Chương 7: Ông trời, đánh chết hắn!
"Tiểu Kim Cương Quyền sao? Có điều, Tiểu Kim Cương Quyền chân chính không phải dùng như ngươi đâu!"
Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên, đối mặt với cú đấm của Đặng Á Lâm, hắn dậm mạnh chân xuống đất rồi tung ra một quyền.
Ầm!
Quyền kình cương mãnh, uy thế bàng bạc, vậy mà cũng là Tiểu Kim Cương Quyền giống hệt Đặng Á Lâm.
Hơn nữa, trên nắm đấm của Lăng Tiêu còn bao phủ một tầng quyền ảnh nhàn nhạt.
"Sao Lăng Tiêu lại biết Tiểu Kim Cương Quyền? Đây vốn là môn võ học chỉ có đệ tử chân truyền mới được phép tu luyện mà!"
Có người kinh ngạc thốt lên, nhận ra môn võ học Lăng Tiêu vừa thi triển.
"Hừ! Coi như hắn biết Tiểu Kim Cương Quyền thì đã sao? Với tu vi cỏn con như giun dế mà dám cưỡng ép thi triển, cũng chỉ có nước chết dưới tay Đặng sư huynh!"
Lăng Khôn oán độc liếc nhìn Lăng Tiêu, gương mặt tràn ngập vẻ đố kỵ.
Hắn đột phá đến Chân Khí cảnh, trở thành đệ tử nội môn mà còn không có tư cách tu luyện Tiểu Kim Cương Quyền, vậy mà Lăng Tiêu lại biết, bảo sao trong lòng hắn không phẫn nộ và ghen ghét cho được?
"Đúng vậy, Lăng Tiêu chết chắc rồi! Cường giả Hóa Linh Cảnh toàn thân cứng như kim cương, mạnh mẽ vô song, vậy mà Lăng Tiêu lại không chọn né tránh mà trực diện đối đầu, lần này hắn không chết cũng trọng thương!"
Có người lắc đầu, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu tràn ngập vẻ thương hại.
Ầm!
Hai quyền va chạm, chân khí bàng bạc điên cuồng ập tới, nhưng cảnh tượng Lăng Tiêu bị đánh bay như mọi người tưởng tượng đã không hề xảy ra.
Chỉ thấy một quyền của Lăng Tiêu đánh thẳng vào quyền ấn màu vàng, sau một tiếng nổ vang, quyền ấn ấy lại vỡ tan tành.
Một quyền uy mãnh như thế, vậy mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Lăng Tiêu.
"Sơ hở... Sao có thể như vậy được?"
Đặng Á Lâm chấn động trong lòng, vẻ mặt lộ rõ sự khó tin. Người khác có thể không biết, nhưng hắn lại hiểu rất rõ.
Tiểu Kim Cương Quyền của hắn vẫn chưa tu luyện đến nơi đến chốn, trong đó vẫn còn tồn tại sơ hở. Cú đấm vừa rồi của Lăng Tiêu lại đánh trúng ngay vào điểm yếu đó, dễ dàng hóa giải một quyền kinh khủng này.
"Ta đã nói rồi, Tiểu Kim Cương Quyền của ngươi tu luyện còn chưa tới đâu!" Lăng Tiêu thản nhiên nói.
"Ta không tin! Vừa rồi ngươi chỉ gặp may thôi, chết đi cho ta!"
Trong lòng Đặng Á Lâm vô cớ dâng lên một nỗi kiêng dè, nhưng sát tâm với Lăng Tiêu lại càng thêm mãnh liệt.
Ầm!
Hắn lao xuống từ trên trời, Tiên Thiên chân khí quanh thân cuộn trào, quyền ảnh như gió bão bao phủ toàn thân Lăng Tiêu.
Vèo vèo vèo!
Lăng Tiêu thi triển Trường Sinh bộ pháp, né được phần lớn quyền cước của Đặng Á Lâm, nhưng vẫn có một hai đòn không thể tránh né, đành phải chính diện đón đỡ.
Ầm! Ầm!
Lăng Tiêu bị đánh bay ngược ra mấy chục trượng mới hóa giải được quyền kình của Đặng Á Lâm, nhưng cánh tay đã tê rần.
"Cơ thể này vẫn còn quá yếu!"
Lăng Tiêu thầm thở dài. Đặng Á Lâm chọn lối đánh vũ phu này, thuần túy dùng sức mạnh thể chất để áp đảo. Hơn nữa, cường giả Hóa Linh Cảnh có thể dùng Tiên Thiên chân khí để khóa chặt không gian, khiến cho Trường Sinh bộ pháp của Lăng Tiêu cũng mất đi tác dụng.
Đặng Á Lâm một đòn đắc thủ, ánh mắt càng thêm rực sáng, tưởng rằng đã nắm được điểm yếu của Lăng Tiêu nên đòn tấn công càng thêm sắc bén.
"Tiểu tử, chỉ cần ngươi giao ra món chí bảo trên người, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, bằng không ngươi chết chắc!"
Giọng nói trầm thấp của Đặng Á Lâm khẽ truyền vào tai Lăng Tiêu.
"Chí bảo?"
Lăng Tiêu sửng sốt một chút, rồi lập tức lộ ra vẻ mặt giễu cợt.
Hắn lập tức hiểu ra ý của Đặng Á Lâm, e rằng biểu hiện kinh người hôm nay đã khiến gã lầm tưởng rằng hắn có được chí bảo gì đó.
Nhưng Lăng Tiêu cũng không giải thích, chỉ cười lạnh: "Ngươi cũng xứng sao?"
"Ngươi muốn chết!"
Ánh mắt Đặng Á Lâm lập tức trở nên âm u, ra tay càng thêm tàn độc. Trong nháy mắt, mấy quyền đã đánh trúng người Lăng Tiêu, khiến khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu.
"Giết hắn, giết tên tiểu súc sinh này!"
"Đặng sư huynh uy vũ, Đặng sư huynh vô địch!"
Đám đệ tử Chấp Pháp Đường, bao gồm cả bọn Lăng Khôn, Trần Phong, thấy Lăng Tiêu đã hoàn toàn rơi vào thế yếu thì đều lớn tiếng hò hét cổ vũ.
"Vẫn luôn có những kẻ không thấy quan tài không đổ lệ!"
Tuy sắc mặt Lăng Tiêu có chút tái nhợt nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, nhìn Đặng Á Lâm như nhìn một kẻ đã chết.
"Ông trời, ta ra lệnh cho ngươi, giáng một tia sét đánh chết hắn!"
Lăng Tiêu chỉ tay lên trời, hét lớn.
Đặng Á Lâm sững sờ một lúc rồi phá lên cười ha hả: "Tiểu súc sinh, ngươi không phải là bị đánh cho điên rồi đấy chứ? Lẽ nào ngươi tưởng mình là con trai của ông trời sao? Hôm nay kẻ phải chết là ngươi, không phải ta!"
Răng rắc!
Đặng Á Lâm vừa dứt lời, một tia sét màu tím bỗng dưng từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng vào đầu hắn.
"A..."
Đặng Á Lâm hét lên một tiếng thảm thiết, cả người co giật rồi ngã vật xuống đất.
Sắc mặt mọi người trở nên khó coi như vừa ăn phải phân, trong đầu đều đồng loạt nảy ra một câu chửi thề.
Vốn dĩ mọi người đang định lên tiếng chế nhạo Lăng Tiêu, nhưng không ngờ giữa ban ngày ban mặt lại thật sự có sét đánh xuống, hơn nữa còn bổ trúng ngay Đặng Á Lâm.
"Cũng trùng hợp quá rồi đấy..." Có người thì thầm.
"Chắc chắn là trùng hợp thôi, Lăng Tiêu chỉ là một tên đại phế vật, làm sao có khả năng triệu hồi sấm sét được?" Có kẻ không tin, bĩu môi nói.
"Ta phải giết ngươi, tên tiểu súc sinh!"
Đặng Á Lâm loạng choạng đứng dậy, sắc mặt cực kỳ dữ tợn, gầm lên rồi lao về phía Lăng Tiêu.
"Ông trời, đánh chết hắn cho ta!" Lăng Tiêu lại chỉ tay về phía Đặng Á Lâm.
Răng rắc!
Lập tức, lại một tia sét màu tím nữa giáng xuống, đánh cho Đặng Á Lâm miệng sùi bọt mép, co giật ngã sõng soài. Lần này, hắn không dám mắng chửi Lăng Tiêu nữa, trong mắt chỉ còn lại vẻ kinh hoàng tột độ.
Nếu lần đầu tiên là trùng hợp, vậy lần thứ hai thì sao?
Tất cả mọi người đều nhìn Lăng Tiêu như gặp phải ma, bốn phía chìm trong im lặng như tờ, không một ai dám bàn tán xì xào nữa.
Bọn họ chỉ sợ Lăng Tiêu lại gọi ra một tia sét đánh chết mình.
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi, bên trong một tòa cung điện cổ kính, một trung niên đạo nhân toàn thân bao phủ trong hào quang màu trắng sữa đột ngột mở bừng mắt, hai luồng thần quang sáng chói từ mắt ông ta bắn ra, xuyên thủng hư không.
"Đây là... sự dao động của Hộ tông đại trận?!"
"Tiểu... Lăng Tiêu, ngươi cứ chờ đấy, ông nội ta sẽ không tha cho ngươi đâu! Ông nội ta là Chấp pháp trưởng lão, ngươi chết chắc rồi, lần này không ai cứu được ngươi đâu!"
Đặng Á Lâm nằm trên đất, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu tràn ngập vẻ oán độc.
Lăng Tiêu liếc mắt nhìn Đặng Á Lâm, rồi lại thốt ra một câu khiến gã suýt chút nữa thì suy sụp.
"Ông trời, đánh chết hắn cho ta!"
Răng rắc!
Tia sét màu tím lại một lần nữa giáng xuống, đánh cho Đặng Á Lâm toàn thân cháy đen như than, tóc tai dựng đứng, trông vô cùng thảm hại, khí tức cũng trở nên cực kỳ yếu ớt.
"Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết!"
Bỗng nhiên, một tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp đất trời. Từ xa, một lão già uy nghiêm mặc áo bào đen, tóc bạc trắng lao tới, toàn thân bao trùm sát khí ngút trời, nhắm thẳng Lăng Tiêu mà đến.
Đề xuất Voz: Những câu chuyện tình yêu