiệu của Ngư Đường cấp 5.
Ngư Đường: cấp 5 (Không thể thăng cấp).
Linh hiệu 1: Mỗi năm sản sinh 1 giọt Vạn Niên Hàn Linh Nhũ, xác suất thủy thuộc tính tấn thăng tăng lên, xác suất thuộc tính biến dị tăng lên, tốc độ trưởng thành tăng 60%.
Linh hiệu 2 (Xi Long sinh sừng): Xi Long trong Ngư Đường có xác suất cực nhỏ sinh sừng, từ đó tiến hóa thành linh thú ngũ giai — Giác Long.
Linh hiệu 3 (Ngư dược Long môn): Thủy thuộc tính trong Ngư Đường có xác suất cực nhỏ nhiễm một tia long khí, từ đó dị biến thành long thuộc tính, phẩm giai và thực lực được tăng cường trên diện rộng.
Điều kiện thăng cấp: 800 khối linh thạch thượng phẩm; mỗi loại yêu đan ngũ thuộc tính tứ giai một viên; một bộ thi thể long thuộc tính tứ giai; 1 phiến vảy Chân Long. (Chưa đạt thành).
Kế Duyên thầm nghĩ: “Hừ, điều kiện thăng cấp này cũng không khó lắm. Giống như Trư Quyển bắt ta đi tìm một đống tài liệu, Ngư Đường này lại tốt, ngoại trừ yêu đan thì chỉ cần tìm hai loại tài liệu, có điều lại bắt ta đi tìm vảy Chân Long cái quái gì không biết.”
Theo Kế Duyên tìm hiểu, con đường tiến hóa của Chân Long ở thế giới này chính là Giao Long, Xi Long, Giác Long, cuối cùng mới có thể hóa thân thành Chân Long.
Cho nên Chân Long chính là linh thú lục giai, tương đương với tu sĩ Luyện Hư của nhân tộc. Chân Long khi trưởng thành đã là lục giai, hơn nữa sau đó chắc chắn còn có thể tiếp tục thăng tiến.
Nói cách khác, nội bộ Chân Long cũng có phân chia phẩm giai, giống như thuyết về Chân Long ba móng, bốn móng hay năm móng.
Ngư Đường cấp 5... e rằng khi thăng lên cấp 6, sở hữu linh hiệu hóa thân Chân Long, Ngư Đường này sẽ tấn thăng thành Long Đàm.
Quay lại linh hiệu 1, Kế Duyên nhạy bén nhận ra điểm khác biệt so với trước kia. Đầu tiên là Vạn Niên Hàn Linh Nhũ, loại ngàn năm mỗi năm sản sinh một lượng, nhưng loại vạn năm này, mỗi năm chỉ có một giọt.
Vạn Niên Hàn Linh Nhũ, nếu một giọt này nhỏ xuống, e rằng ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng có thể được bồi bổ đầy đủ.
Ngoài ra chính là miêu tả phía sau, Ngư Đường trước kia và cả bây giờ, vốn miêu tả là “xác suất linh ngư tấn thăng tăng lên”, nhưng hiện tại lại biến thành “xác suất thủy thuộc tính tấn thăng tăng lên”.
Linh hiệu 3 mới xuất hiện cũng vậy, không còn là “linh ngư trong Ngư Đường” mà là “thủy thuộc tính trong Ngư Đường”. Tuy chỉ khác biệt hai chữ, nhưng hiệu quả lại là trời vực.
Trước kia chỉ có thể thăng cấp cho linh ngư, hiện tại ngay cả tôm binh cua tướng, hay Quy Thừa Tướng trong Ngư Đường đều có cơ hội tấn thăng.
Đến lúc đó cứ nuôi một đống Quy Thừa Tướng trong Ngư Đường, dù sao thứ này cũng dễ nuôi, lại không sợ chết. Nếu thật sự nuôi ra được một con Long Quy Huyền Vũ gì đó, phòng ngự kinh người, cũng coi như là một trợ thủ đắc lực.
Sau khi ảo tưởng xong xuôi, Kế Duyên nhìn vào linh hiệu 3.
“Ngư dược Long môn, không biết việc kết đan sắp tới của ta có thể giúp ta vượt Long môn hay không.”
Trong vòng hai năm, liên tiếp thăng cấp hai kiến trúc, cũng coi như khiến Kế Duyên sảng khoái một phen, nhưng tiếp theo muốn thăng cấp nữa thì không dễ dàng như vậy.
Ngộ Đạo Thất thì không trông mong gì được.
Thiên Công Phường thì chỉ mới mua được 5 sợi Phệ Kim Thử Vương Tu, còn Huyền Băng Hỏa Liên và Cửu Diệu Thạch đều bặt vô âm tín. Đặc biệt là Cửu Diệu Thạch, nghe nói chỉ có Hắc Bạch Thần Điện mới có, hơn nữa còn là tài liệu để bọn họ chế tác một môn bí bảo độc môn, căn bản không đem ra giao dịch.
Cho nên trên thị trường cơ bản không cần nghĩ đến chuyện mua được. Huyền Băng Hỏa Liên còn sót lại thì có một tia khả năng, bởi vì trong một số bí cảnh hoặc sâu trong Thập Vạn Đại Sơn vẫn có thể sản sinh thứ này.
Chỉ cần vận khí tốt, có lẽ sẽ gặp được, có điều giá cả không hề rẻ. Nhưng đáng tiếc, liên tục mấy năm sau đó, Kế Duyên đều không đợi được Huyền Băng Hỏa Liên.
Ngược lại nghe nói Hắc Bạch Thành từng đấu giá một lần, mà Tây Cảnh Thành cũng có truyền tống trận đi tới Hắc Bạch Thành, chỉ tiếc khi Kế Duyên nghe được tin tức này thì buổi đấu giá đã kết thúc.
Còn Thực Hồn Quỷ Liễu để thăng cấp Kê Quyển, nghe nói chỉ có Luyện Hồn Điện ở cực bắc mới bồi dưỡng được. Đây cũng là bảo vật tuyệt giai để bọn họ bồi dưỡng âm hồn, căn bản không bán ra ngoài.
Đối với cách nói về Cửu Diệu Thạch và Thực Hồn Quỷ Liễu, Kế Duyên đương nhiên tin tưởng. Nhưng mà, đâu có khó khăn đến thế, giống như Cửu Diệu Thạch, chỉ cần giết cao tầng của Hắc Bạch Thần Điện là được, trực tiếp cướp từ túi trữ vật. Nếu một người không có thì giết thêm vài người nữa.
Thực Hồn Quỷ Liễu cũng vậy, giết tu sĩ Luyện Hồn Điện là xong.
Duy chỉ có Không Minh Thạch... Trong hai năm qua, Kế Duyên quả thực nhận được vài lời mời từ các nhà đấu giá, nói có Không Minh Thạch, hắn cũng đã đi. Nhưng số lượng này... nơi đấu giá nhiều thì được một cân, ít thì chỉ có vài lượng.
Đối với một đại hộ như Kế Duyên, mở miệng đã cần mười cân, thì chút Không Minh Thạch này chỉ có thể nói là có còn hơn không. Hiển nhiên, đồ tốt và tài nguyên tốt đều không lưu thông trên thị trường.
Muốn có được lượng lớn Không Minh Thạch, đi con đường đấu giá chắc chắn không thông, phải nghĩ cách khác. Thế là nan đề này Kế Duyên đành bái thác cho Mộc Tuyết Dao, bảo nàng đi nghe ngóng xem nơi nào mới có thể kiếm được lượng lớn Không Minh Thạch.
Dù sao thứ này đối với Kế Duyên mà nói, có thể coi là tài liệu để hắn đúc bản mệnh pháp bảo, nhất định phải để tâm. Kiến trúc thu nhận càng nhiều, Linh Đài Phương Thốn Sơn cũng sẽ càng mạnh.
“Năm năm rồi, thêm ba năm nữa, Linh Điền có thể sản sinh ra quả Đan Nguyên Quả thứ ba, khi đó chính là ngày ta kết đan.”
Trong động phủ tại Tây Cảnh Thành, Kế Duyên mặc một thân pháp bào rộng rãi ngồi tĩnh tọa. Năm năm qua, ngoại trừ thu thập các loại tài liệu thăng cấp kiến trúc, hắn còn thu thập được không ít tài liệu đúc Thương Lan Kiếm.
Tuy rằng chủ thể của Thương Lan Kiếm có thể do Tử Tiêu Thạch cấu thành, nhưng để phát huy tốt hơn thuộc tính vốn có của nó, như sự sát lục của Huyết Sát Kiếm, huyễn cảnh của Lưu Huỳnh Kiếm, sự trấn áp của Cự Khuyết Kiếm... chắc chắn cũng phải bổ trợ bằng các tiên tư khác.
Kế Duyên đặc biệt quan tâm, quả thực cũng thu hoạch được không ít. Hơn nữa hắn cũng chỉ định dùng tài liệu khác phụ trợ cho chín thanh kiếm chính, còn lại bảy mươi hai thanh tử kiếm thì toàn bộ dùng Tử Tiêu Thạch là được.
Một là vì thu thập nhiều tài liệu như vậy vốn là một việc cực kỳ khó khăn. Không giống như Tử Tiêu Thạch, chờ Thiên Công Phường thăng lên cấp 3, mỗi tháng đều có thể nhận được một khối. Hai là vì phi kiếm luyện chế từ Tử Tiêu Thạch tự mang Tử Tiêu Thần Lôi, bản thân đã cực kỳ mạnh mẽ, không cần thiết phải bỏ gần tìm xa.
Ngoài ra hắn còn mượn độ thuần thục của Tàng Kinh Các để tu hành các loại thuật pháp, hoặc mượn sự giúp đỡ của Ngộ Đạo Thất để tham ngộ nhiều loại kiếm thuật. Hắn đã sớm có ý tưởng và sắp xếp.
Sau khi kết đan, thủ đoạn đối địch chủ yếu của Kế Duyên vẫn là phi kiếm, chín thanh Thương Lan Kiếm mới là át chủ bài. Chỉ có đối thủ nào mà chín thanh Thương Lan Kiếm không giải quyết được, hắn mới thu phi kiếm về Kiếm Lư, chuyển sang thả Linh Đài Phương Thốn Sơn ra giết địch. Cho nên tinh thông nhiều loại kiếm thuật là rất cần thiết!
Năm thứ sáu sau khi bế quan, Mộc Tuyết Dao đi ra ngoài cuối cùng cũng mang về tin tức về Không Minh Thạch. Đây cũng là thứ Kế Duyên cần nhất hiện nay.
“Nơi sản lượng Không Minh Thạch nhiều nhất chính là Cốt Yểm Tông, một trong bát đại thánh địa.”
“Cốt Yểm Tông?”
Kế Duyên sống ở Tây Cảnh Thành sáu năm, đọc vô số sách vở tài liệu, cho nên đối với Cực Uyên Đại Lục cũng coi như hiểu biết khá rõ. Cốt Yểm Tông và Luyện Hồn Điện, hai ma tông này đều nằm ở vùng cực bắc của Cực Uyên Đại Lục. Thậm chí còn nằm trên các hòn đảo bên ngoài đại lục.
Trong đó Luyện Hồn Điện chiếm cứ một hòn đảo lớn, tên là Luyện Hồn Đảo, còn Cốt Yểm Tông chiếm cứ là một quần đảo, có chút phong cách giống Thủy Long Tông.
Về phần hai ma tông này... nếu không có ngoại địch, không có chuyện gì lớn xảy ra thì bọn họ sẽ tranh đấu lẫn nhau. Nhưng nếu đối mặt với người ngoài, hai ma tông này sẽ liên thủ, nhất trí đối ngoại. Cũng coi như là vừa yêu vừa hận.
“Đúng vậy, mạch khoáng Không Minh Thạch lớn nhất chính là ở trong Cốt Yểm Tông, ngoài ra phía Thiên Công Cốc cũng có một mạch khoáng Không Minh Thạch quy mô nhỏ, nhưng để luyện khí, bọn họ đã sớm khai thác gần hết mạch khoáng đó rồi.”
Mộc Tuyết Dao có thể lấy thân phận tán tu mà kết đan, tự nhiên không phải là bình hoa di động. Ngược lại, nàng có thừa thủ đoạn! Nếu không, ngày đó gặp Kế Duyên, nàng cũng không thể bị ba vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ truy đuổi mà vẫn có thể thoát thân.
“Cho nên hiện nay, nơi sản sinh Không Minh Thạch lớn nhất toàn bộ Cực Uyên Đại Lục chính là Cốt Yểm Tông. Nghe nói ngay cả Hắc Bạch Thần Điện cần Không Minh Thạch cũng phải giao dịch với Cốt Yểm Tông.”
Nghe Mộc Tuyết Dao giới thiệu, tay trái Kế Duyên đỡ tay phải, tay phải xoa xoa cái cằm hơi lún phún râu.
“Xem ra muốn có Không Minh Thạch nhất định phải giao thiệp với Cốt Yểm Tông rồi.”
“Là như vậy, nhưng mà...” Mộc Tuyết Dao hi hi cười.
“Nhưng mà cái gì?”
Kế Duyên quay đầu lại, chỉ thấy Mộc Tuyết Dao đang ngồi bên bàn hơi nghiêng người về phía trước, đặt đôi gò bồng đảo lên bàn đá, đồng thời hai tay chống cằm, dùng đôi mắt xanh thẳm nước mọng nhìn chằm chằm mình.
Tim Kế Duyên hơi đập nhanh một chút, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Nhưng mà ta đã tốn thêm chút thời gian, giúp Kế ca ca nghe ngóng một chút. Nơi nào có lợi ích thì nơi đó có tu sĩ sẵn sàng mạo hiểm, Cốt Yểm Tông cũng vậy, Không Minh Thạch này... có người đang bán.”
“Có người đang bán?!”
Kế Duyên lập tức tỉnh táo tinh thần, có thể dùng linh thạch mua được là tốt nhất. Nếu không, vì Không Minh Thạch mà phải giao thiệp với Cốt Yểm Tông thuộc bát đại thánh địa, Kế Duyên thực sự không muốn lắm.
“Đúng vậy, Cốt Yểm Tông có một thế gia Nguyên Anh lâu đời là Chu gia. Chu gia này mấy trăm năm nay không xuất hiện thêm tu sĩ Nguyên Anh nào, cho nên tài nguyên Cốt Yểm Tông nghiêng về phía họ ngày càng ít. Trong lúc bất đắc dĩ, bọn họ đành phải hành nghề buôn lậu.”
Mộc Tuyết Dao nói xong liền đứng dậy, đi tới đi lui trước bàn đá.
“Nhưng Chu gia bọn họ cũng biết, nghề buôn lậu này một khi làm không tốt sẽ là kết cục diệt môn, đặc biệt là loại thế gia Nguyên Anh đã thất thế như bọn họ, mà thứ buôn lậu lại là bảo vật như Không Minh Thạch, cho nên tự nhiên là cực kỳ cẩn thận. Ta đã tiếp xúc vài lần nhưng đều chưa liên lạc được với bọn họ.”
“Hóa ra là vậy.”
Kế Duyên hơi gật đầu: “Cũng không vội, ta chỉ muốn nghe ngóng trước, tránh đến lúc đó lại mù mờ.”
“Hi hi.” Mộc Tuyết Dao cười nói: “Vậy Kế ca ca không phải còn phải bế quan vài năm sao, mấy năm đó ta sẽ tiếp xúc với Chu gia này thêm chút nữa, xem có thể liên lạc được với bọn họ không. Chờ huynh kết đan thành công, chúng ta liền đi cướp... à không, đi mượn Không Minh Thạch của Chu gia này.”
Kế Duyên nghe lời nói đầy ẩn ý của Mộc Tuyết Dao, không nhịn được cười đạo: “Muội định nói là chúng ta đi cướp đúng không?”
Mộc Tuyết Dao ngượng ngùng cúi đầu, hai tay chắp sau lưng: “Thì... Kế lão ma không cướp thì còn có thể đi mua sao.”
“Kế ca ca nếu không muốn cướp, vậy để ta tiếp xúc với Chu gia này trước, đợi ta lấy được đủ bằng chứng, chúng ta liền đem tin tức Chu gia buôn lậu bán cho Cốt Yểm Tông, thấy thế nào?”
... Cái đồ này, trông trắng trẻo sạch sẽ mà tâm địa lại đen tối như vậy!
Kế Duyên thầm nhủ một câu, ngoài miệng lại lắc đầu.
“Giao dịch với Cốt Yểm Tông mà không có thực lực thì chỉ bị bọn họ ăn cả chì lẫn chài, con đường này chắc chắn không thông. Chúng ta không tính kế gì khác, cứ dùng tiền mua!”
“Hả?” Mộc Tuyết Dao giống như lần đầu tiên nhận thức được Kế lão ma trước mắt: “Nhưng dùng tiền mua thì tốn nhiều linh thạch lắm đó.”
Kế Duyên cười cười, không nói gì thêm. Linh thạch ấy mà, hắn có đầy, đang lo không biết tiêu thế nào đây. Có thể chuyển hóa linh thạch thành thực lực mà không có rủi ro, có thể nói là việc hắn thích làm nhất.
Có được tin tức này, lòng Kế Duyên càng thêm yên định. Chút lo âu duy nhất còn lại chỉ là sự lo lắng dành cho Đỗ Uyển Nghi. Bởi vì đã mấy năm trôi qua, phía Liễu Nguyên vẫn không có tin tức gì của Đỗ Uyển Nghi, cũng không tìm thấy ghi chép nào liên quan đến kẻ quái dị kia.
Sáu năm rồi lại hai năm. Chớp mắt đã là năm thứ tám Kế Duyên đến Tây Cảnh Thành. Đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào con đường tu hành, Kế Duyên an ổn tu hành bế quan lâu như vậy.
À không, lần trước ở Đọa Tiên Câu cũng từng nói lời này. Nghĩ đến đây, Kế Duyên cũng không khỏi cảm thấy may mắn, may mà đã tới Cực Uyên Đại Lục, nếu không với hoàn cảnh hiện tại của Thương Lạc Đại Lục, lấy đâu ra nơi cho mình an ổn tu hành lâu như thế?
Cùng với ngày Đan Nguyên Quả thứ ba sản sinh ngày càng gần, Kế Duyên cũng có chút không kìm nén được, thỉnh thoảng lại muốn vào Linh Điền xem thử. Sau đó hắn dứt khoát trực tiếp ở luôn trong Linh Điền.
Trong núi không năm tháng. Kế Duyên cũng không biết đã trôi qua bao lâu. Chỉ biết một đêm khuya nọ, Kế Duyên đang tu hành chợt ngửi thấy một luồng khí tức khiến gông xiềng trong người lung lay.
Mùi hương này quen thuộc biết bao, thậm chí có thể nói là mùi hương mà Kế Duyên ngày đêm mong nhớ, mơ cũng muốn thấy. Nếu không phải lo lắng gông xiềng lung lay, bất đắc dĩ phải đột phá tại chỗ, hắn đều muốn thỉnh thoảng lấy Đan Nguyên Quả trong túi trữ vật ra để ngửi cái mùi hương khiến hắn hồn xiêu phách lạc này.
Hiện tại, ngày này rốt cuộc đã tới. Đan Nguyên Quả thứ ba cuối cùng đã chín!
Kế Duyên mở mắt trong lúc tu hành, nhìn quả cầu màu đỏ rực đang trôi lơ lửng trên không trung Linh Điền trước mắt. Hắn hít sâu một hơi, cho đến khi nuốt hết toàn bộ mùi hương trong động phủ vào bụng, hắn mới lấy từ túi trữ vật ra một cái hộp ngọc làm từ linh mạch khoáng thạch đã chuẩn bị sẵn.
Đan Nguyên Quả được thu vào trong đó, sau đó cất vào túi trữ vật. Tiền trao cháo múc, lòng mới yên.
Kế Duyên lúc này mới thở phào một hơi dài, hắn nhìn ba quả Đan Nguyên Quả xếp hàng ngay ngắn trong túi trữ vật, giống như đã nhìn thấy chính mình sau khi kết đan.
“Đến nước này, vạn sự đã đủ, cuối cùng không còn gì để chờ đợi nữa.”
Ánh mắt Kế Duyên quét qua xung quanh một vòng. Cuối cùng thu dọn toàn bộ đồ đạc trong Động Phủ, ngoài ra còn đóng tất cả hiệu quả kiến trúc. Những thứ này không mang theo bên người, Kế Duyên dù có bế quan đột phá cũng không yên tâm.
Sau khi đảm bảo không còn sai sót gì, hắn mới lấy ra hai tấm truyền tấn phù. Truyền tin cho Mộc Tuyết Dao và Liễu Nguyên. Cũng không nói chuyện gì, chỉ hỏi bọn họ có tiện không, muốn mời bọn họ qua một chuyến.
Động phủ của Mộc Tuyết Dao ở ngay sát vách, cho nên nàng tới nhanh nhất. Nàng nhìn Kế Duyên vẫn mặc bộ bào phục màu xanh rộng rãi như cũ, ngọt ngào gọi một tiếng “Kế ca ca”.
“Ừm, ngồi xuống nói.”
Kế Duyên pha linh trà dưới gốc cây đào trước cửa động phủ của mình. Cây đào được trồng vào năm hắn quyết định định cư tại Tây Cảnh Thành, giờ đây tám năm trôi qua, cây đào đã xum xuê như lọng che.
“Dạ được.” Mộc Tuyết Dao trước mặt người ngoài cực kỳ hung dữ, nhưng trước mặt Kế Duyên lại ngoan ngoãn vô cùng. “Kế ca ca có chuyện gì sao?”
“Ta còn gọi cả Liễu huynh, lát nữa huynh ấy tới rồi nói luôn.”
Kế Duyên nói xong khẽ phất tay, ba chén trà hạ xuống. Chỉ chờ đợi trong chốc lát, một đạo độn quang màu xanh nước biển từ phía tây bay tới, đâm thẳng vào trận pháp, sau đó rơi xuống đối diện Kế Duyên, hóa thành một kiếm khách áo trắng.
“Kế huynh hiếm khi chủ động mời khách nha.” Liễu Nguyên không khách khí chào hỏi một tiếng, sau đó lại khẽ chắp tay với Mộc Tuyết Dao: “Chào Mộc cô nương.”
Mộc Tuyết Dao vội vàng đứng dậy đáp lễ. Bọn họ đều là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, lại vì Kế Duyên mà quen biết, hơn nữa cũng coi như là hai người duy nhất biết “bí mật” của Kế Duyên, cho nên cũng không quá khách sáo.
Liễu Nguyên chỉ đánh giá Kế Duyên một lượt liền đoán ra chuyện gì.
“Kế huynh đây là... cuối cùng cũng chuẩn bị kết đan rồi?”
Lời này vừa nói ra, Mộc Tuyết Dao vốn đang ngồi cạnh Kế Duyên bỗng quay phắt đầu lại, ánh mắt khó giấu vẻ kinh hỉ. Đối với tu sĩ mà nói, không có việc gì quan trọng hơn việc đột phá cảnh giới, đặc biệt là loại đột phá đại cảnh giới như thế này.
Kế Duyên nhấp một ngụm trà nóng, đặt chén trà xuống, lúc này mới mỉm cười nói: “Người hiểu ta, không ai bằng Liễu huynh.”
Nói xong hắn lại nhìn Mộc Tuyết Dao, ánh mắt bình tĩnh nói: “Chuẩn bị cũng đủ lâu rồi. Cứ chờ đợi mãi cũng phải đối mặt với cửa ải này, chi bằng chọn ngày hôm nay thử một phen.”
“Dạ! Kế ca ca chắc chắn có thể một lần kết đan thành công!” Mộc Tuyết Dao dùng sức gật đầu: “Ta và Liễu huynh sẽ hộ pháp cho huynh, Kế ca ca huynh cứ việc đột phá, những thứ khác không cần lo lắng.”
Liễu Nguyên nghe vậy liền vỗ vỗ thanh kiếm dài ba thước treo bên hông, tiêu sái cười nói: “Người và kiếm đều ở đây, Kế huynh cứ việc đột phá.”
Nhìn hai vị hảo hữu bên cạnh, Kế Duyên cuối cùng cũng đứng dậy: “Được, vậy phen này làm phiền hai vị rồi.”
Kế Duyên nói xong còn trịnh trọng ôm quyền với hai người.
“Chọn ngày không bằng gặp ngày. Hôm nay vạn sự đã đủ, chính là lúc nên đột phá.”
Liễu Nguyên nghe xong cười lớn một tiếng: “Đi!”
Nói xong hắn lập tức dẫn Kế Duyên, hóa thành độn quang rời khỏi nơi này, Mộc Tuyết Dao theo sát phía sau. Trên bầu trời hai đạo độn quang lướt qua, cuối cùng dừng lại trước ngọn núi cao nhất trong Tây Cảnh Thành.
Nơi này linh khí như những dải lụa bao quanh, Kế Duyên cảm nhận linh khí dồi dào nơi đây, không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên. Lần trước hắn tới đây là khi mới đến Tây Cảnh Thành, Mộc Tuyết Dao dẫn hắn đi dạo. Trong tám năm sau đó, Kế Duyên chưa từng đặt chân tới đây một lần nào. Cho đến hôm nay.
“Kế huynh, thật sự đã chuẩn bị xong chưa?” Liễu Nguyên truyền âm hỏi lại lần cuối.
“Ừm.” Kế Duyên khẽ gật đầu.
Ngay sau đó, vị Tửu Kiếm Chân Nhân này giơ tay phải lên, một đạo kiếm quang phóng thẳng lên trời. Rất nhanh, trên đỉnh núi cũng có độn quang bay xuống, rơi trước mặt ba người, hóa thành một trung niên nam tử mặc pháp bào đen trắng.
Ánh mắt hắn quét qua ba người một lượt, khi nhìn về phía Liễu Nguyên và Mộc Tuyết Dao — hai vị tu sĩ Kết Đan — hắn đều gật đầu, duy chỉ khi nhìn về phía Kế Duyên là không.
“Muốn thuê động phủ kết đan sao?” Không có lời thừa thãi, hắn nhìn Kế Duyên hỏi thẳng.
“Ừm.” Kế Duyên khẽ gật đầu, sau đó đưa một túi trữ vật qua.
Tu sĩ Kết Đan của Hắc Bạch Thần Điện đón lấy, liếc nhìn một cái. Vốn dĩ còn rất hờ hững, hắn đột nhiên mở to mắt nhìn Kế Duyên, ngay cả trong ánh mắt cũng mang theo một tia kinh ngạc.
Kế Duyên vẫn gật đầu như cũ. Hắn lấy từ túi trữ vật ra một lệnh bài, hai tay đưa qua, thuận miệng nói: “Động phủ số bảy mươi ba, đạo hữu cứ bay lên trên là có thể thấy. Chờ đạo hữu kết đan xong, thừa thiếu tính sau. Phen này chúc đạo hữu kết đan thành công, vinh đăng đại đạo.”
“Đa tạ lời chúc của tiền bối.” Kế Duyên nói xong lại quay đầu gật đầu với Liễu Nguyên và Mộc Tuyết Dao: “Làm phiền hai vị rồi.”
Không đợi bọn họ nói thêm lời nào, Kế Duyên liền gọi ra Liệt Không Phi Chu, nhảy lên trên, thân hình lao thẳng về phía đỉnh núi.
Dưới mặt đất, vị tu sĩ Kết Đan sơ kỳ của Hắc Bạch Thần Điện chắp tay sau lưng, cũng đang ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng Kế Duyên, cho đến khi thấy hắn đi vào một động phủ mới thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Liễu Nguyên.
“Dám hỏi có phải Tửu Kiếm Chân Nhân tại thượng?”
“Không dám, đạo hữu khách sáo rồi.” Liễu Nguyên nghe xưng hô này liền vội vàng đáp lễ.
“Không biết vị hảo hữu này của ngươi quý tính?”
“Miễn quý, hảo hữu này của ta họ Lý, tên Trường Thọ.”
Liễu Nguyên tuy không hiểu tại sao người này lại hỏi vậy, nhưng chắc hẳn có liên quan đến túi trữ vật mà Kế Duyên đưa ra. Nếu không, tu sĩ Hắc Bạch Thần Điện vốn luôn cao ngạo, sao có thể có phản ứng này?
Sự thực đúng là như vậy. Bởi vì trong túi trữ vật Kế Duyên đưa ra chứa tới ba vạn viên linh thạch trung phẩm. Đó là tiền thuê động phủ kết đan trong ba năm.
Thông thường tu sĩ bế quan đột phá, có thể nộp trước một vạn viên linh thạch trung phẩm đã được coi là rất hào phóng rồi. Tuyệt đại đa số đều chỉ nộp vài tháng, dù sao cũng là thử nghiệm, một lần không thành thì sớm đi ra chờ đợi lần sau. Nếu có hy vọng thì tiếp tục, cho đến khi kết đan mới thôi.
Cho nên không ít tu sĩ Kết Đan sơ kỳ vẫn còn nợ phí bế quan, chỉ chờ sau khi kết đan mới từ từ hoàn trả. Hắc Bạch Thần Điện làm vậy... một là coi như tặng nhân tình cho không ít tu sĩ Kết Đan, hai là cũng kiếm được không ít. Dù sao động phủ bế quan này không giống nơi khác, ở đây có thể nợ nần.
Đã vậy, có thể một lần đưa ra ba vạn viên linh thạch... đủ thấy nội hàm gia tộc của người này.
Hành động này của Kế Duyên tự nhiên là đã qua suy tính kỹ lưỡng, trước mặt Hắc Bạch Thần Điện, chút tiền này căn bản không tính là lộ giàu. Đưa thêm chút linh thạch cũng là để bảo hiểm, tránh bị quấy rầy. Vạn nhất thời gian đột phá quá dài, quá thời hạn, bọn họ tới đuổi người thì sao? Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Rất nhanh, vị tu sĩ Kết Đan của Hắc Bạch Thần Điện cũng rời đi. Mộc Tuyết Dao và Liễu Nguyên còn lại nhìn nhau, hai người liền tự tìm vị trí ngồi xuống. Phen này tu sĩ Kết Đan và Giả Đan giúp hảo hữu hộ pháp ở đây cũng không ít, cho nên khá náo nhiệt.
Cộng thêm Liễu Nguyên vốn có nhiều bạn bè, cho nên chỉ trong chốc lát đã có không ít tu sĩ Kết Đan tới hỏi thăm. Chỉ là sau khi nghe nói là một tu sĩ Giả Đan tố vị mưu diện tên là “Lý Trường Thọ” đang bế quan đột phá ở đây, bọn họ liền mất hứng thú.
Một là những người có linh căn thiên phú cao đa phần đều từ Trúc Cơ đỉnh phong một bước kết đan, loại trước Giả Đan sau mới kết đan đa phần đều là Chân linh căn. Còn Ngụy linh căn kết đan... xin lỗi, đạo hữu nói chuyện có chút quá viển vông rồi. Hai là cái tên “Lý Trường Thọ” này chưa từng nghe qua. Tu vi Giả Đan mà đến lúc kết đan vẫn vô danh tiểu tốt như vậy, thì đa phần thực lực cũng chỉ đến thế thôi.
Kết đan vốn là ngàn quân vạn mã qua cầu độc mộc. Giả Đan muốn kết Chân Đan... trăm người khó thành một.
Mộc Tuyết Dao nhìn Liễu Nguyên thuần thục ứng phó với bọn họ, trong lòng có chút không vui, liền không nhịn được truyền âm hỏi: “Kế ca ca lấy tư chất Ngụy linh căn để kết đan, vốn đã là chuyện khó như lên trời, nhưng ngược lại Liễu huynh... dường như chẳng mấy lo lắng, trái lại còn ra sức giúp huynh ấy dương danh. Kế ca ca lần này nếu kết đan không thành, tổn hại thể diện không nói, huynh để huynh ấy sau này kết đan lần hai phải chịu áp lực lớn đến mức nào?”
Đối mặt với người ngoài, Mộc Tuyết Dao rất khó nói chuyện, thậm chí có chút tư thế hùng hổ dọa người.
“Cô không hiểu tính cách của vị Kế huynh này của ta đâu, không sao.” Liễu Nguyên thấy không còn ai tới nữa mới cười truyền âm trả lời.
“Hừ.” Mộc Tuyết Dao hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.
Liễu Nguyên nhìn bộ dạng này của nàng, lại ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, không nhịn được tò mò hỏi: “Mộc cô nương, cô thừa biết Kế huynh không phải là Kế lão ma mà cô quen biết, tại sao cô vẫn cứ đi theo huynh ấy? Giữa hai người rốt cuộc đã nói chuyện thế nào vậy?”
Mọi người đều là tán tu có thể tu hành đến giai đoạn Kết Đan, cho nên không cần thiết phải giả vờ ngây thơ nữa. Mộc Tuyết Dao biết Kế lão ma này là giả, Kế Duyên cũng biết Mộc Tuyết Dao biết mình là giả. Liễu Nguyên từng đem chuyện này ra nhắc nhở Kế Duyên, nhưng lúc đó Kế Duyên nói hắn đã trao đổi với Mộc Tuyết Dao về chuyện này rồi, không cần lo lắng.
Kế Duyên không nói, Liễu Nguyên lại tò mò, chỉ đành hỏi Mộc Tuyết Dao.
Mộc Tuyết Dao nghe câu hỏi này, hai tay lập tức nắm chặt vạt váy, vội vàng truyền âm nói: “Ta... ta không quan tâm, huynh ấy chính là Kế ca ca của ta!”
Vừa nghĩ đến chuyện đêm hôm đó, mặt Mộc Tuyết Dao liền có chút nóng bừng. Liễu Nguyên thấy vậy liền biết giữa hai người đa phần là có chút chuyện rồi, không nhịn được càng thêm tò mò. Nhưng cuối cùng cũng chỉ đành thở dài một tiếng.
Trong động phủ số bảy mươi ba, Kế Duyên vừa cầm lệnh bài bước vào liền bị linh khí nồng đậm ập vào mặt làm cho chấn kinh.
“Nếu tu sĩ Trúc Cơ ở trong này, dù cả ngày không làm gì, chỉ hít thở thôi thì tu vi cũng sẽ tăng lên, hèn gì phí thuê lại đắt như vậy.”
Kế Duyên thầm cảm thán, đồng thời phóng thần thức kiểm tra toàn bộ động phủ. Vấn đề chắc chắn là không có, hành động này của hắn cũng chỉ để xem bố cục bên trong. Một thạch thất rộng rãi, cũng là nơi linh khí dồi dào nhất. Trên mặt đất đặt bồ đoàn, còn có hương định thần an giấc. Ngoài ra còn có vài động phủ nhỏ hơn, có thể dùng để luyện đan, chế phù, ngủ nghỉ.
Bên cạnh đó, trong một thạch thất còn bày biện nồi niêu xoong chảo, rõ ràng là một gian bếp.
“Động phủ bế quan này cũng thật kỳ lạ, chẳng lẽ có người tới bế quan kết đan còn phân tâm xào vài món ăn hay sao?”
Kế Duyên lắc đầu, sau khi kiểm tra hết các thạch thất, hắn đi tới thạch thất chính giữa.
“Linh khí trong này đã nồng đậm như vậy, không biết khi ta vào Động Phủ, rồi vào Linh Mạch, mở hiệu quả kiến trúc lên, linh khí dưới sự gia trì của nhiều linh hiệu như vậy sẽ khủng khiếp đến mức nào.”
Nghĩ đến đây, Kế Duyên liền thả Linh Đài Phương Thốn Sơn từ đan điền ra, thân hình xuyên thấu vào trong, bản mệnh pháp bảo này hóa thành một hạt bụi rơi xuống.
Kế Duyên một bước vào Động Phủ, hai bước vào Linh Mạch. Động Phủ cấp 3 gia tăng 20% linh khí, Linh Mạch cấp 3 gia tăng 200% linh khí. Cho nên khi Kế Duyên tới bên trong Linh Mạch, cảm nhận linh khí gần như đặc quánh, hắn cũng bị chấn kinh không ít.
“Linh khí này, cộng thêm ba quả Đan Nguyên Quả, nếu còn không kết đan được, ta thà tự sát tại đây cho xong.”
Mang theo ý niệm dứt khoát, Kế Duyên chậm rãi ngồi xuống. Tĩnh tâm ngưng khí, tâm trầm đan điền, nội thị bản thân.
Trong tầm mắt Kế Duyên lập tức xuất hiện một viên linh đan khổng lồ màu xanh băng, nhìn sơ qua rất ngưng thực, nhưng nhìn kỹ lại có thể phát hiện kim đan này vẫn còn chút hư ảo. Ngoài ra chính là dưới đáy kim đan vẫn còn một hồ linh dịch, hay nói chính xác hơn là một vùng linh khí hoang dã.
Dù sao vẫn là một tu sĩ Giả Đan mà.
Kế Duyên thầm cảm thán, lập tức vận chuyển công pháp, bao phủ toàn bộ đan điền. Chỉ trong hơi thở, vùng linh khí hoang dã trong đan điền hắn tan biến với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thực sự hóa thành một hồ linh dịch.
Hơn nữa ngay khoảnh khắc vừa hóa thành linh dịch, đan điền hắn truyền đến một trận đau chướng. Lúc này đan điền tuy nhìn có vẻ trống rỗng, nhưng thực tế vì Giả Đan đã dung nạp quá nhiều pháp lực, hơn nữa lại chưa thực sự ngưng kết thành thực đan, chỉ là Kế Duyên cậy vào tu vi và công pháp cưỡng ép ổn định mà thôi.
“Không được tán, không được tán, lúc này nếu tán ra, đan điền của ta chắc chắn sẽ nổ tung!”
Cảm nhận đau chướng kịch liệt từ đan điền truyền đến, Kế Duyên không dám chậm trễ chút nào, lập tức lấy từ túi trữ vật ra một quả Đan Nguyên Quả, nuốt chửng.
Một ngụm linh quả vào bụng, đan điền vốn đang đau chướng của Kế Duyên lập tức khôi phục bình thường, những linh dịch vốn đang sôi trào dưới đáy đan điền cũng dần khôi phục bình tĩnh.
Kế Duyên không dám chậm trễ, lập tức vận chuyển Kiếm Điển. Ngay sau đó, viên Giả Đan trong đan điền bắt đầu chậm rãi xoay chuyển, kéo theo linh dịch bên dưới cũng bắt đầu xoay theo. Linh khí gần như đặc quánh xung quanh Kế Duyên cũng theo công pháp hắn vận chuyển mà bị hút vào cơ thể.
Chờ đợi vài hơi thở, vũng linh dịch dưới đáy đan điền xuất hiện bốn cái vòng xoáy. Vòng xoáy cuốn lấy linh dịch xung quanh, nhưng vòng xoáy không thôn phệ mà hóa linh dịch thành bốn cột linh quang, giống như những dải lụa, xoay một vòng trong đan điền rồi rót vào viên Giả Đan ở chính giữa.
Giả Đan vốn có chỉ có thể coi là có cái vỏ ngoài, nhưng theo linh dịch pháp lực rót vào, viên Giả Đan này dần có dấu hiệu ngưng kết thành thực đan. Kế Duyên thấy vậy, tâm tình vốn căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
“Cũng may trước đó chuẩn bị đủ lâu, khiến tu vi pháp lực và cảm ngộ của bản thân đạt tới trạng thái viên dung, nếu không muốn đạt tới trạng thái đột phá này, e rằng phải tu hành ở đây vài tháng trước.”
Theo động tác của hắn, linh khí trong toàn bộ động phủ bế quan đều đổ dồn về phía hạt bụi trên mặt đất. Cùng lúc đó, trên bầu trời Tây Cảnh Sơn cũng xuất hiện từng đóa ngũ thái tường vân.
Dưới mặt đất, những tu sĩ Kết Đan vốn đang hộ pháp cho hảo hữu thấy vậy liền đứng bật dậy.
“Đây là... có người sắp kết đan sao?!”
“Dị tượng thật lớn, theo lời hảo hữu ta nói, lúc ta kết đan đột phá cũng chỉ có một đóa ngũ thái tường vân thôi, giờ mới bắt đầu đột phá đã có ba đóa rồi... chờ kết đan hoàn toàn, chẳng lẽ có thể xuất hiện cảnh tượng ngũ vân hoành không?!”
Các tu sĩ bàn tán xôn xao. Liễu Nguyên và Mộc Tuyết Dao cũng truyền âm nói: “Kế huynh vừa bế quan đã gặp người khác đột phá, hơn nữa dị tượng còn lớn như vậy, không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.”
Liễu Nguyên có chút lo lắng. Nếu vận khí tốt, cảm nhận được khí tức đột phá của người khác, biết đâu Kế Duyên cũng có thể bắt được một tia khế cơ đột phá. Nếu vận khí không tốt, bị kích thích một chút trái lại có thể làm lỡ việc đột phá của chính mình.
“Huynh chưa từng nghĩ tới, đây chính là dị tượng đột phá của Kế ca ca sao?” Mộc Tuyết Dao nhìn Liễu Nguyên, rất ngạc nhiên nói.
“Vừa bế quan đã đột phá, lại còn là Ngụy linh căn, cô thật sự coi Kế ca ca nhà cô là thần sao.” Liễu Nguyên bất lực nói.
“Không cần biết, Kế ca ca nhà ta chính là thần!”
“Được rồi, không nói chuyện với cô nữa.” Liễu Nguyên truyền âm xong liền nhìn về phía đỉnh Tây Cảnh Sơn, lúc này đóa ngũ thái tường vân thứ ba đang chậm rãi ngưng tụ. Chứng tỏ quá trình đột phá của người đó vẫn đang tiếp tục!
Bên trong Linh Đài Phương Thốn Sơn.
Kế Duyên nhìn cột linh quang ngày càng nhỏ lại, ngay sau đó cơn đau nhói quen thuộc lại truyền đến. Chứng tỏ hiệu quả của quả Đan Nguyên Quả trước đó sắp hết. Kế Duyên nhìn linh dịch pháp lực còn sót lại hơn phân nửa trong đan điền, không nhịn được thầm nghĩ: “Rốt cuộc là thực lực của ta quá mạnh hay sao, một quả Đan Nguyên Quả mà chỉ duy trì được bấy nhiêu thôi.”
Nhưng cũng may, Kế Duyên căn bản không trông mong vào việc chỉ dùng một quả Đan Nguyên Quả là có thể kết đan thành công. Cho nên khi cảm thấy đan điền sắp tới cực hạn, hắn lập tức nuốt quả Đan Nguyên Quả thứ hai.
Theo quả Đan Nguyên Quả này vào bụng, cảm giác đau chướng trong đan điền lập tức biến mất.
“Hút cho ta!”
Kế Duyên không dám chậm trễ, lập tức toàn lực vận chuyển công pháp, bắt đầu liều mạng chuyển hóa pháp lực trong đan điền. Bốn cột linh quang màu xanh nước biển vốn như dòng suối nhỏ một lần nữa hóa thành sông dài cuồn cuộn, không ngừng bị kim đan đang xoay chuyển trên không trung hấp thụ.
Cùng lúc đó, linh khí trong Linh Mạch cũng không ngừng được Kế Duyên hấp thụ, qua công pháp vận chuyển, đi qua kinh mạch trong cơ thể một vòng rồi hóa thành pháp lực tinh thuần rót vào kim đan trong đan điền.
Trên đỉnh Tây Cảnh Sơn, trong trú địa của Hắc Bạch Thần Điện.
Không ít tu sĩ Kết Đan ngẩng đầu nhìn dị tượng trên trời, bọn họ nhìn cảnh tượng này cũng trao đổi với nhau:
“Dị tượng kinh thiên như vậy, e rằng là một Thiên linh căn đang kết đan.”
“Thiên linh căn nếu không ở bát đại thánh địa thì cũng ở trong Thần Điện chúng ta, thiên kiêu như vậy sao có thể lưu lạc thành tán tu, kết đan ở Tây Cảnh Thành này?”
“Vậy ý của ngươi là...”
“Không biết, mau chóng điều tra xem rốt cuộc là động phủ số mấy đang kết đan.”
Chẳng bao lâu sau, một đạo độn quang đỏ rực từ xa rơi xuống, thân hình còn chưa hiện rõ, một giọng nói thô lỗ đã vang lên trong đại điện: “Tra được rồi, là tu sĩ động phủ số bảy mươi ba đang kết đan!”
Trong góc đại điện, một nam tử mặt dài không chút nổi bật đột nhiên ngẩng đầu, nhưng chỉ trong nháy mắt hắn liền cúi đầu xuống, trong lòng tự lẩm bẩm.
“Là hắn... vừa bế quan đã kết đan, thiên phú bực này, lại họ Lý, chẳng lẽ là Thính Đào Lý gia? Nhưng Thính Đào Lý gia sao lại chạy tới Tây Cảnh Thành chúng ta kết đan?”
“Thôi bỏ đi, không quan tâm nữa, biết là hắn là được, hèn gì ra tay hào phóng như vậy... xem ra vị đạo hữu này quả thực thích hợp để kết giao.”
Nam tử tên Ôn Tửu này nhìn những tu sĩ Kết Đan còn đang suy đoán trong điện, trong lòng đã âm thầm giấu kín chuyện này. Nếu nói ra, chắc chắn bọn họ sẽ kéo tới kết giao, lúc đó mình sẽ trở nên mờ nhạt. Nhưng nếu không nói ra thì chỉ có mình mình tới kết giao thôi.
Nhưng phải kết giao thế nào đây? Ôn Tửu nhớ lại túi trữ vật kia: “Hắn kết đan nhanh như vậy, chắc hẳn không tốn bao nhiêu linh thạch, vậy thì giúp hắn nộp tiền thuê động phủ đi, dù không thành công thì ít nhiều cũng là kết một thiện duyên.”
Kết đan vốn là một quá trình chậm chạp. Cho nên dị tượng trên bầu trời Tây Cảnh Sơn chỉ thu hút sự chú ý của mọi người lúc mới bắt đầu. Nhưng theo thời gian trôi qua, những tu sĩ Kết Đan này cũng thấy quen dần. Chỉ khi xuất hiện thêm ngũ thái tường vân mới khiến mọi người ngẩng đầu.
Ba tháng thời gian trôi qua trong nháy mắt. Ngũ thái tường vân trên trời sau khi đạt tới năm đóa thì không tăng thêm nữa. Hiển nhiên, năm đóa tường vân đã là cực hạn của người này. Nhưng dù vậy cũng đủ làm chấn động cả thành phố. Bởi vì lần cuối cùng Tây Cảnh Thành xuất hiện dị tượng ngũ vân đã là chuyện của mấy trăm năm trước. Mà hiện tại, vị tu sĩ ngũ vân kết đan năm đó đã định cư tại Vân Nhai Quan, trở thành đại năng bán bộ Kết Anh trong truyền thuyết.
Dưới mặt đất, Liễu Nguyên thấy mãi không xuất hiện dị tượng kết đan thứ hai, trong lòng ít nhiều cũng có chút lo lắng. Mộc Tuyết Dao vẫn giữ tính cách lạc quan như cũ, tin chắc rằng người đang kết đan lúc này chính là Kế lão ma!
Bên trong Linh Đài Phương Thốn Sơn.
Kế Duyên nhíu chặt lông mày, cảm nhận linh dịch còn sót lại trong đan điền đang dần sôi trào, trong lòng vừa có chút bất lực, vừa có chút may mắn. Bất lực là vì chỉ còn lại chút linh dịch này mà vẫn cần dùng thêm một quả Đan Nguyên Quả. May mắn là cũng may đã đợi đến quả Đan Nguyên Quả thứ ba mới kết đan, nếu không đối mặt với tình cảnh này, thật không biết phải làm sao.
“Tới đi!”
“Chẳng qua chỉ là Đan Nguyên Quả thôi!”
Kế Duyên suy tính, nuốt xuống quả Đan Nguyên Quả thứ ba. Theo quả linh quả này vào bụng, linh khí còn sót lại trong đan điền lập tức bị quét sạch sành sanh, toàn bộ nhập vào đan điền. Ngay khoảnh khắc đan điền cạn kiệt, viên kim đan lơ lửng trên không trung đan điền cuối cùng cũng hoàn toàn viên mãn, tỏa sáng rực rỡ!
Kế Duyên hai tay bắt quyết liên tục biến hóa thủ ấn, đồng thời trong lòng cũng thầm niệm khẩu quyết kết đan của Kiếm Điển. Mà ở động phủ bên ngoài, một luồng linh khí xoáy khổng lồ đang cuốn lấy linh khí xung quanh. Kéo theo cả năm đóa tường vân trên bầu trời cũng bị linh khí xoáy này cuốn đi biến mất, không biết có phải ảo giác hay không, tóm lại không ít người vào khoảnh khắc tường vân biến mất đều phát hiện xung quanh năm đóa tường vân ban đầu dường như còn xuất hiện thêm vài đóa tường vân nữa, nhưng dị tượng này biến mất trong nháy mắt.
Chính vào lúc này, những tu sĩ Kết Đan nhìn thấy dị tượng này đều thở phào nhẹ nhõm.
“Vân tụ thành đan, vân tán đan thành. Dị tượng biến mất, đại biểu cho vị tu sĩ Giả Đan kia cuối cùng đã kết đan, lần sau gặp lại phải xưng hô một tiếng Kim Đan chân nhân rồi.”
Bên trong Linh Đài Phương Thốn Sơn.
Trong cơ thể Kế Duyên đột nhiên truyền đến một tiếng ầm vang, ngay sau đó một luồng khí thế bàng bạc từ trên người hắn lan tỏa ra, chấn nát toàn bộ linh thạch đã cạn kiệt linh khí xung quanh thành bột mịn.
Hắn nội thị đan điền, chỉ thấy một viên kim đan toàn thân màu xanh nước biển, nhưng nhìn kỹ lại có thể phát hiện có bốn màu sắc đang lấp lánh rực rỡ.
Bế quan mười năm. Tuổi đời sáu mươi sáu.
Kế Duyên đan thành.
Đề xuất Voz: Cách Vượt Qua Nỗi Đau Chia Tay