Chương 14: Trường Sinh Chí Tôn Kinh

Biểu hiện của Đặng Á Lâm cũng khiến Lăng Tiêu cảm thấy có chút bất ngờ.

"Không tệ, nếu ngươi đã nhận ra sai lầm của mình thì cứ xem biểu hiện của ngươi sau này đi! Nếu thật lòng hối cải, ta không ngại truyền cho ngươi Kim Cương Phục Ma Quyền!"

"Cái gì?! Kim Cương Phục Ma Quyền?"

Đặng Á Lâm vừa nghe, lập tức kích động, vội vàng hỏi: "Kim Cương Phục Ma Quyền là võ học thượng cổ, cấp tuyệt phẩm, đã sớm thất truyền. Võ học lợi hại nhất của Trường Sinh Môn chúng ta bây giờ cũng chỉ là Thất Tinh Hóa Nguyệt Kiếm cấp hạ phẩm mà thôi!"

"Người khác không có, nhưng ta lại có, chỉ cần ngươi biểu hiện tốt, ta sẽ cân nhắc truyền thụ cho ngươi!"

Lăng Tiêu cười nhạt nói.

"Đa tạ thánh tử, từ nay về sau, Đặng Á Lâm ta nguyện nghe theo mọi mệnh lệnh của thánh tử!"

Đặng Á Lâm mừng rỡ, lập tức quỳ xuống một lần nữa để bày tỏ lòng trung thành.

Lăng Tiêu đã nhìn ra, Đặng Á Lâm này tuy có tâm tính thiếu niên, vô cùng kiêu ngạo, nhưng bản tính không xấu, chỉ là được nuông chiều mà hư thôi, hơn nữa còn là một kẻ si mê võ học. Nếu tương lai hắn biểu hiện tốt, Lăng Tiêu cũng không ngại truyền cho hắn Kim Cương Phục Ma Quyền, xem như là tăng cường sức mạnh cho Trường Sinh Môn.

Thấy cả Đặng Á Lâm cũng đã thần phục Lăng Tiêu, đông đảo đệ tử Trường Sinh Môn đều lộ vẻ kính sợ.

Thủ đoạn lật tay thành mây, úp tay thành mưa này của Lăng Tiêu đã khiến bọn họ bắt đầu thần phục.

Đặng Thiên Đức và Đặng Á Lâm vốn muốn cho Lăng Tiêu một đòn phủ đầu, thế nhưng không ngờ lại bị Lăng Tiêu nhân cơ hội này thu phục được lòng của đông đảo đệ tử.

Mà Lăng Tiêu không hề phát hiện, trong ánh mắt Lăng Khôn nhìn về phía hắn, vẻ oán độc ngày càng nồng đậm.

Cuối cùng, mọi người giải tán.

Lăng Tiêu theo Nam Cung Hiên đi tới Tàng Kinh Các của Trường Sinh Môn.

Nhìn Tàng Kinh Các trước mắt, Lăng Tiêu nhíu mày.

"Vạn năm trước, Tàng Kinh Các của Trường Sinh Môn có chín tầng, cất giữ trăm vạn kinh thư, từ võ học cơ sở đến võ học Chí Tôn đều có đủ, được xem là thánh địa võ đạo của thiên hạ. Không ngờ hiện tại chỉ còn lại bốn tầng, chỉ có một môn Thất Tinh Hóa Nguyệt Kiếm cấp hạ phẩm được truyền lại, thật đáng thương, đáng tiếc!"

Trong giọng nói của Lăng Tiêu mang theo vài phần cô liêu.

"Không sai! Kể từ vạn năm trước, sau khi Thôn Thiên Chí Tôn và Trường Sinh Chí Tôn hai vị tổ sư đột nhiên biến mất, Trường Sinh Môn trải qua mấy lần đại biến, liền bắt đầu một đời không bằng một đời. Rất nhiều võ học trong Tàng Kinh Các cũng bị những tông môn khác xâu xé. Chỉ hận chúng ta vô năng, không cách nào khôi phục lại vinh quang thượng cổ!"

Nam Cung Hiên thở dài một hơi.

"Không sao, tuy chỉ còn lại bốn tầng, nhưng chỉ cần có vài thứ vẫn còn đó là được rồi!"

Ánh mắt Lăng Tiêu khẽ động, phảng phất cảm nhận được điều gì, khóe miệng lộ ra một nụ cười.

"Ngươi đến Tàng Kinh Các làm gì? Nếu ngươi muốn tu luyện Thất Tinh Hóa Nguyệt Kiếm, ta có thể truyền cho ngươi ngay bây giờ! Với thiên tư của ngươi, có lẽ thật sự có khả năng dẫn dắt Trường Sinh Môn đi đến cường thịnh, mặc dù việc này rất khó!"

Nam Cung Hiên tràn ngập tự tin đối với Lăng Tiêu.

"Ta đến Tàng Kinh Các, tự nhiên là vì muốn truyền cho ngài Trường Sinh Chí Tôn Kinh! Bộ Trường Sinh Chí Tôn Kinh hoàn chỉnh đang ở ngay trong Tàng Kinh Các này!"

Lăng Tiêu khẽ mỉm cười nói.

"Trường Sinh Chí Tôn Kinh ở trong Tàng Kinh Các? Sao có thể?! Nguyên bản Trường Sinh Chí Tôn Kinh được đặt ở tầng thứ chín của Tàng Kinh Các, chỉ có tông chủ mới có thể đi vào. Nhưng hiện tại tầng thứ chín còn không có, nói gì đến Trường Sinh Chí Tôn Kinh?"

Nam Cung Hiên tỏ vẻ mặt không thể tin nổi.

"Ta nói có, thì nó liền có!"

Lăng Tiêu cười nhạt, trong giọng nói tràn ngập sự bá đạo không cho phép nghi ngờ.

"Ngài ở bên ngoài chờ ta!"

Lăng Tiêu ném lại một câu rồi cất bước đi vào trong Tàng Kinh Các.

Tầng thứ nhất của Tàng Kinh Các đều là một ít võ học Hoàng cấp hạ phẩm cơ bản, y thuật, sách vở của chư tử bách gia, bất kỳ đệ tử nào cũng có thể tiến vào.

Tầng thứ hai là võ học dưới Hoàng cấp tuyệt phẩm, chỉ có đệ tử nội môn và đệ tử ngoại môn có cống hiến to lớn mới có thể tiến vào.

Tầng thứ ba là võ học dưới Huyền cấp tuyệt phẩm, chỉ có đệ tử chân truyền và đệ tử nội môn có cống hiến to lớn mới có thể tiến vào.

Tầng thứ tư là võ học trấn phái của Trường Sinh Môn, gồm Thất Tinh Hóa Nguyệt Kiếm Địa cấp hạ phẩm và Trường Sinh Kinh Địa cấp hạ phẩm. Hai loại võ học này, nếu không được sự cho phép của tông chủ và các vị trưởng lão thì tuyệt đối không thể tu luyện.

Lăng Tiêu đi vào Tàng Kinh Các, một đường đi thẳng lên tầng thứ tư.

Phía chính bắc của tầng thứ tư treo một bức họa, vẽ một nam tử anh tuấn mặc áo trắng, chắp tay sau lưng. Mày kiếm đâm thẳng vào trời xanh, ánh mắt rực sáng cả vòm trời, tự có một loại khí thế ta đây vô địch.

Đây chỉ là một bức họa thông thường, trông không có bất kỳ dao động linh tính nào, chỉ có góc dưới bên phải đề một bài thơ nhỏ.

*Sắt cầm năm chục dây chùng,*

*Phím khêu, dây chuốt tơ lòng nhớ ai.*

*Trang Chu bướm mộng ban mai,*

*Thục Vua hồn thác gửi loài đỗ quyên.*

*Bể xanh trăng sáng lệ tràn,*

*Khói vương lam ngọc nắng tan xuân về.*

*Tình này há đợi tái tê,*

*Chỉ là khi ấy đã mê mẩn rồi.*

"Ha ha ha... Tình này há đợi tái tê, chỉ là khi ấy đã mê mẩn rồi... Cẩm Sắt, là ta có lỗi với nàng, ta đến muộn rồi!"

Vẻ mặt Lăng Tiêu tràn ngập khổ sở, ý tứ trong bài thơ này sao hắn có thể không hiểu?

Năm đó hắn cùng Chân Long Chí Tôn đi thăm dò mộ của Xích Long Chiến Thần, không ngờ chuyến đi ấy lại là vĩnh biệt. Bây giờ vạn năm đã qua, Cẩm Sắt lại ở phương nào?

Cho dù là cường giả Chí Tôn cũng không sống quá vạn năm, có lẽ Cẩm Sắt đã sớm thành hồng nhan xương khô, hóa thành cát bụi.

Lăng Tiêu phảng phất nhìn thấy một nữ tử phong hoa tuyệt đại, dung nhan tiều tụy, tràn ngập tưởng niệm đối với người trong tranh, nên đã đề lại bài thơ này.

Đó là một loại cảnh ngộ thế nào?

Nghĩ đến đây, trong lòng Lăng Tiêu không khỏi nhói đau.

"Cẩm Sắt, ta nhất định sẽ tìm được nàng, cho dù là ông trời cướp nàng đi, ta cũng sẽ đoạt nàng lại từ trong tay hắn. Nàng chờ ta, chờ ta bước lên đỉnh cao, đăng lâm Thần Cảnh, ta nhất định sẽ tìm được nàng!"

Lăng Tiêu tự lẩm bẩm, ánh mắt ngày càng trở nên lăng lệ.

Xoẹt!

Cuối cùng, hắn lăng không điểm một ngón tay ra, bức họa kia bỗng bắn ra một vùng hào quang óng ánh, hiện ra một cánh cửa ánh sáng.

Lăng Tiêu cất bước đi vào.

Đây là một không gian mờ mịt, bốn phía đều là hỗn độn, nhưng phía trước Lăng Tiêu lại lơ lửng hai bộ cổ tịch tỏa kim quang óng ánh.

Thôn Thiên Bí Thuật!

Trường Sinh Chí Tôn Kinh!

Nếu để người của vạn năm trước nhìn thấy, nhất định sẽ phát điên mà tranh đoạt. Hai bộ cổ tịch này chính là tuyệt thế võ học của Thôn Thiên Chí Tôn và Trường Sinh Chí Tôn đã từng uy chấn thiên hạ vạn năm trước.

Trường Sinh Chí Tôn Kinh là võ học Chí Tôn vượt qua Thiên cấp, thậm chí có thể sánh ngang với võ học cấp Thần trong truyền thuyết.

Mà Thôn Thiên Bí Thuật lại càng thần bí khó lường, còn mạnh hơn cả võ học Chí Tôn!

Bức cổ họa này vốn là do Cẩm Sắt vẽ cho Lăng Tiêu, cuối cùng được Lăng Tiêu luyện chế thành một món bí bảo, bên trong cất giấu tuyệt thế võ học của hai người, để lại cho người hữu duyên. Tuy rằng chỉ là thuận tay làm mà thôi, nhưng cho dù là cường giả Chí Tôn cũng không thể phát hiện ra sự kỳ lạ của bức cổ họa, mà sẽ tự động bỏ qua, cho rằng đó chỉ là một tác phẩm hội họa bình thường.

Lăng Tiêu vẫy tay, hai bộ cổ tịch hóa thành hai luồng sáng dung nhập vào trong đầu hắn.

Võ học Chí Tôn ẩn chứa pháp tắc thiên địa, nhất định phải có chân ý Chí Tôn truyền thừa mới có thể tu luyện thành công, vì vậy rất khó dùng vật thể chứa đựng, không giống như võ học dưới Thiên cấp có thể hoàn toàn dùng sách vở để ghi chép lại.

Lĩnh ngộ xong, Lăng Tiêu mở mắt ra, ánh mắt ngày càng sáng rực lên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Tứ Vạn Niên
Quay lại truyện Vạn Cổ Đại Đế
BÌNH LUẬN