Tính cách hắn vốn lãnh đạm, Nam Thiên Kiếm bị thiêu chết cũng không khiến hắn đau lòng bao nhiêu. Điều hắn quan tâm hơn là việc Nam Thiên Kiếm chết thảm như vậy chẳng khác nào một cái tát thẳng vào mặt Nam Thiên Tôn hắn. Nỗi khuất nhục này khiến hắn hận không thể lập tức chém ba người Lăng Tiêu thành muôn mảnh.
"Tất cả mọi người của Nam Thiên thế gia nghe lệnh, giết hết bọn chúng cho ta!"
Nam Thiên Tôn và Nam Thiên Khải xông lên trước, toàn thân tỏa ra khí tức cực kỳ kinh khủng, chuẩn bị lao đến tấn công ba người Lăng Tiêu.
"Người của Tinh Thần Cung, cùng ta hàng yêu trừ ma!"
Thất Sát, Phá Quân, Tham Lang, ba đại Tinh Tử cũng cười lạnh một tiếng, dẫn đầu các cường giả Tinh Thần Cung tiến lên vây giết Lăng Tiêu.
"Dừng tay! Ai dám động đến Lăng Tiêu, chính là kẻ địch của Quế bà bà ta!"
"Lăng Tiêu là ân nhân của Kiếm Thần Các ta, ai dám động đến hắn, đừng trách lão phu kiếm hạ vô tình!"
"Hùng Lão Hắc ta đây chính là ngứa mắt cái thói ỷ mạnh hiếp yếu của các ngươi! Lăng tiểu huynh đệ là bằng hữu của lão Hắc ta, tất cả cút hết cho ta!"
Ba tiếng hét lớn tựa sấm rền vang lên, Quế bà bà, Kiếm Bất Diệt và Hùng Lão Hắc đều đứng ra, dẫn đầu các cường giả của Thái Âm Cung, Kiếm Thần Các cùng một số Yêu Vương, Yêu Hoàng đối đầu với bọn họ.
Những người còn lại, ai nấy đều có biểu hiện vô cùng vi diệu. Nếu Lăng Tiêu rơi vào thế yếu, bọn họ sẽ không ngại bỏ đá xuống giếng, chia nhau một chén canh.
Nhưng bây giờ hai phe trông có vẻ thế lực ngang nhau, bọn họ đều hết sức thông minh mà lựa chọn đứng trung lập.
"Quế bà bà, Kiếm trưởng lão và Hùng tiền bối, ba người Lăng Tiêu đã bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, trở thành đại ma đầu, chắc chắn sẽ gây họa cho toàn bộ Chiến Thần đại lục! Các người ngăn cản ta giết hắn, lẽ nào muốn đối đầu với cả Chiến Thần đại lục sao?"
Trong mắt Nam Thiên Tôn loé lên hàn quang, hắn nhìn chằm chằm ba vị nửa bước Chí Tôn, không hề lùi bước.
"Đối đầu với cả Chiến Thần đại lục? Khà khà, tiểu tử, ngươi doạ không được ta đâu. Ta chẳng thấy Lăng Tiêu bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá chỗ nào cả. Trước khi có bằng chứng xác thực hắn bị đoạt xá, không ai được phép động đến hắn!"
Quế bà bà cười lạnh một tiếng, khí tức nửa bước Chí Tôn bộc phát, âm u lạnh lẽo, dường như muốn đóng băng tất cả, cũng không hề nhượng bộ.
"Không sai, trừ phi có thể xác nhận Lăng tiểu hữu bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, Kiếm Thần Các chúng ta đương nhiên sẽ không nhúng tay vào. Nếu không, các ngươi đừng hòng động đến hắn!"
Kiếm Bất Diệt cũng lạnh giọng nói, kiếm ý quanh thân dâng trào, thuần khiết mà sắc bén, dường như muốn xé rách tứ phương hư không.
"Khà khà, Hùng Lão Hắc ta đây chính là không ưa lũ vong ân phụ nghĩa các ngươi. Nếu không có Lăng Tiêu, các ngươi sớm đã chết trong Thiên Thần cảnh rồi, bây giờ còn có mặt mũi mà ân đền oán trả sao? Đúng là thứ không bằng heo chó, ngay cả Yêu tộc chúng ta cũng không bằng!"
Hùng Lão Hắc không hề nể mặt Nam Thiên thế gia và Tinh Thần Cung, cất tiếng chế nhạo, khiến cho người của hai đại Thánh địa lập tức lộ vẻ lạnh lẽo, trừng mắt nhìn hắn.
Lăng Tiêu đã cứu vô số thiên tài cường giả, đây là sự thật không thể chối cãi. Bọn họ cũng chỉ có thể vin vào cớ Lăng Tiêu bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, mượn danh nghĩa hàng yêu trừ ma mới dám nhắm vào hắn. Nếu không, tin tức ân đền oán trả truyền ra ngoài, hai đại Thánh địa đều sẽ mất hết mặt mũi, bị người đời khinh thường.
Ánh mắt Nam Thiên Tôn lạnh đi, nhưng lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh, lãnh đạm nói: "Muốn chứng minh Lăng Tiêu có bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá hay không, rất đơn giản! Sưu hồn, chỉ cần Lăng Tiêu mở rộng Nguyên Thần, để ta tra xét Thức Hải của hắn, tự nhiên sẽ rõ ràng!"
"Sưu hồn?"
Nghe Nam Thiên Tôn nói vậy, ánh mắt Lăng Tiêu lập tức trở nên lạnh lẽo, lão sơn dương và Vô Lương đạo nhân thì suýt chút nữa đã nhảy dựng lên chửi ầm lên.
Nguyên Thần là căn bản của võ giả, dù là người thân nhất cũng không thể tùy tiện tra xét, huống hồ chi là một đám kẻ thù?
Một khi mở rộng Nguyên Thần, Lăng Tiêu sẽ không còn bí mật gì nữa, đến lúc đó bí mật về việc sống lại, bí mật về Vô Tự Thiên Thư đều sẽ bại lộ.
Hơn nữa, Lăng Tiêu cũng biết Nam Thiên Tôn không có ý tốt, mục đích căn bản chính là vì Vô Tự Thiên Thư, làm sao hắn có thể đồng ý?
"Nam Thiên huynh nói không sai, chỉ cần sưu hồn, tất cả sẽ chân tướng rõ ràng! Lăng Tiêu, nếu ngươi không dám bị sưu hồn, chứng tỏ trong lòng ngươi có ma!"
Tham Lang lạnh lùng nhìn Lăng Tiêu nói.
Lão sơn dương lập tức không nhịn được nữa, nhảy ra chửi ầm lên: "Ta sưu hồn mẹ nhà ngươi! Dựa vào đâu mà các ngươi nói sưu hồn là phải sưu hồn? Ta còn nghi ngươi bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá đấy, cả nhà ngươi đều bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá rồi! Lôi hết cha mẹ, ông cậu, bà ngoại, ông cố, cháu gái nhà ngươi ra đây mà sưu hồn đi, chỉ cần các ngươi chịu, chúng ta cũng chịu! Ngươi dám hay không dám?"
Lão sơn dương chửi Nam Thiên Tôn và Tham Lang Tinh Tử xối xả, khiến cho ánh mắt bọn họ loé lên hàn quang, sát khí gần như ngưng tụ thành thực chất.
Cái miệng của con lão sơn dương này quá thối, ăn nói bạt mạng, người có tu dưỡng tốt đến mấy nghe xong cũng sẽ nổi trận lôi đình, hận không thể lột da rút gân nó.
Nguyệt Thần cũng lạnh lùng nói: "Không sai, Nguyên Thần là căn bản của võ giả, dựa vào đâu mà các ngươi nói sưu hồn là phải sưu hồn?"
"Không dám chấp nhận sưu hồn, chính là trong lòng có quỷ! Hơn nữa hắn chỉ là Vương Hầu cảnh, làm sao có thể bộc phát ra sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy? Chắc chắn là bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá!"
Tham Lang cười lạnh nói.
"Lăng Tiêu, ta khuyên ngươi nên sớm hiện nguyên hình đi. Ở đây đều là thiên kiêu tuấn kiệt của Chiến Thần đại lục, ngươi không trốn thoát được đâu!"
Nam Thiên Tôn lãnh đạm nhìn Lăng Tiêu.
"Ha ha ha..."
Lăng Tiêu bỗng nhiên cất tiếng cười lớn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ trào phúng và khinh thường.
"Hay cho câu hàng yêu trừ ma, hay cho Nam Thiên thế gia và Tinh Thần Cung! Các ngươi trăm phương ngàn kế, chẳng phải là lo ta chiếm được truyền thừa của Thần Vương trong Thiên Thần Thạch sao? Ngay cả chuyện ân đền oán trả cũng làm được, thật khiến người ta buồn nôn!
Nhưng các ngươi đã nói ta bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, vậy thì ta sẽ chứng minh cho các ngươi xem!"
Trong mắt Lăng Tiêu lộ ra một tia cười lạnh, trong tay hắn xuất hiện một viên đan dược to bằng nắm tay trẻ con, tròn trịa cổ phác, tỏa ra những gợn sóng pháp tắc thần bí, đạo vận đan xen, mây lành bao phủ, tinh lực dồi dào như biển cả.
Chính là Huyết Nguyên Chí Tôn Đan!
"Vực ngoại Thiên Ma và sinh linh của Chiến Thần đại lục chúng ta có mệnh cách khác biệt, hơn nữa còn bị thiên địa pháp tắc bài xích. Cho dù sinh linh của Chiến Thần đại lục bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, cũng không dám chạm vào lực lượng pháp tắc của Chiến Thần đại lục, nếu không sẽ lập tức hiện nguyên hình!
Trong viên Huyết Nguyên Chí Tôn Đan này ẩn chứa pháp tắc Chí Tôn. Ta sẽ nuốt nó, nếu ta bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, sẽ lập tức hiện nguyên hình. Nếu ta không sao cả, vậy có nghĩa là ta hoàn toàn không bị đoạt xá!"
Lăng Tiêu thản nhiên nhìn mọi người nói.
"Nực cười! Phương pháp phân biệt vực ngoại Thiên Ma kiểu này chưa từng nghe qua, ai biết ngươi có giở trò gì không?" Tham Lang Tinh Tử cười lạnh nói.
"Không sai! Chỉ là một viên thuốc, không thể chứng minh được gì. Trừ phi ngươi chấp nhận sưu hồn, nếu không chính là trong lòng ngươi có ma!"
Nam Thiên Tôn cũng cười lạnh nói. Đùa sao, hắn đương nhiên biết Lăng Tiêu không bị vực ngoại Thiên Ma đoạt xá, nếu thật sự để Lăng Tiêu chứng minh được sự trong sạch, vậy hắn còn lấy cớ gì để động thủ với Lăng Tiêu nữa?