Chương 3333: Tha cho ta đi, đại gia!
Tốc độ của Tín Ngưỡng Đại Đế cực nhanh, hắn trực tiếp dịch chuyển hư không, bỏ chạy về phía sâu trong Hỗn Độn.
Nhưng Lăng Tiêu lại cưỡi Bạch Long Mã, mà Bạch Long Mã sở hữu tốc độ đứng đầu thế gian, thậm chí rất nhiều Đại Đế tu luyện đại đạo dịch chuyển cũng chưa chắc nhanh bằng nó.
Còn tín ngưỡng Lăng Tiêu thì dựa vào ấn ký trên người Tín Ngưỡng Đại Đế để truy đuổi, cùng với Lăng Tiêu, vững vàng bám theo sau lưng hắn.
Sắc mặt Tín Ngưỡng Đại Đế càng lúc càng khó coi, hắn đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Hắn tu luyện Tín Ngưỡng đại đạo, sống từ thời thượng cổ đến nay, có thể nói đã trải qua tám đời, chỉ cần tín ngưỡng chi lực còn tồn tại trong chư thiên vạn giới, hắn chính là một sự tồn tại bất tử.
Nhưng nếu ở trong chư thiên vạn giới, hắn sẽ rất dễ dàng bị Lăng Tiêu và tín ngưỡng Lăng Tiêu bắt được.
Còn chạy vào trong Hỗn Độn lại khiến cảm ứng của hắn đối với tín ngưỡng chi lực ngày càng yếu đi. Cứ đà này, không có bất kỳ tín ngưỡng chi lực nào bổ sung, nếu bị giết thêm lần nữa, hắn sẽ thật sự bỏ mạng.
Vút!
Chân linh của Tín Ngưỡng Đại Đế đáp xuống một ngôi sao chết cô quạnh, bốn phía là sương mù hỗn độn lượn lờ. Hắn quay đầu nhìn Lăng Tiêu và tín ngưỡng Lăng Tiêu, dứt khoát không chạy trốn nữa.
"Sao thế? Ngươi định bó tay chịu trói à?"
Tín ngưỡng Lăng Tiêu nhìn chằm chằm Tín Ngưỡng Đại Đế, thản nhiên nói.
"Tiểu tử, ngươi đừng đắc ý như vậy! Chúng ta đều tu luyện Tín Ngưỡng đại đạo, ở trong hư không Hỗn Độn này, thực lực của ta đại giảm thì ngươi cũng vậy! Nếu ngươi cứ dồn ép đến cùng, đừng trách bản Đế cùng ngươi đồng quy vu tận!"
Tín Ngưỡng Đại Đế trừng mắt nhìn tín ngưỡng Lăng Tiêu, ánh mắt tràn đầy vẻ uất ức.
Ấn ký trên người hắn chính là thủ đoạn đặc biệt của tín ngưỡng Lăng Tiêu, dung hợp sức mạnh tín ngưỡng và số mệnh, nhất thời Tín Ngưỡng Đại Đế cũng khó lòng loại bỏ.
Cứ như vậy bị tín ngưỡng Lăng Tiêu truy sát khiến trong lòng hắn vô cùng phẫn nộ.
"Khụ khụ... Vị Tín Ngưỡng Đại Đế này, lẽ nào ngươi xem ta là không khí sao? Ta mà ra tay, ngươi chắc chắn phải chết!"
Lăng Tiêu ho nhẹ một tiếng, có chút bất đắc dĩ nhìn Tín Ngưỡng Đại Đế.
Ong!
Trong lòng bàn tay Lăng Tiêu, quang mang lóe lên, Vô Tự Thiên Thư, Tạo Hóa Ngọc Điệp và Hồng Mông Châu, ba món Hỗn Độn Chí Bảo này nổi lên, đan xen thành từng đạo thần liên trật tự huyền bí, bao phủ lấy ngôi sao chết trước mắt.
Những thần liên trật tự kia chính là do thiên đạo pháp tắc hóa thành, cũng là do sức mạnh chúa tể của Lăng Tiêu biến thành, ẩn chứa uy lực bí ẩn khó lường, phong tỏa triệt để ngôi sao chết này.
"Được rồi! Bây giờ, ngươi muốn chạy cũng không thoát đâu!"
Lăng Tiêu mỉm cười nói với Tín Ngưỡng Đại Đế.
Sắc mặt Tín Ngưỡng Đại Đế cứng đờ.
Cảm nhận được sức mạnh phong ấn cường đại và sát cơ kinh khủng vô cùng quanh ngôi sao chết, sắc mặt hắn vô cùng khó coi, tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
"Hỗn Độn... Hỗn Độn Chí Bảo?! Ngươi là ai? Lại có được cả tam đại Hỗn Độn Chí Bảo?"
Tín Ngưỡng Đại Đế vô cùng chật vật ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Lăng Tiêu hỏi.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào Lăng Tiêu.
Trên thực tế, trước đó trong mắt Tín Ngưỡng Đại Đế chỉ có tín ngưỡng Lăng Tiêu, những người khác đều không được hắn để vào mắt, kể cả Lăng Tiêu cũng vậy.
Thậm chí khi Lăng Tiêu và tín ngưỡng Lăng Tiêu cùng nhau đuổi giết, Tín Ngưỡng Đại Đế cũng chẳng hề để tâm.
Hắn không cho rằng một Đế Quân quèn có thể gây ra uy hiếp gì cho mình.
Mà bây giờ, tam đại Hỗn Độn Chí Bảo vừa xuất hiện, Tín Ngưỡng Đại Đế cũng cảm nhận được một luồng uy hiếp mãnh liệt từ trên người Lăng Tiêu, khiến hắn không thể không nhìn thẳng vào đối phương.
"Ta là Lăng Tiêu, có lẽ ngươi chưa từng nghe qua! Nhưng ngươi chắc chắn biết bí mật siêu thoát, và bí mật siêu thoát đang nằm trong tay ta!"
Lăng Tiêu khẽ mỉm cười nói.
"Bí mật siêu thoát?!"
Tín Ngưỡng Đại Đế toàn thân chấn động, trong mắt lộ ra một tia tham lam và kinh hãi tột độ.
Hắn sống lâu như vậy, tự nhiên biết tin tức về bí mật siêu thoát.
Đây là bí mật mà vô số Đại Đế, vô số cường giả chí tôn đều khao khát có được, liên quan đến việc có thể thật sự siêu thoát khỏi thế giới này hay không.
Nhưng khi thấy Lăng Tiêu nói ra chuyện này một cách nhẹ nhàng như vậy, lòng Tín Ngưỡng Đại Đế lại chùng xuống.
Hôm nay, e rằng hắn đã thật sự đá phải tấm sắt rồi.
"Bí mật siêu thoát? Ha ha ha... Đúng là đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, tự nhiên lại chui tới cửa! Các ngươi thật sự cho rằng, chỉ bằng các ngươi mà có thể giết được bản Đế sao?"
Tín Ngưỡng Đại Đế bỗng nhiên phá lên cười ha hả, ánh mắt tràn đầy sát ý lạnh như băng.
"Ồ? Lẽ nào ngươi còn có viện trợ?"
Lăng Tiêu hứng thú hỏi.
"Không sai! Hôm nay, các ngươi chắc chắn phải chết!"
Tín Ngưỡng Đại Đế cười lạnh nói.
Ong!
Trong lòng bàn tay hắn có một đạo phù văn rực rỡ nở rộ, trong nháy mắt lan ra bốn phương tám hướng, ba động không gian cường đại bộc phát, hai luồng khí tức mạnh mẽ vô song xuất hiện giữa hư không.
Đó là hai trung niên nhân có khuôn mặt uy nghiêm, ánh mắt lạnh lùng, toàn thân sát khí và quỷ khí ngập trời, phảng phất như hai vị Quỷ đạo đế vương, tỏa ra cực đạo đế uy mạnh mẽ vô song.
Rõ ràng là hai vị Đại Đế đã hiện thân!
"Tín Ngưỡng, triệu hoán chúng ta có chuyện gì?"
Một giọng nói hùng hậu mà lạnh lùng vang vọng trong hư không.
"Sở Giang, Thái Sơn nhị đế, các ngươi tới đúng lúc lắm! Kẻ này tên Lăng Tiêu, trong tay có bí mật siêu thoát, các ngươi cùng ta chém giết hắn, cùng hưởng bí mật siêu thoát, thế nào?"
Tín Ngưỡng Đại Đế nhìn chằm chằm hai vị Đại Đế trước mắt, mỉm cười nói.
Quỷ tộc có Thập Phương Đại Đế, thời thượng cổ cũng từng trở thành Kỷ Nguyên Chi Chủ. Bây giờ tuy trong Quỷ tộc chỉ còn lại hai ba vị Đại Đế, lại còn ẩn thế không ra, nhưng thực lực lại vô cùng cường hãn, không có chủng tộc nào khác dám trêu chọc.
Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế chính là hai vị trong số đó.
Bọn họ từng nợ Tín Ngưỡng Đại Đế một ân tình, cho nên Tín Ngưỡng Đại Đế vừa triệu hoán là họ liền đến, đây cũng là hậu chiêu mà Tín Ngưỡng Đại Đế để lại.
"Lăng Tiêu? Bí mật siêu thoát?"
Ánh mắt của Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế rơi vào trên người Lăng Tiêu, trong con ngươi lóe lên những tia sáng lập lòe.
"Hai vị Kỷ Nguyên Đại Đế của Quỷ tộc? Các vị cũng muốn đối địch với ta sao?"
Lăng Tiêu cười nhạt nói, trong con ngươi có một tia sắc bén.
Hắn có thể cảm nhận được quỷ khí âm trầm trên người Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế, thực lực cực kỳ cường hãn, rõ ràng là những tồn tại đã vượt qua kỷ nguyên đại kiếp. Không ngờ bọn họ lại xuất hiện ở đây.
Bất quá, bây giờ đại đạo bản nguyên trong cơ thể Lăng Tiêu đã dung hợp, có xu hướng đạt đến cảnh giới đại viên mãn, chỉ còn thiếu bước cuối cùng là có thể hoàn toàn siêu thoát.
Hắn cũng rất muốn xem thực lực hiện tại của mình rốt cuộc mạnh đến đâu.
Sở Giang và Thái Sơn Đại Đế trước mắt, có lẽ chính là hai đối thủ không tồi.
"Quả nhiên là Lăng Tiêu!"
"Quấy rầy, cáo từ!"
Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu hành lễ với Lăng Tiêu, rồi quay người dịch chuyển đi về phía xa.
Tín Ngưỡng Đại Đế chết lặng.
Hắn làm sao ngờ được, Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế sau khi nhìn thấy Lăng Tiêu, thậm chí còn chưa động thủ đã vội vã rời đi?
"Hai tên khốn các ngươi, quay lại đây cho ta! Giết hắn, giết Lăng Tiêu đi, các ngươi không muốn bí mật siêu thoát sao?"
Tín Ngưỡng Đại Đế tức đến toàn thân run rẩy, ánh mắt tràn đầy vẻ giận dữ.
Ngay cả Lăng Tiêu cũng không ngờ Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế lại cứ thế rời đi, trong mắt lộ ra một tia kỳ quái.
"Có lẽ, bọn họ biết được chiến tích của ngươi nên đã biết khó mà lui!"
Tín ngưỡng Lăng Tiêu chậm rãi nói.
"Tín Ngưỡng Đại Đế, bí mật siêu thoát tuy tốt, nhưng mạng sống quan trọng hơn! Nể tình giao hảo của chúng ta, tặng ngươi một câu khuyên chân thành, đừng phản kháng, quỳ xuống cầu xin Lăng Tiêu tha thứ đi, có lẽ ngươi còn giữ được một mạng!"
Giọng nói đạm mạc của Sở Giang Đại Đế truyền đến.
Vừa dứt lời, hai người họ liền biến mất trong vùng hư không Hỗn Độn này.
"Đừng phản kháng, quỳ xuống cầu xin tha thứ? Khốn kiếp, hai tên hèn nhát các ngươi!!!"
Tín Ngưỡng Đại Đế sắp tức điên lên.
Hắn hoàn toàn không ngờ rằng, Sở Giang Đại Đế và Thái Sơn Đại Đế lại sợ hãi Lăng Tiêu đến thế, thậm chí còn chưa động thủ đã trực tiếp bỏ chạy.
Quá đáng xấu hổ!
Hai gã này vẫn là Kỷ Nguyên Đại Đế, đây con mẹ nó mà gọi là Kỷ Nguyên Đại Đế à?
"Tín Ngưỡng Đại Đế, trợ thủ của ngươi đi rồi! Bây giờ, ngươi còn thủ đoạn gì nữa không?"
Lăng Tiêu cười nhạt nói.
"Lăng Tiêu, ngươi đừng có càn rỡ! Sở Giang và Thái Sơn, hai tên nhát gan đó sợ ngươi, chứ ta thì không! Hôm nay dù phải liều mạng, ta cũng sẽ kéo ngươi chết chung..."
Tín Ngưỡng Đại Đế nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, nói một cách đầy đại nghĩa lẫm liệt, ánh mắt không chút sợ hãi.
Phịch!
Ngay sau đó, hai chân hắn mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Lăng Tiêu.
"Tha mạng, đại gia! Lăng Tiêu đại nhân, tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, ngài tha cho tiểu nhân một mạng đi! Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài, tuyệt không hai lời, chỉ cầu ngài tha cho tiểu nhân một mạng..."
Từ miệng Tín Ngưỡng Đại Đế phát ra tiếng cầu xin tha thứ vang trời dậy đất, nước mắt nước mũi tèm lem, ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiêu tràn đầy vẻ nịnh nọt.
Lăng Tiêu: "..."
Tín ngưỡng Lăng Tiêu: "..."
Bạch Long Mã: "..."
Lăng Tiêu cảm thấy đầu óc mình có chút đoản mạch.
Cái gã xấu xí, quỳ lạy cầu xin, khóc lóc thảm thiết trước mắt này, thật sự là Tín Ngưỡng Đại Đế trong truyền thuyết sao?
Đại Đế không phải là kẻ cao cao tại thượng, quan sát chúng sinh, có tư thế vô địch, có khí thế nuốt trọn thiên hạ, cho dù chết cũng phải chết một cách oanh oanh liệt liệt hay sao?
Vẻ mặt tín ngưỡng Lăng Tiêu cũng cứng lại.
Pha xử lý này của Tín Ngưỡng Đại Đế, dù thông minh như hắn cũng hoàn toàn không ngờ tới. Vốn dĩ hắn còn muốn thừa thắng xông lên, cùng Tín Ngưỡng Đại Đế quyết một trận tử chiến, triệt để tiêu diệt hắn, nhưng bây giờ phải làm sao?
"Vô liêm sỉ! Mẹ nó, ngươi như vậy mà cũng không ngại tự xưng Đại Đế à? Đừng làm mất mặt Đại Đế nữa, bộ dạng này của ngươi còn không bằng chết cho xong!"
Bạch Long Mã cũng lộ vẻ mặt ghét bỏ, nhìn Tín Ngưỡng Đại Đế lắc đầu nói.
"Vô liêm sỉ? Sĩ diện có ích gì? Giữ được mạng mới là quan trọng nhất, lẽ nào Đại Đế thì không sợ chết sao? Ta còn muốn giữ lại cái thân hữu dụng này để có cơ hội nhòm ngó cảnh giới siêu thoát vô thượng kia!
Bây giờ, Lăng Tiêu đại nhân thực lực cường đại, lại sắp siêu thoát, ngay cả hai vị Đại Đế của Quỷ tộc cũng bị dọa chạy, ta tự nhiên không phải là đối thủ của Lăng Tiêu đại nhân. Đầu hàng cầu xin tha thứ là biểu hiện của kẻ thức thời, ngươi vẫn còn non lắm, không hiểu đâu!"
Tín Ngưỡng Đại Đế không hề nổi giận, ngược lại còn đắc ý cười nói với Bạch Long Mã.
"Vãi chưởng, thế này cũng được à?"
Bạch Long Mã trợn mắt há mồm.
Nhìn bộ dạng vô liêm sỉ này của Tín Ngưỡng Đại Đế, Bạch Long Mã bỗng ngửi thấy mùi của đồng loại, trong lòng dấy lên một tia cảm giác nguy cơ.
Tên này còn vô sỉ hơn cả lão tử, nếu hắn thật sự đầu nhập vào Lăng Tiêu, sau này làm gì còn chỗ cho lão tử nữa?
"Lăng Tiêu, gã này xấu xí, vừa nhìn đã không phải người tốt! Ta thấy hắn quỳ xuống đất đầu hàng chính là kế hoãn binh! Vẫn nên giết hắn để trừ hậu họa, nếu không lỡ hắn phản phệ, chỉ sợ sẽ gây ra đại họa!"
Bạch Long Mã nói một cách đầy chính nghĩa.
"Phản phệ? Ta, Tín Ngưỡng Đại Đế, tuy sợ chết, nhưng chút tiết tháo đó vẫn có! Ta đã đầu nhập vào Lăng Tiêu đại nhân, tự nhiên sẽ trung thành tuyệt đối, từ nay về sau không bao giờ phản bội! Ngươi quá coi thường ta rồi. Lăng Tiêu đại nhân, đây là bất diệt chân linh của ta, đại biểu cho thành ý của ta!"
Tín Ngưỡng Đại Đế ngạo nghễ cười nói, sau đó quang mang trong cơ thể hắn nở rộ, một luồng sáng tách ra. Hắn không chút do dự ném luồng sáng đó cho Lăng Tiêu.
Bên trong luồng sáng đó có một con khỉ nhỏ hư ảo, tuy trông rất hèn mọn, nhưng lại ẩn chứa một loại khí tức bất diệt, chính là bất diệt chân linh của Tín Ngưỡng Đại Đế.
Hắn dâng ra bất diệt chân linh, cũng chính là đem sinh tử của mình giao cho Lăng Tiêu. Lăng Tiêu có được bất diệt chân linh, chỉ cần một ý niệm là có thể triệt để xóa sổ hắn.
"Thế này cũng được á?!"
Bạch Long Mã cũng ngây người.
Một vị Đại Đế lại cam tâm tình nguyện dâng ra bất diệt chân linh của mình, e rằng khắp cả Hồng Hoang đại lục, cũng chỉ có Tín Ngưỡng Đại Đế, một kẻ kỳ hoa như vậy, mới chịu làm thế.
Lăng Tiêu không lập tức nhận lấy bất diệt chân linh của Tín Ngưỡng Đại Đế, mà ánh mắt lại rơi vào trên người tín ngưỡng Lăng Tiêu.
"Ngươi thấy thế nào?"
Tín ngưỡng Lăng Tiêu cười nhạt nói: "Ngươi nhận đi! Tuy có hơi tham sống sợ chết, nhưng dù sao cũng là một vị Đại Đế, hẳn là có chút tác dụng! Hơn nữa, đạo của ta không phải Tín Ngưỡng đại đạo, ta chứng đạo cũng không cần giết hắn, lần này độ kiếp, chẳng qua là ta muốn dẫn dụ hắn ra mà thôi!"
"Được!"
Trong con ngươi Lăng Tiêu lóe lên tinh quang, hắn đưa tay bắt lấy luồng sáng kia, sau đó dung nhập vào thức hải nguyên thần của mình.
"Bái kiến chủ nhân!"
Tín Ngưỡng Đại Đế không chút do dự hay không cam lòng, ngược lại còn thở phào một hơi nhẹ nhõm, sau đó vui mừng khôn xiết quỳ lạy Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu đã nhận bất diệt chân linh của hắn, chứng tỏ cái mạng nhỏ của hắn tạm thời đã được giữ lại.
Vừa rồi hắn chỉ sợ Lăng Tiêu không nhận, một mực muốn giết hắn.
"Chủ nhân, vị đại nhân này thực chất lĩnh ngộ chính là khí vận chi đạo. Tín ngưỡng có lúc cạn kiệt, còn khí vận thì vô cùng vô tận! Chỉ cần Hồng Hoang đại lục còn có sinh linh tồn tại, khí vận sẽ không tiêu tan, vị đại nhân này cũng chính là vĩnh hằng bất diệt! Khí vận đại đạo mạnh hơn Tín Ngưỡng đại đạo nhiều!"
Tín Ngưỡng Đại Đế giải thích cho Lăng Tiêu.
"Không tệ! Lăng Tiêu, tiếp theo ta sẽ tìm một nơi tiềm tu, sau đó độ khí vận kiếp của ta! Thiên Đình tạm thời giao cho ngươi, tín ngưỡng chi lực trên Thiên Đình có thể giúp hắn ngưng tụ Đại Đế Chi Thể!"
Tín ngưỡng Lăng Tiêu cười nhạt nói với Lăng Tiêu.
"Được!"
Lăng Tiêu gật đầu.
"Khỉ con, ngươi tên gì? Dám tự xưng Tín Ngưỡng Đại Đế trước mặt Lăng Tiêu đại nhân, muốn chết phải không?"
Bạch Long Mã có chút khó chịu nhìn chằm chằm Tín Ngưỡng Đại Đế hỏi.
"Ngựa tạp mao, gia gia tên là Viên Tề Thiên! Nếu ngươi không muốn gọi ta là Tín Ngưỡng Đại Đế, gọi một tiếng Tề Thiên gia gia, ta cũng không có ý kiến!"
Tín Ngưỡng Đại Đế liếc mắt nhìn Bạch Long Mã một cái.
Đùa à, lão tử đầu hàng Lăng Tiêu đại nhân, chứ một con tọa kỵ tạp mao như ngươi cũng dám trèo lên đầu lão tử làm càn à?
"Khốn kiếp, lão tử mới là gia gia của ngươi!"
Bạch Long Mã giận dữ, ánh mắt tràn đầy vẻ bất thiện.
"Ồ, ngựa tạp mao nhà ngươi không phục lắm à? Hay là chúng ta đánh một trận, ai thắng người đó làm gia gia, thế nào?"
Viên Tề Thiên cười lạnh nói.
"Lão tử mà sợ ngươi chắc? Lão tử nhất định sẽ đánh cho đến cha mẹ ngươi cũng không nhận ra!"
Bạch Long Mã không chịu yếu thế.
"Bớt lời thừa! Bây giờ trở về Thiên Đình, ta có dự cảm, e rằng ta chỉ còn cách bước cuối cùng đó không xa nữa!"
Lăng Tiêu ngăn hai gã này lại, chậm rãi nói, trong con ngươi có một tia sáng kỳ dị.
"Bước cuối cùng? Siêu thoát?"
Bạch Long Mã và Viên Tề Thiên nhìn nhau, mắt đều sáng lên...
Đề xuất Voz: Trông nhà nghỉ, tự kỷ 1 mình