Vừa hồi phục hồn lực, Diệp Vũ Lâm vừa dõi theo tình hình bên dưới. Nhìn từng tên Bạch Hổ Thân Vệ và Hồn Sư của Tinh La Đế Quốc Đệ Nhất Hồn Sư Quân Đoàn bị oanh sát, chẳng hiểu vì sao, trong lòng hắn cứ dấy lên một cảm giác bất an. Thời điểm con mắt dọc kia xuất hiện cũng quá kỳ lạ. Nếu là người do Bệ hạ phái tới, tại sao không xuất hiện ngay từ đầu? Hơn nữa, trước khi ra tay cũng không hề thương lượng với chúng ta?
Nghĩ đến đây, Diệp Vũ Lâm chợt giật mình kinh hãi, lớn tiếng quát: “Dừng tay!”. Giọng của hắn được truyền đi qua một Hồn Đạo Khí khuếch âm, các Hồn Đạo Sư của Khủng Trảo Hồn Đạo Sư Đoàn và Tà Quân Hồn Đạo Sư Đoàn đều nghe thấy rõ ràng.
Kỷ luật đối với Hồn Đạo Sư Đoàn luôn được yêu cầu ở mức cao nhất, bởi vì muốn phát huy được chiến lực tối đa, họ cần phải có sự phối hợp hoàn hảo. Nhất thời, tất cả Hồn Đạo Sư đều dừng tay, chiến trường cũng trở nên yên tĩnh.
Tình hình bên dưới trông có vẻ không có gì bất thường. Tiếng kêu thảm thiết, tiếng bi thương vang lên, những tàn quân ít ỏi còn sót lại của Bạch Hổ Công Tước nhanh chóng tập hợp lại với nhau.
Bạch Hổ Công Tước đã biến mất dưới một đòn oanh kích của Nhật Nguyệt Thần Châm, mặt đất chỉ còn lại một cái hố sâu khổng lồ. Mọi thứ, dường như vô cùng bình thường. Thế nhưng, Diệp Vũ Lâm vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
“Thu phòng hộ lại!” Diệp Vũ Lâm trầm giọng hạ lệnh.
Hai đại Hồn Đạo Sư Đoàn không chút nghi ngờ, dù sao thì đại cục xem như đã định, bên dưới không thể nào có bất kỳ đòn phản kích nào bay lên không trung được nữa. Hai tấm khiên phòng hộ Hồn Đạo khổng lồ từ từ thu lại, hóa thành từng luồng sáng dung nhập vào Hồn Đạo Khí sau lưng mỗi Hồn Đạo Sư.
Ngay khoảnh khắc tấm khiên phòng hộ thu lại, Diệp Vũ Lâm đột nhiên biến sắc, giận dữ quát: “Không đúng, là huyễn cảnh!”.
Đúng vậy, khi hai tấm khiên phòng hộ được thu lại, với thực lực cấp bậc Phong Hào Đấu La của hắn, hắn lập tức cảm nhận được một luồng tinh thần ba động cực kỳ mãnh liệt. Nếu không phải đã có dự cảm từ trước, có lẽ luồng tinh thần ba động này đã không khiến hắn chú ý. Nhưng vấn đề là, luồng tinh thần ba động này không hướng về mặt đất, mà rõ ràng đang bao trùm lấy phe bọn họ. Nếu người kia là tới giúp phe mình, tại sao lại dùng tinh thần ba động bao phủ lấy họ?
Khiên phòng hộ Hồn Đạo liên hợp tuy uy lực mạnh mẽ, nhưng cũng có một vấn đề, đó là khả năng cách ly với bên ngoài quá mạnh. Đến nỗi một luồng tinh thần ba động mạnh như vậy mà trước đó họ cũng không hề cảm nhận được.
Vừa phát hiện có điều không ổn, Diệp Vũ Lâm cũng chẳng màng tiết kiệm hồn lực nữa, Nhật Nguyệt Thần Châm trên không trung lập tức xoay chuyển, bắn ra một luồng cường quang về phía con mắt dọc màu vàng hồng kia.
Khi luồng sáng hai màu vàng bạc sắp tiếp cận con mắt màu vàng hồng ấy, con mắt dọc kỳ dị kia đột nhiên hóa thành hư vô rồi biến mất. Cảnh tượng vốn bình thường trong mắt các Hồn Đạo Sư cũng hoàn toàn thay đổi.
Bên dưới, làm gì có cảnh máu chảy thành sông? Mặt đất bị oanh kích thành vô số hố sâu là sự thật, nhưng lại không có lấy một cỗ thi thể nào.
Người của Tinh La Đế Quốc Đệ Nhất Sư Đoàn đã biến mất không còn tăm hơi. Với thời gian dài như vậy, dựa vào phi hành Hồn Đạo Khí, họ đã bay xa mấy chục dặm rồi.
Bạch Hổ Thân Vệ cũng đã xuất hiện ở phía xa trong tầm mắt họ, còn Bạch Hổ Công Tước thì càng không thấy đâu. Điều khiến Diệp Vũ Lâm vô cùng uất ức là, bọn họ hoàn toàn không biết kẻ vừa phóng ra con mắt dọc màu vàng hồng kia là ai. Một Hồn Kỹ huyễn cảnh mạnh mẽ đến vậy, ít nhất cũng phải là một vị Phong Hào Đấu La chuyên về năng lực tinh thần.
“Truy! Bạch Hổ Công Tước không thể nào bỏ lại Bạch Hổ Thân Vệ của hắn, nhất định đang ở hướng đó!” Vừa nói, Diệp Vũ Lâm vừa dẫn đầu, toàn lực thúc giục phi hành Hồn Đạo Khí sau lưng, đuổi theo hướng của Bạch Hổ Thân Vệ.
Khi phe Diệp Vũ Lâm đang toàn lực công kích, Bạch Hổ Công Tước Đái Hạo đã phát hiện có điều không ổn. Tiếng nổ dữ dội truyền đến từ phía sau, hắn đã bay đi rất xa, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vô số luồng sáng từ trên trời trút xuống vẫn đang oanh kích vào vị trí ban đầu của họ, hoàn toàn không hề đuổi theo. Mà trên không trung, con mắt dọc màu vàng hồng kia vẫn đang lập lòe ánh sáng.
Đây là…
Một tia nghi hoặc thoáng qua rồi hóa thành niềm vui cuồng nhiệt. Hắn đã hiểu ra phần nào, rõ ràng là có người đã dùng phương pháp nào đó khiến hai Hồn Đạo Sư Đoàn trên không trung tưởng rằng họ vẫn còn ở chỗ cũ.
Khi giọng nói kia truyền đến lúc nãy, hắn chỉ cần phân biệt một chút là đã nhận ra, giọng nói đó có phần quen thuộc. Hình như có chút giống với giọng của người đã đưa cho hắn Nhật Nguyệt Thần Châm năm xưa.
Nghĩ thông suốt rồi, Đái Hạo không bay đi xa nữa. Nếu lúc này hắn muốn trốn, cơ hội có thừa. Bất luận thực lực của Diệp Vũ Lâm mạnh mẽ ra sao, Nhật Nguyệt Thần Châm thần kỳ thế nào, với thực lực Phong Hào Đấu La của hắn, bay ra khỏi phạm vi dò xét của Nhật Nguyệt Thần Châm trong thời gian ngắn cũng không thành vấn đề.
Thế nhưng, hắn vẫn quay lại không chút do dự. Bởi vì, dù có phải đi, hắn cũng phải mang theo những huynh đệ đồng bào của mình. Cùng sống, hoặc cùng chết!
Đái Hạo đuổi kịp Bạch Hổ Thân Vệ, cao giọng hô: “Toàn thể Bạch Hổ, toàn lực chạy! Đừng quan tâm tình hình phía sau. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta!”. Bây giờ hắn chỉ hy vọng, vị đại năng kia có thể cầm chân Diệp Vũ Lâm thêm một chút thời gian. Mặc dù trong lòng hắn rất rõ, mang theo nhiều Bạch Hổ Thân Vệ như vậy, họ rất khó chạy xa được, nhưng vào lúc này, hắn hoàn toàn không có lựa chọn nào khác.
Đúng lúc này, hắn thấy một luồng Nhật Nguyệt Thần Châm từ xa xuyên qua con mắt dọc màu đỏ vàng, đòn tấn công từ trên không xuống mặt đất cũng dừng lại. Sau đó, tiếng gầm giận dữ của Diệp Vũ Lâm đã truyền đến, hai đại Hồn Đạo Sư Đoàn lại một lần nữa khởi động, bay nhanh về phía họ.
Rốt cuộc vẫn không thoát được sao? Trong mắt Đái Hạo lộ ra một tia buồn bã. Nhưng có lẽ đây đã là kết quả tốt nhất rồi. Ít nhất thì người của Đệ Nhất Hồn Sư Quân Đoàn đã đi cả. Coi như cũng giữ lại được một tia mồi lửa cho Đế Quốc.
Không hề khiếp sợ, thần quang trong mắt Đái Hạo rực sáng. Ngay khi hắn định bay lên không nghênh địch, đồng thời hạ lệnh cho Bạch Hổ Thân Vệ tản ra bỏ chạy, giọng nói thần bí kia lại một lần nữa vang lên, lần này bao trùm toàn bộ Bạch Hổ Thân Vệ.
“Toàn thể Bạch Hổ, tiếp tục tiến về phía trước, vào trong những cánh cổng màu đen kia. Sau khi vào, bất kể thấy gì cũng không được hành động thiếu suy nghĩ. Đây là cơ hội sống sót duy nhất của các ngươi. Nhanh lên! Nếu không sẽ không kịp nữa!” Nói đến cuối cùng, giọng nói này đã có vẻ vô cùng khẩn thiết.
Đái Hạo ngẩn ra, vội vàng quay người nhìn lại. Hắn kinh ngạc phát hiện, không biết từ lúc nào mà sau lưng họ đã mọc lên từng cánh cổng đen kịt, tổng cộng có tới mười hai cánh cổng. Mỗi cánh cổng rộng tới ba mét, cao hơn mười mét, trông vô cùng uy nghiêm. Xung quanh cánh cổng, những ma văn lộng lẫy lại mơ hồ toát ra khí tức âm lạnh.
Vào lúc này, sự quyết đoán của một vị thống soái ở Đái Hạo đã được thể hiện rõ ràng. Hắn không chút do dự, lập tức hạ lệnh.
“Vào trong cổng đen, các đội tiến lên theo hàng lối, không được hỗn loạn!”. Muốn vào những cánh cổng này một cách nhanh nhất, tuyệt đối không phải chỉ cần chạy nhanh là được, đội hình chỉnh tề mới là sự đảm bảo tốt nhất.
Bạch Hổ Thân Vệ vốn dĩ đều đã mang lòng quyết tử, nhưng sinh cơ đột nhiên xuất hiện, sao có thể không khiến họ mừng rỡ? Có thể sống, ai lại muốn chết chứ?
Nhất thời, những Bạch Hổ Thân Vệ thân thể cường tráng này, ai nấy đều như chỉ hận mình mọc thiếu hai chân, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía mười hai cánh cổng đen. Nhưng dù đang chạy như điên, họ vẫn cố gắng hết sức giữ vững đội hình, không để bị rối loạn.
Bạch Hổ Công Tước Đái Hạo lại không đi, hắn vẫn bay lên không trung. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hắn đã tính toán rất rõ ràng. Trước khi tất cả Bạch Hổ Thân Vệ xông vào cổng đen, chắc chắn sẽ lọt vào tầm bắn của hai đại Hồn Đạo Sư Đoàn do Diệp Vũ Lâm dẫn đầu, ít nhất là lọt vào tầm bắn của những cường giả kia. Trước khi người Bạch Hổ Thân Vệ cuối cùng thoát hiểm, hắn tuyệt đối sẽ không rút lui trước.
Có thể khiến tướng sĩ dưới trướng hết lòng vì mình, Bạch Hổ Công Tước há phải tầm thường?
Một tiếng thở dài vang lên bên tai, Đái Hạo bất giác nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy một bóng đen hiện ra cách đó không xa.
Người này toàn thân mặc đồ đen, ngay cả đầu cũng đội mũ trùm, không thấy rõ dung mạo. Chỉ có thể qua vóc dáng mà đoán ra đây là một nam tử thân hình cao ráo.
“Bạch Hổ Công Tước, vì sao ngươi không đi?” Giọng của hắc y nhân này rõ ràng cũng đã được thay đổi đặc biệt, nghe có chút trầm thấp, khàn khàn.
Đái Hạo trầm giọng nói: “Đái Hạo ta cả đời chưa từng bỏ rơi một binh sĩ nào dưới trướng. Dù bất đắc dĩ phải rút lui, ta cũng chắc chắn là người cuối cùng rời đi”.
Hắc y nhân trầm giọng nói: “Nhưng ngươi không thấy như vậy rất ngu xuẩn sao? Ngươi còn sống, mới có thể giúp nhiều người Tinh La Đế Quốc hơn được sống sót”.
Đái Hạo cười, nụ cười của hắn vô cùng phóng khoáng: “Ta đương nhiên hiểu trong đó có phần ngu xuẩn. Nhưng đây là tín điều của Bạch Hổ nhất mạch chúng ta. Dù là ngu xuẩn, ta cũng phải giữ vững. Ta đã có hậu nhân, chết thì có sao? Cảm tạ các hạ, tất cả những chuyện này đều do các hạ làm phải không? Lần trước, chắc cũng vậy?”.
Hắc y nhân im lặng một lúc, rồi trầm giọng nói: “Ngươi thật sự định đi sau cùng?”.
“Không sai.” Đái Hạo trầm giọng đáp, chín Hồn Hoàn trên người lấp lánh ánh sáng, dù ở rất xa cũng có thể thấy được sự tồn tại của hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Được rồi, vậy ta ở lại với ngươi.” Giọng của hắc y nhân dường như có chút giằng xé. Nhưng khi hắn nói ra chữ cuối cùng, lại tựa như đã hoàn toàn nhẹ nhõm.
“Các hạ, ngài không cần phải làm vậy. Ngài giúp ta đã quá đủ rồi.”
“Đừng nhiều lời nữa, chuẩn bị nghênh địch đi. Hy vọng thuộc hạ của ngươi có thể chạy nhanh một chút.” Vừa nói, hắc y nhân kia bỗng dưng biến mất vào hư không.
Vài giây sau, trên bầu trời cách đó ngàn mét, một con mắt dọc màu vàng hồng lại xuất hiện, chặn đường đi của đại quân Hồn Đạo.
Nhật Nguyệt Thần Châm của Diệp Vũ Lâm vốn đã ở trong tầm bắn, nhưng trước đó hắn đã liên tiếp phóng ra hai lần, tiêu hao quá lớn, nên đã chuẩn bị thi triển các Hồn Đạo Khí khác. Dù là Hồn Đạo Khí khác, khi được sử dụng trong tay hắn, uy lực cũng vô cùng kinh người.