Chương 2254: Ma Giới hành trình

Yết trầm giọng nói: “Người này vô cùng đáng sợ, nếu có hắn trợ giúp thì hành trình Ma Giới sẽ đơn giản hơn không ít.”

Vi Thanh nói: “Ý ngươi là muốn hắn đi cùng? Nhưng nếu hắn lại tranh đoạt Biến Hóa Lân Ma Cốt với ta thì...”

Yết cười to nói: “Ha ha, điều này ngươi cứ yên tâm. Biến Hóa Lân Ma Cốt không chỉ có một khối, hơn nữa chỉ có thể dùng một lần, cho nên chắc chắn sẽ có phần của ngươi.”

Vi Thanh nói: “Được, ngươi đã nói thế thì ta cũng không sao. Một lát nữa ta sẽ kể rõ lai lịch của ngươi không sót một lời.”

Yết nói: “Nói đi, đó cũng không phải là bí mật gì ghê gớm.”

Ngay sau đó, Vi Thanh liền thuật lại toàn bộ câu chuyện về Yết và Âm Dương Nhị Khí Bình, bao gồm cả chuyện Biến Hóa Lân Ma Cốt. Hắn biết trước mặt Lý Vân Tiêu tuyệt đối không thể nói dối, cho nên đã chân thật thông báo toàn bộ sự tình.

“Biến Hóa Lân Ma Cốt?” Lý Vân Tiêu trong lòng cũng dâng lên một ngọn lửa nóng, hai mắt sáng rực, vui vẻ nói: “Trực tiếp đột phá Tạo Hóa Cảnh?!”

Vi Thanh bực bội hừ một tiếng nói: “Đâu có chuyện tốt như vậy, bất quá chỉ là gia tăng tỉ lệ thôi. Với thiên phú của ngươi, chắc là không có vấn đề gì.”

Công Dương Đang Kỳ cũng liếm môi một cái, hỏi: “Ta đối với chuyện này cũng rất có hứng thú, hơn nữa theo như ngươi nói, Biến Hóa Lân Ma Cốt không chỉ có một khối, vậy chắc chắn rất nhiều người đều có thể chia sẻ.”

Vi Thanh khinh bỉ nhìn hắn một cái, cười lạnh nói: “Ta nói rất nhiều người, nhưng không bao gồm ngươi. Ta cũng không có ý nguyện hợp tác với ngươi, với chút thực lực thấp kém của ngươi, đi cùng chúng ta chỉ có thể là vướng víu mà thôi.”

Công Dương Đang Kỳ cả giận nói: “Vi Thanh, nếu không phục thì đến đây một trận! Nếu ta thắng, hãy để ta đi cùng các ngươi!”

Hắn tuy cực kỳ muốn đi, nhưng vẫn quay đầu nhìn về phía Mộng Linh Chân Quân, để trưng cầu ý kiến của ngài ấy.

Mộng Linh Chân Quân trầm mặc một chút, nói: “Với lực lượng của ngươi mà đi Ma Giới thì quả thực hơi miễn cưỡng. Vấn đề lớn nhất không phải là thực lực, mà là sự áp chế của Giới Lực. Lý Vân Tiêu có Lục Đạo Ma Binh trong người, tất nhiên không hề sợ hãi. Vi Thanh cũng tu luyện Ma Công, lại có Ma Giới Thánh Khí cùng Thánh Ma phụ trợ, hơn phân nửa cũng không thành vấn đề. Ngươi tuy có Luân Hồi Đại Đĩa Xoay trong tay, nhưng đối với việc chống lại Giới Lực thì không có biện pháp nào.”

Công Dương Đang Kỳ lộ ra thần sắc khó khăn, vẻ mặt thất lạc.

Vi Thanh cười lạnh nói: “Chân Quân nói không sai, đây cũng là vì tốt cho ngươi. Lâu la thì nên có bộ dạng lâu la, đừng cả ngày ảo tưởng làm nhân vật chính.”

“Ngươi...!” Công Dương Đang Kỳ tức giận đến xanh mặt, ánh mắt tràn ngập oán hận nhìn chằm chằm Vi Thanh, hận không thể chém chết hắn.

Lý Vân Tiêu cũng nói: “Lần này đi vào Ma Giới, nguy cơ trùng trùng, càng ít người càng thích hợp.” Hắn cũng không đồng ý Công Dương Đang Kỳ đi theo Ma Giới. Thứ nhất như Mộng Linh Chân Quân đã nói, dưới sự áp chế của Giới Lực thì Công Dương Đang Kỳ sẽ không thể phát huy được bao nhiêu tác dụng. Thứ hai, hắn còn có nhiệm vụ quan trọng hơn là kiềm chế Ma Viện, để Thiên Vũ Giới tranh thủ thời gian. Đồng thời, nhiệm vụ này hắn cũng không nói cho Vi Thanh biết. Nếu Vi Thanh biết vừa nhập Ma Giới sẽ có một Thánh Ma đuổi giết, e rằng hắn thà liên thủ với Công Dương Đang Kỳ chứ sẽ không tìm hắn.

Mộng Linh Chân Quân cũng không biết việc Thánh Ma Viện, chỉ gật đầu nói: “Ngươi đi Ma Giới tìm hiểu tin tức cũng tốt, tránh cho tin tức không cân bằng, chúng ta ở phương này thật sự chịu thiệt.”

Vi Thanh thúc giục: “Khi nào thì đi? Tốt nhất là càng nhanh càng tốt.” Không cướp được Hồi Ách Tinh Sương làm cho tâm tình của hắn phiền táo, đã sớm không nhịn được, hận không thể hiện tại liền nhập Ma Giới, đi tìm Biến Hóa Lân Ma Cốt.

Lý Vân Tiêu quay đầu nhìn Mộng Vũ Mộng Bạch, nói: “Đợi bọn họ sau khi tỉnh lại, ngươi để cho họ khôi phục xong rồi chúng ta sẽ đi.”

Vi Thanh nhíu mày, không vui nói: “Vậy còn phải đợi bao lâu?”

Lý Vân Tiêu cười lạnh nói: “Đây chính là do ngươi tự mình gây ra, ngay cả việc chờ vài ngày cũng không nhịn được sao? Ta cũng không biết phải bao lâu, có lẽ ba năm ngày, có lẽ ba năm rưỡi.”

Vi Thanh biết hắn cố ý trêu chọc mình, nhưng lời nói này cũng không sai. Việc chữa thương nhập định như thế này, ai cũng không thể nắm chắc được bao lâu. Vì vậy hắn chủ động nói: “Đã như vậy, vậy thì sau khi trở về, sẽ giải trừ phong ấn cho bọn hắn.”

Lý Vân Tiêu giễu cợt nói: “Ha ha, ngươi dám chắc ngươi còn có thể trở về sao? Nếu chết ở bên trong, ta tìm ai đây?”

Vi Thanh cả giận nói: “Tùy ngươi nói thế nào, ta không có thời gian chờ ngươi! Cùng lắm thì tự ta đi Ma Giới! Không có Yết chỉ dẫn, ngươi cũng đừng hòng có được Biến Hóa Lân Ma Cốt!”

Mộng Linh Chân Quân vẫn không lên tiếng, lúc này mới nói: “Lý Vân Tiêu, ngươi đi cùng hắn đi. Dấu vết trong đầu tỷ đệ Mộng Vũ ta đã giải trừ rồi.”

“Cái gì?” Những người còn lại đều kinh ngạc một chút, Vi Thanh càng trợn tròn mắt. Nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt lạnh băng của Mộng Linh Chân Quân, hắn lập tức rụt ánh mắt lại.

Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói: “Thật không?” Dấu ấn kia rất mạnh, dù là thần thức của hắn cũng không dám tùy tiện thử.

Mộng Linh Chân Quân nói: “Tự nhiên là thật. Thể chất hai tỷ đệ vốn chịu ảnh hưởng của Giới Lực, bằng vào hoàn cảnh đặc thù nơi đây, muốn tiêu trừ dấu vết hết sức dễ dàng. Hơn nữa ta xem khí tượng hai người bọn họ, vừa rồi bị nhốt trong Hồi Ách Tinh Sương e rằng thu hoạch không nhỏ, cần thời gian không ngắn để tiêu hóa.”

Lý Vân Tiêu lặng im nhìn về phía hai chị em, trong đầu nhớ tới dáng vẻ ngây ngô non nớt của hai người năm đó, một người nhu nhược không nơi nương tựa, một người quyết tâm muốn học Phục Hổ Quyền. Hắn không khỏi mỉm cười, thần tình nhu hòa xuống, nói: “Vậy hai ngươi cứ ở đây, từ Chân Quân thủ hộ các ngươi đi.”

Dứt lời, hắn không hề lưu luyến, xoay người đi.

Vi Thanh và Tiểu Hồng liếc nhau, theo sát phía sau. Thân ảnh ba người rất nhanh biến mất tại Địa Giới, chỉ còn lại Mộng Linh Chân Quân và Công Dương Đang Kỳ.

Một hồi trầm mặc dài dòng trôi qua, Mộng Linh Chân Quân đột nhiên nói: “Ngươi có trách ta không cho ngươi đi Ma Giới không?”

Công Dương Đang Kỳ cả kinh, vội hỏi: “Thuộc hạ không dám. Chân Quân nói những câu là thật, nếu ta đi Ma Giới thì hơn phân nửa là sẽ vẫn lạc trong đó.”

Mộng Linh Chân Quân gật đầu nói: “Ngươi hiểu rõ là tốt. Nơi đây tuy mất đi Hồi Ách Tinh Sương và Hoàng Tuyền Minh Hỏa, nhưng đối với ngươi ta mà nói chưa chắc đã không phải là một cơ duyên.”

Công Dương Đang Kỳ vui vẻ nói: “Chân Quân có ý là...”

Mộng Linh Chân Quân nói: “Nếu hai đại nguyên lực kia vẫn còn ở đó, ngươi ta căn bản không cách nào tới gần nơi đây. Hiện tại, sau khi hai đại nguyên lực rời đi, chúng ta có thể hấp thu những tàn dư lực lượng còn sót lại ở đây, tăng tiến tu vi.”

Công Dương Đang Kỳ cực kỳ tâm động. Hắn tự nhiên biết uy lực của hai đại nguyên lực kia, không khỏi mừng rỡ đứng lên, sự phiền muộn vì không thể đi Ma Giới liền quét sạch.

Lý Vân Tiêu và Vi Thanh cùng Tiểu Hồng ly khai Địa Giới, liền trực tiếp từ Thánh Vực Truyền Tống Trận trở về Viêm Vũ Thành.

“Mục Địch đại nhân còn chưa trở lại sao?” Lý Vân Tiêu hỏi.

“Vâng, Mục Địch đại nhân còn chưa truyền tin tức về. Vân Tiêu đại ca trở về thì tốt rồi, bằng không hai vị Thành Chủ đều không ở đây, ta thật sự sợ đột nhiên có việc mà ta không áp chế được.” Đinh Linh Nhi thở phào nhẹ nhõm, sự lo lắng mấy ngày nay cuối cùng cũng được gạt bỏ.

Lý Vân Tiêu thì lo lắng nhíu mày, ngồi trong chính sảnh, trầm tư không nói.

Đinh Linh Nhi nói: “Vân Tiêu đại ca không cần lo lắng, Mục Địch đại nhân chỉ là đi Huyền Ly Đảo thôi, hơn phân nửa là trò chuyện vui vẻ quá, cho nên tạm thời chưa về.”

“Được, chỉ hy vọng là như thế.” Lý Vân Tiêu nói: “Ta muốn bế quan ba ngày, không có chuyện quan trọng thì đừng quấy rầy ta. Đồng thời, hãy bảo Thiên Chiếu Tử đại nhân chuẩn bị thêm mấy bộ Phá Ma Nhận và Ngự Ma Khải.”

“Ừm.” Đinh Linh Nhi gật đầu, ghi nhớ.

Lý Vân Tiêu thấy không còn việc gì khác, liền bắt đầu chuyên tâm bế quan. Ba ngày thời gian là hắn cùng Vi Thanh sau khi thương lượng tranh thủ được. Vi Thanh cũng trở về lãnh địa của mình, nhưng tâm phiền khí táo, lại vô tâm tu luyện.

Trong mật thất, Lý Vân Tiêu đem Hồi Ách Tinh Sương lấy ra, cẩn thận đặt trước người quan sát. Thần thức quét qua, lập tức bị lực lượng của Tinh Sương đóng băng, não hải trở nên trì trệ, gần như trong nháy mắt ngưng trệ, sợ đến hắn vội vàng cắt đứt thần thức, không dám tùy ý thử nữa.

Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch đã triệt để không nhìn thấy, hoàn toàn bị Hồi Ách Tinh Sương bao trùm, đồng thời hình thành một trạng thái ổn định.

“Thứ này lực lượng quá mạnh, ba ngày thời gian xa không đủ để luyện hóa, chỉ có thể tạm gác lại từ từ tìm hiểu.” Lý Vân Tiêu thở dài một tiếng, đột nhiên nghĩ tới Ái, muốn gọi nàng cùng tới nghiên cứu vật này. Có thể vừa nghĩ tới luồng hàn khí kinh người kia, ngay cả thần thức cũng có thể đóng băng, nhất thời từ bỏ. Nếu Ái có mệnh hệ gì, hắn không chỉ nội tâm bất an, cũng vô pháp bàn giao với Yêu Tộc bên kia.

“Hay là chờ ta từ Ma Giới trở về, rồi nghĩ biện pháp tìm hiểu thứ này đi.” Hắn nhìn chằm chằm khối dưa hấu băng kia một hồi, vung tay lên lần nữa thu vào Giới Thần Bi bên trong, liền bắt đầu chữa thương. Trước đó bị Hồi Ách Tinh Sương đóng băng, tuy không chết, nhưng nhục thân cũng có mảng lớn cơ năng hư hao. Tức thì thi triển Ất Mộc Sinh Cơ Phương Pháp, chữa trị nhục thân. Trong khoảng thời gian ngắn, trong mật thất lục khí lưu động, giống như Thiên Vũ Đại Lục này, bao nhiêu năm rồi kia tiêu kia trưởng, sinh sôi không ngừng.

Sau ba ngày, mấy người lần lượt đến, tập trung tại Thành Chủ Phủ. Vi Thanh, Tiểu Hồng, cùng Khúc Hồng Nhan và Phi Nghê, tổng cộng bốn người theo Lý Vân Tiêu nhập Ma Giới.

Năm người mỗi người nhận một bộ Phá Ma Nhận và Ngự Ma Khải, tuy đã đến trình độ của bọn họ thì loại trang bị này trợ lực không lớn, nhưng có dù sao cũng tốt hơn không có, huống hồ hành trình Ma Giới ai cũng không biết cát hung ra sao. Đồng thời còn có ba cái Ma Nguyên Khóa, cũng là dốc hết toàn lực tạo ra, chia cho Lý Vân Tiêu và hai vị hồng nhan tri kỷ. Vi Thanh và Tiểu Hồng tự nhiên không có phần, hai người kịch liệt kháng nghị một hồi nhưng không có kết quả sau đó cũng đành thôi.

Đinh Linh Nhi nói: “Bây giờ có thể tiến nhập Ma Giới ổn định khe hở chỉ có Hồng Nguyệt Thành, Cổ Ma Tỉnh và Thiên Đãng Sơn Mạch. Ba nơi này đều nằm dưới sự quản chế nghiêm ngặt của chúng ta, đồng thời đã thiết lập vài tòa không trung thành, dùng đại trận phong tỏa lối ra vào.”

Lý Vân Tiêu suy nghĩ một hồi, nói: “Thiên Đãng Sơn Mạch từ xưa đến nay liền bất ổn, là khe hở cổ xưa nhất, không gian bên trong vô cùng phức tạp, chính là hạ hạ sách. Mà Cổ Ma Tỉnh bị Cửu Cung Phù trấn áp, nếu muốn đi vào phải gỡ bỏ bùa này, không cần thiết... Vậy thì cứ từ Hồng Nguyệt Thành đi vào đi. Từ tình hình trận chiến trước đây mà xem, khe hở ở nơi này cũng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, cũng có thể an toàn thông hành.”

Đinh Linh Nhi cười nói: “Vân Tiêu đại ca cùng suy nghĩ với ta, từ các dấu hiệu cho thấy, đi qua từ Hồng Nguyệt Thành là an toàn nhất.”

Vì ý kiến không khác biệt, mấy người cũng không chậm trễ, tức thì bay tới Truyền Tống Trận.

Một lát sau, dưới ánh sáng mạnh mẽ của trận pháp, mấy bóng người trực tiếp biến mất trong trận, hướng Hồng Nguyệt Thành đi.

Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
BÌNH LUẬN