Tần Nam không nghĩ tới, vào thời điểm này, Tiêu Khinh Tuyết lại đến.
Phải biết, Âu Dương Quân trở mặt với Tần Nam, một phần nguyên nhân cũng bởi Tiêu Khinh Tuyết. Chính vì thế, Âu Dương Quân mới phái Lãnh Phong đến khiêu khích Tần Nam, định ra ước chiến.
Có thể nói, Tiêu Khinh Tuyết có liên hệ mật thiết với toàn bộ sự việc.
Thế nhưng, hiện tại sự việc Lãnh Phong ước chiến đã trôi qua tròn một tháng.
Vì sao bây giờ Tiêu Khinh Tuyết mới đến?
Tần Nam kiềm chế nghi hoặc trong lòng, bước tới mở cánh cửa lớn.
Hôm nay, Tiêu Khinh Tuyết vận bạch y, sơ lược phấn son, làn da trắng nõn, dáng người đầy đặn, duyên dáng yêu kiều, tựa phù dung xuất thủy, như tiên tử phàm trần.
Cho dù là Tần Nam, lần nữa nhìn thấy nàng, hai mắt vẫn sáng lên.
"Tần Nam, đã lâu. . ."
Tiêu Khinh Tuyết nhìn về phía Tần Nam, vừa định cất lời, lại nhạy bén cảm nhận được khí tức trên thân hắn, lập tức gương mặt xinh đẹp chấn động.
Là một cường giả Võ Vương cảnh, nàng tự nhiên có thể cảm nhận được khí tức hiện giờ của Tần Nam vô cùng cường hãn, chân khí trong cơ thể hắn tựa như giang hà dâng trào, liên tục không ngừng, vĩnh viễn không khô cạn.
Tần Nam dám chủ động ước chiến Lãnh Phong, quả nhiên là đã có đủ sự chắc chắn.
"Khinh Tuyết, vì sao giờ mới đến?" Tần Nam nở nụ cười.
Tiêu Khinh Tuyết lấy lại tinh thần, nhìn hắn thật sâu một cái, giải thích: "Khi ngươi cùng Lãnh Phong ước chiến, ta vừa vặn rời tông môn chấp hành nhiệm vụ. Chỉ là điều khiến ta không ngờ tới, là khi ta trở về, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy."
Trên gương mặt tinh xảo xinh đẹp của Tiêu Khinh Tuyết, lộ ra chút vui mừng, lại mang theo một vòng cay đắng.
Nàng vui mừng vì Tần Nam không khiến nàng thất vọng, trở thành người đầu tiên từ trước tới nay của Tứ đại tông môn đăng đỉnh Võ Duyên Các, thu được bí mật của Võ Duyên Các. Không chỉ thế, Võ Hồn của chính Tần Nam cũng không phải Hoàng cấp bát phẩm, mà là Hoàng cấp Thập phẩm!
Võ Hồn Hoàng cấp Thập phẩm, có nghĩa Tần Nam đã trở thành siêu cấp thiên tài, trong toàn bộ Huyền Linh tông chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Điều khiến nàng cay đắng chính là, Âu Dương Quân muốn đối phó Tần Nam, dẫn đến Tần Nam chủ động ước chiến Lãnh Phong, hai tháng sau sẽ phân cao thấp trên Sinh Tử điện.
Tần Nam bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu, nói: "Thì ra là thế, khó trách ban đầu ngươi không đến."
"Ta thà rằng mình đừng đến!"
Tiêu Khinh Tuyết thầm than một tiếng trong lòng, lập tức khẽ nói: "Tần Nam, ta vốn đã sớm khuyên ngươi, làm người đừng nên xúc động như vậy, vì sao không thể nhịn một chút? Chỉ cần ngươi nhịn một chút, mọi chuyện sẽ gió êm sóng lặng, tất cả sẽ không xảy ra!"
Tần Nam lộ ra chút cười khổ. Nếu đối mặt địch nhân, dù là địch nhân cường đại đến mấy, hắn cũng hoàn toàn xem thường. Thế nhưng đối mặt với lời trách móc của Tiêu Khinh Tuyết, hắn thật sự á khẩu không trả lời được, một câu cũng không thể phản bác.
Tần Nam lập tức đổi sang chuyện khác, nói: "Ngươi lần này đến có chuyện gì không?"
"Ta. . ."
Tiêu Khinh Tuyết vừa định mở miệng, nhìn Tần Nam trước mắt, lại muốn nói rồi thôi.
Câu nói kia của nàng, rốt cuộc có nên nói hay không đây?
Tần Nam nhìn ra nàng khó xử, cười nhạt, nói: "Khinh Tuyết, từ trước tới nay đều là ngươi chiếu cố ta, ta thiếu ngươi ân tình rất lớn, ta cũng coi ngươi như tỷ tỷ của ta. Vậy nên, có chuyện gì cứ nói đừng ngại."
"Chỉ là tỷ tỷ ư. . ."
Tiêu Khinh Tuyết thầm niệm một tiếng trong lòng, thần sắc hơi ảm đạm, lập tức nghĩ đến cuộc trò chuyện tối qua với Âu Dương Quân, ánh mắt dần dần kiên định, chậm rãi nói: "Tần Nam, lần này ngươi cùng Lãnh Phong ước chiến, ta hy vọng ngươi có thể nhận thua."
"Nhận thua?"
Tần Nam sững sờ.
Hắn căn bản không nghĩ tới, Tiêu Khinh Tuyết lại muốn hắn nhận thua.
"Khinh Tuyết, ngươi biết tính cách của ta, hắn đã chủ động tìm tới cửa, ta đâu có lý lẽ nào lùi bước? Giờ chiến ước đã định, ta tất nhiên sẽ không đổi ý, càng không thể nhận thua." Tần Nam nhìn chằm chằm hai mắt Tiêu Khinh Tuyết, gằn từng chữ: "Hơn nữa, Khinh Tuyết, ngươi hãy tin ta, lần ước chiến này, hươu chết vào tay ai, còn chưa nhất định!"
Trong mắt Tần Nam, Tiêu Khinh Tuyết hẳn là lo lắng hắn sẽ bại bởi Lãnh Phong, từ đó mất đi tính mạng, nên mới mở miệng như thế.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Tiêu Khinh Tuyết lại khiến hắn sững sờ tại chỗ.
"Không phải như vậy, ta không phải lo lắng ngươi thất bại mới khiến ngươi nhận thua."
Tiêu Khinh Tuyết mở to hai mắt, chân thành nói: "Tần Nam, từ khi gặp ngươi ở Lâm Thủy thành đến nay, mỗi một chuyện ngươi làm đều kinh thiên động địa, sáng tạo kỳ tích, vượt xa ngoài dự đoán của ta. Không chút khách khí mà nói, chuyện người khác không cách nào làm được, ta tin ngươi nhất định có thể làm được. Trận đấu này, ngươi cũng nhất định có thể đánh bại Lãnh Phong."
"Vậy ngươi. . ."
Trong nhất thời, Tần Nam không biết nên phản ứng ra sao.
Tiêu Khinh Tuyết đã tin tưởng hắn, vì sao còn muốn chủ động khuyên hắn nhận thua?
Tiêu Khinh Tuyết tựa hồ buông lỏng cảm xúc, than nhẹ một tiếng, buồn bã nói: "Tần Nam, ta không hy vọng ngươi cùng Lãnh Phong tranh đấu đến mức ngươi chết ta sống. Đúng như ta vừa nói, ngươi chiến thắng Lãnh Phong, vậy sau đó thì sao? Sau đó ngươi tất nhiên sẽ đối mặt với lửa giận của Âu Dương Quân. Tính cách hắn cực đoan, tất nhiên sẽ ra tay trả thù ngươi bằng một loạt âm mưu quỷ kế. Ngươi có thể không e ngại khiêu chiến của hắn, nhưng có thể tránh né âm mưu dương mưu của hắn mãi sao? Mà ngươi, một thân ngạo cốt, dù đối mặt với bất cứ ai, cũng sẽ không nhận thua, tất nhiên sẽ cùng hắn ăn thua đủ. Kết quả cuối cùng, đối với ngươi tất nhiên không tốt. . ."
"Ngươi muốn ta chủ động nhận thua, loanh quanh một vòng lớn như vậy, chính là muốn ta tránh đi Âu Dương Quân?"
Tần Nam sững sờ hồi lâu, mới cất lời hỏi.
Tiêu Khinh Tuyết hồi tưởng lại những lời Âu Dương Quân nói, trong mắt lóe lên tia kiên quyết, khẽ gật đầu, nói: "Chỉ cần ngươi lần này chọn nhận thua, chọn ẩn nhẫn, ta dám cam đoan, Âu Dương Quân từ đó về sau sẽ không còn ra tay với ngươi nữa. Vậy nên, ta hy vọng ngươi nhận thua!"
Tần Nam trầm mặc, hoàn toàn trầm mặc.
Hắn hiện tại vô cùng minh bạch ý tứ của Tiêu Khinh Tuyết: hắn chủ động nhận thua, tránh đi phong mang của Âu Dương Quân, chọn ẩn nhẫn.
Tất cả những điều này, dường như là vì tốt cho hắn, nhưng trên thực tế thì sao?
Hắn là một người thực chất bên trong vô cùng cao ngạo, từ "nhận thua" chưa từng xuất hiện trong đầu hắn.
Điểm này, Tiêu Khinh Tuyết cũng biết.
Nàng biết, nhưng vẫn muốn hắn chọn nhận thua, chỉ vì tránh đi phong mang của Âu Dương Quân!
Tiêu Khinh Tuyết thấy hắn trầm mặc, hốc mắt đỏ hoe, cố nén nước mắt, nói: "Tần Nam, coi như ta van cầu ngươi có được không? Từ trước tới nay, ta chưa từng cầu xin ngươi bất cứ chuyện gì, hy vọng ngươi có thể đáp ứng ta, được không? Tần Nam, thật, thật hãy nghe ta lần này được không? Ta biết nhận thua đối với ngươi mà nói vô cùng khó khăn, hết sức thống khổ, nhưng lần này, ngươi là vì giúp ta, được không?"
Tần Nam thân hình run lên.
Nếu Tiêu Khinh Tuyết tìm hắn trợ giúp chuyện khác, dù là đối phó Âu Dương Quân, hắn tuyệt đối sẽ không nhíu mày một cái.
Thế nhưng, chủ động nhận thua?
Hắn sao có thể chủ động nhận thua?
Ngay cả từ "nhận thua" này, khi xuất hiện trong đầu hắn, đều sẽ có một cảm giác nhói nhói.
Hắn từ trước tới nay, vẫn luôn tranh đấu, không ngừng tranh phong, đối mặt địch nhân cường đại gấp mấy lần so với hắn, đối mặt khốn cảnh hiểm nguy trùng trùng, hắn vẫn luôn ngẩng cao đầu, cho dù đầu rơi máu chảy, cũng chưa hề cúi đầu.
Thế nhưng, đối mặt lời thỉnh cầu của Tiêu Khinh Tuyết, nội tâm hắn lại bắt đầu kịch liệt giãy dụa.
Một sát na này, Chiến Thần chi hồn trong thể nội Tần Nam, phảng phất cảm nhận được ý chí của Tần Nam, đột nhiên phát ra một tiếng gầm gừ, nổ tung trong đầu hắn.
Tiếng gầm thét này, tràn đầy tức giận, tràn đầy phẫn nộ.
Chiến Thần chi hồn, chiến thiên chiến địa, không nơi nào không chiến, không nơi nào không thắng!
Đây chính là Chiến Thần chi hồn! Tần Nam thân là chủ nhân Chiến Thần chi hồn, sao có thể lùi bước? Sao có thể nhận thua?
Mọi địch nhân, Tần Nam đều muốn vượt khó tiến lên, dù phải trả giá ngàn vạn lần đau đớn, đều muốn càn quét tất cả, diệt tuyệt thiên hạ!
Hai mắt Tần Nam, tức thì trở nên hoàn toàn đỏ đậm.
Hắn từ trước tới nay, chưa hề cúi đầu, vì sao phải nhận thua?
Hắn thân là chủ nhân Chiến Thần chi hồn, ngạo cốt chống trời, sao có thể cúi đầu?
Không thể nhận thua!
Nhất định phải chiến đấu!
Đạt được thắng lợi!
Cảm xúc Tần Nam, trong khoảnh khắc này dâng trào, cả người khí thế mãnh liệt mà lên, giống như hóa thành một tôn Chiến Thần, bộc phát ra chiến ý thông thiên triệt địa.
Tiêu Khinh Tuyết nhìn thấy thần sắc hắn khi thì phẫn nộ, khi thì âm lãnh, giữa khoảng không vô hình truyền đến một tiếng "phịch", giống như dây đàn đứt đoạn. Khoảng cách giữa nàng và Tần Nam dường như trở nên không thể chạm tới.
Lúc này, đột nhiên, khí thế của Tần Nam bình tĩnh lại. Hắn khoát tay áo, động tác gian nan, giọng cay đắng: "Ngươi đi đi. . . Ta sẽ. . . nhận thua."
"Ta. . . Được. . ."
Tiêu Khinh Tuyết thấy hắn bộ dạng này, lòng như đao cắt, miệng há hốc, chẳng thốt nên lời. Trong khoảnh khắc ấy, lòng nàng dấy lên một tia mờ mịt. Chuyện lần này, nàng đã làm sai ư? Nàng không biết mình có làm sai hay không, toàn bộ đại não đã hỗn độn một mảnh, như mất hồn, từng bước rời khỏi sân viện. Mỗi bước đều vô cùng gian nan, không ngừng lay động, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị sự tàn khốc này nhấn chìm.
Cho đến khi bóng lưng nàng biến mất, Tần Nam mới không còn cách nào gượng chống. Sự mệt mỏi vô tận, tựa như thủy triều, nhấn chìm hắn.
Cuối cùng, vì Tiêu Khinh Tuyết, vì tình nghĩa ngày xưa. Hắn, lựa chọn cúi đầu.
***