Trước khi trở về phòng, Hác Vũ Hạo quan sát vị trí mặt trời, nhận ra bây giờ mới là buổi sáng, còn chưa đến giữa trưa gần một giờ đồng hồ. Có thể đại sư huynh cố ý để nhị sư huynh đến tìm mình sớm, cho mình thêm thời gian nghỉ ngơi.
Trong phòng, bộ y phục mới toanh đã được để sẵn trên bàn. Hác Vũ Hạo nhanh chóng đi tắm rửa sạch sẽ. Phải nói, tắm nước nóng khiến toàn thân mệt mỏi dường như tan biến hết. Với cảnh giới hiện tại, vài ngày không ngủ không nghỉ cũng chẳng là gì to tát.
Vừa tắm xong chuẩn bị thay quần áo, đột nhiên trong đầu vang lên tiếng gọi hối hả:
“Vũ Hạo! Vũ Hạo!”
Tiếng gọi của Tuyết Đế làm Hác Vũ Hạo tỉnh giấc, anh vội hỏi: “Chuyện gì thế Tuyết Đế?”
Chớp mắt một cái, Tuyết Đế đã xuất hiện trước mặt, gương mặt đầy lo lắng: “Tiểu Bạch đâu rồi? Vẫn ở nửa không gian hồn linh chứ? Ta cảm nhận thấy nó có gì đó không ổn, nhanh đưa nó ra ngoài đi, có thể nó sắp gặp phải cảnh giới bế tắc.”
Hác Vũ Hạo giật mình. Bạch Hổ Vương Tiểu Bạch gắn bó mật thiết với Tuyết Đế, hồi đó chính Tuyết Đế cứu nó, truyền cho nó sức mạnh mới có được Bạch Hổ Vương như bây giờ. Sự liên kết giữa họ rất sâu sắc. Tuyết Đế nói vậy ắt hẳn đã phát hiện điều gì.
Hác Vũ Hạo không dám chậm trễ, vội niệm chú mở cánh cổng dẫn tới nửa không gian hồn linh, dẫn Tuyết Đế bước vào.
Mới bước vào, người anh đã sửng sốt. Bởi trong nửa không gian hồn linh này đang xảy ra biến đổi cực lớn chưa từng có.
Bầu trời tối sầm, sấm chớp ngang dọc khắp không trung. Áp lực khổng lồ từ trên trời đổ xuống, dồn dập khiến vô số sinh vật hồn linh phải bò trên mặt đất. Chỉ có những linh hồn đặc biệt mạnh mới dám ngẩng mặt lên trời gầm thét, dường như muốn chống lại uy nghiêm trời cao.
Bạch Hổ Vương Tiểu Bạch đứng trên một quả đồi nhỏ, yên lặng nhìn quanh. Lúc này y vô cùng bình tĩnh, vẫn giữ hình dạng người, mép miệng còn dính chút vụn thức ăn. Ánh mắt sâu thẳm xa xăm, pha chút tự giễu và khinh miệt.
Nơi này, dường như đã trở thành trung tâm của toàn bộ nửa không gian hồn linh.
Bất chợt một tia sấm sét từ trên trời rơi xuống, đánh trúng đỉnh đầu Tiểu Bạch. Y ngẩng mặt gầm thét, lông mao toàn thân dựng đứng. Một tầng quầng sáng màu băng lam bật lên chống lại sấm sét, hai thứ va chạm làm tia sét tan biến.
Cơ thể Tiểu Bạch lắc lư một chút, ánh mắt trở nên mang theo chút ánh sáng sấm sét.
“Chuyện gì đây…” Hác Vũ Hạo ngạc nhiên nhìn Tuyết Đế bên cạnh. Tuyết Đế sắc mặt nghiêm trọng, giọng trầm xuống: “Bắt đầu rồi, không ngờ đã bắt đầu rồi. Nửa không gian của ngươi hóa ra đã giống y hệt thật không gian rồi, thậm chí còn xuất hiện được trận sấm sét đại kiếp này.”
“Đây là đại kiếp mỗi 100 nghìn năm hồn thú đều phải trải qua. Mặc dù tai kiếp của từng hồn thú không giống nhau, nhưng không thể phủ nhận sấm kiếp là nguy hiểm nhất. Thật không ngờ ta chẳng thể giúp Tiểu Bạch vượt qua đại kiếp này.”
Hác Vũ Hạo hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao? Chúng ta có thể giúp nó vượt kiếp, chống lại sấm kiếp hay không?”
Tuyết Đế lắc đầu: “Không được, ngươi tới chỉ là tự sát, cảnh giới quá xa nhau. Nếu ta còn thân thể thật, có thể còn một chút hy vọng, nhưng giờ ta chỉ là linh thức tinh thần tụ thành, cực kỳ sợ sấm chớp. Cố lao đến cũng phải chết.”
Hác Vũ Hạo lo lắng hỏi: “Vậy chẳng lẽ chúng ta chỉ đứng nhìn Tiểu Bạch chịu đựng sấm kiếp? Nếu nó không chống lại được sẽ chết sao? Không còn cách nào nữa sao?”
Đúng lúc này, lại một tia sấm rơi từ trời. Tiểu Bạch chống đỡ khó nhọc, lùi về phía sau, thân thể hóa về dạng thật, lông trên vai đã cháy đen.
Tuyết Đế quyết đoán: “Giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể để Tiểu Bạch chịu đựng mà thôi. Nó quá tham ăn, nếu đem nó về Đấu La Đại Lục, những kiếp nạn luôn có báo trước lâu dài. Nhưng ở đây thì ta không cảm nhận được nên chỉ biết bắt nó tự chịu thôi. Nếu nó chịu được thì tốt, chịu không nổi cũng không chết ngay. Chỉ cần bảo vệ được một phần linh thức để chuyển sinh, mới có hy vọng cứu nó trở lại.”
Hác Vũ Hạo nhìn Tuyết Đế, hiện không còn cách nào khác. Tuyết Đế từng trải qua bảy lần đại kiếp nên có kinh nghiệm, lúc này đành phải nghe theo.
May mà sóng sấm sét chỉ nhắm vào Bạch Hổ Vương Tiểu Bạch, trời tối dần, mây dày vần vũ trên đồi, nếu sấm chớp còn rải rác vào sinh vật hồn linh khác, e rằng nửa không gian hồn linh sẽ thiệt hại nặng nề.
“Rầm rầm!” Liên tiếp hai tia sấm sét rơi, Tiểu Bạch dựa vào thể chất cường đại phát huy chút sức mạnh tối đa, một lớp khiên quầng băng lam bao phủ trên đầu, kiên cường chống lại sấm sét. Nhưng Hác Vũ Hạo cảm nhận được lần này Tiểu Bạch yếu đi rất nhiều.
Sức mạnh của sấm sét bao la rộng lớn, tràn ngập chính khí trời đất. Cảm nhận gần kề, Hác Vũ Hạo chỉ thấy tâm trí mình dường như được thanh tẩy dưới luồng chính khí ấy.
“Gầm——” Tiểu Bạch lại ngẩng đầu gầm thét, thân hình khổng lồ hơi co lại, ngay sau đó gầm lên, một cột sáng băng lam khổng lồ phun bắn lên trời, xông thẳng về phía mây kiếp. Chớp mắt biến vùng có đường kính hàng nghìn mét thành thế giới tuyết băng, bông tuyết bay rợp trời, nhiệt độ không khí hạ thấp nhanh chóng.
Hác Vũ Hạo vốn thuộc băng tính tuyệt đối, lại có Tuyết Đế bên cạnh, dù ở trong vùng này cũng không hề hấn gì.
Tiểu Bạch đang phản kích. Hác Vũ Hạo tròn mắt nhìn thành quả của nó.
Nhưng thực tế cho thấy thành công của Tiểu Bạch không lớn.
Từng tia sấm sét liên tục rơi, nghiền nát cột sáng nó tạo ra. Mặc dù một cột sáng vẫn xuyên lên mây, làm mây kiếp yếu đi chút ít, nhưng khi cột sáng tiêu tan, thân thể Tiểu Bạch rung lắc, phát ra sóng hồn lực yếu dần nhiều.
Đòn tấn công này đã là toàn lực của Tiểu Bạch, trước khi Hác Vũ Hạo và Tuyết Đế đến nơi, nó đã đơn độc chống chọi sấm sét lâu rồi, hồn lực gần cạn.
Mây kiếp như bị kích động, sấm rền liên tục lao xuống, dồn dập đánh vào Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn trời, mắt không lộ tuyệt vọng mà chỉ thấy vẻ hung mãnh. Trán nó xuất hiện xoáy băng lam, khí lưu xung quanh biến động dữ dội, kỳ lạ thay lại chịu được sấm sét.
Trong lõi xoáy khí đó, Hác Vũ Hạo thấy một lõi giống bông tuyết, hồn cốt, đây chính là hồn cốt mà Tiểu Bạch tu luyện ra. Hồn cốt có thể dùng như vậy thật là hiếm thấy, có thể kích phát sức mạnh đến cực hạn.
Nhìn hồn cốt, Hác Vũ Hạo thầm mừng. Đây là năng lực duy nhất có ở Đấu Hào Đấu La cấp danh hiệu và hồn thú trăm ngàn năm tuổi. Trước đã từng cùng đồng đội hạ được Đấu Hào Đấu La, phần lớn chỉ dựa may mắn. Nếu Đấu Hào Đấu La dám truyền xuất hồn cốt thì sức chiến đấu sẽ tăng lên vô cùng lớn. Nhưng cũng vì hồn cốt thi triển nguy hiểm lớn, một khi bị hư hấn sẽ ảnh hưởng đến sinh mệnh và giảm bớt cảnh giới rất nhiều, thậm chí mất cảnh giới hoàn toàn. Vì vậy các Đấu Hào Đấu La hiếm khi dùng hồn cốt.
Với Hác Vũ Hạo, được tận mắt chứng kiến hồn thú chịu kiếp này là cơ hội tích lũy kinh nghiệm quý giá. Người luyện hồn làm gì có dịp xem hồn thú bước qua đại kiếp.
“Rầm, rầm, rầm, rầm…” Sấm sét rớt liên tiếp, lúc đầu hồn cốt của Tiểu Bạch chống chọi được hoàn toàn, dần dần khí tức yếu đi, hồn cốt cũng phát động dao động không ổn định. Ở trạng thái này, sức mạnh của hồn cốt không đủ bảo vệ thân lớn y. Thi thoảng thân bắt đầu xuất hiện mảng cháy đen, từ từ rơi về mặt đất, ánh mắt mờ đi rõ rệt.
“Rầm!” Một quả cầu sấm lớn từ trên trời rơi xuống, có vô cùng mạnh mẽ tiếng vang, thân xác to lớn của Tiểu Bạch bị đánh bay dữ dội, khí lưu quanh hồn cốt biến mất tức thì, chỉ còn hồn cốt đều hình bông tuyết vẫn còn nguyên.
“Tiểu Bạch!” Hác Vũ Hạo hét lớn, không do dự lao tới.
“Tuyết Đế, đừng!” Tuyết Đế không ngờ Hác Vũ Hạo hành động nhanh như vậy, định ngăn cản thì đã muộn.
Hác Vũ Hạo một chiêu tức phát dịch chuyển đến trên đầu Tiểu Bạch, hai tay chắp thành thế “thác thiên”, tỏa ra hồn lực cực đại băng tính mạnh mẽ.
Trên trời lại tụ thành một quả cầu sấm khổng lồ, gầm rú lao xuống nhanh chóng hướng về phía Bạch Hổ Vương Tiểu Bạch, mà Hác Vũ Hạo đứng ngay giữa cầu sấm và Tiểu Bạch.
Ánh mắt Hác Vũ Hạo nhất quyết, anh biết hành động này vô cùng nguy hiểm, nhưng nếu không làm như vậy, cả đời sau này không tha thứ cho bản thân.
Anh không quên những ngày qua Tiểu Bạch đồng hành, những tiếng gọi “Ông Ngoại” đầy trìu mến. Nếu không có Tiểu Bạch, anh không thể lọt vào kinh thành Hoàng Thành Đại Đấu Đấu Quốc, không thể chống lại Cam Tử, càng không thể vụt qua doanh trại Đại Diệp Đế Quốc trước đó.
Tiểu Bạch luôn theo bên cạnh, lặng lẽ hi sinh, ngoài ăn uống không đòi hỏi điều gì. Mỗi lần xuất thủ đều ra hết sức, thậm chí còn từng bị thương. Hác Vũ Hạo chưa từng nói lời cảm ơn nhưng lòng luôn khắc ghi sâu đậm.