Chương 476: Mặc càng ít, phòng ngự càng cao
Chu Điệu đứng giữa khu rừng nhỏ, ánh mắt sắc bén như kiếm, nhìn thẳng vào Lục Bắc.
"Lục Bắc, ngươi luôn tự phụ về võ đạo, nhưng ta chưa từng thấy ngươi dốc hết sức. Hôm nay, ta muốn luận bàn một trận, xem rốt cuộc ngươi mạnh đến đâu!" Chu Điệu dứt lời, khí thế cường hoành bùng nổ, chân nguyên cuộn trào.
Lục Bắc mỉm cười, không từ chối. Hắn phất tay áo, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy cả hai. Cảnh vật xung quanh lập tức biến đổi, họ đã bước vào không gian tiểu thế giới do pháp bảo của Lục Bắc tạo ra.
"Nơi này đủ rộng rãi, Chu huynh có thể thoải mái thi triển."
Trận luận bàn võ công bắt đầu. Chu Điệu vận dụng toàn bộ sức mạnh, mỗi chiêu thức đều mang theo uy năng hủy diệt, xứng danh là cường giả Võ đạo. Hắn không ngừng công kích, muốn tìm ra sơ hở trong phòng ngự tưởng chừng như vô hình của Lục Bắc.
Lục Bắc chỉ dùng một phần sức lực, nhưng mỗi lần ra tay đều hóa giải hoàn hảo đòn đánh của đối phương. Hắn không chỉ chống đỡ, mà còn dùng chính những chiêu thức của Chu Điệu để phản đòn, giúp Chu Điệu nhận ra những điểm yếu trong cách vận dụng chân nguyên của mình.
Sau hàng trăm hiệp đấu, Chu Điệu thở dốc, chân nguyên gần như cạn kiệt. Hắn nhận ra sự chênh lệch không chỉ nằm ở cảnh giới, mà còn ở sự tinh thông võ lý.
"Ta thua rồi, Lục Bắc." Chu Điệu cúi đầu, giọng nói đầy sự tôn trọng.
Lục Bắc thu hồi pháp bảo, không gian trở lại khu rừng yên tĩnh. Hắn đưa tay đặt lên vai Chu Điệu, một luồng linh lực ấm áp lập tức truyền vào kinh mạch, giúp Chu Điệu hồi phục nhanh chóng.
"Chu huynh không cần quá bận tâm. Võ đạo vô tận, chỉ cần tâm chí kiên định, ngày đột phá sẽ không còn xa."
Lục Bắc mỉm cười, nhìn về phía chân trời. "Hôm nay luận bàn đã xong, ta còn có việc phải làm. Hẹn Chu huynh ngày tái ngộ, chúng ta sẽ lại cùng nhau nâng cao võ học."
Chu Điệu gật đầu, cảm kích nhìn theo bóng Lục Bắc khuất dần. Trận chiến này không chỉ là thất bại, mà còn là một cơ duyên lớn giúp hắn nhìn rõ con đường tu luyện phía trước.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau