Chương 140: Vận trù duy ác
Nộ Long xuất giang!
Ầm!
Tốc độ của Chu Hiểu Phi cực nhanh, để lại từng đạo tàn ảnh tại chỗ, lao vút đi trong nháy mắt.
“Muốn chết!”
Thấy Chu Hiểu Phi còn dám chủ động ra tay, Ngô Lăng cảm thấy mình bị khinh thường, sát ý trong lòng lập tức dâng trào, lực đạo tung ra càng thêm hung mãnh!
Ầm!
Gần như chỉ trong chớp mắt, hai người đã lướt qua nhau.
Xoẹt!
Một vệt máu tươi bỗng bắn tung tóe từ lồng ngực của Ngô Lăng.
Loạng choạng!
Do quán tính, Ngô Lăng bước về phía trước vài bước mới dừng lại được. Hắn ôm lấy ngực, không dám tin mà quay người lại nhìn Chu Hiểu Phi: “Ngươi…”
Bịch!
Vừa thốt ra một chữ, Ngô Lăng đã mất thăng bằng rồi ngã vật xuống đất. Đầu óc hắn quay cuồng, trước mắt tối sầm lại.
Thấp thoáng, Ngô Lăng nghe thấy những tiếng kinh hô.
Rồi sau đó, hắn chẳng còn cảm nhận được gì nữa.
Trong giây cuối cùng trước khi ý thức lịm đi, tâm trí Ngô Lăng tua lại cảnh giao thủ vừa rồi.
Tên Chu Hiểu Phi kia vậy mà lại vung một kiếm từ dưới lên, chém một đường rạch ngang lồng ngực hắn.
Hắn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt, rồi chẳng còn gì nữa.
Ngô Lăng gục xuống đất, máu tươi không ngừng tuôn ra.
“Vãi thật, thắng rồi!”
Mọi người của Hoàng Cực Tiên Tông đều đồng loạt đứng bật dậy, không dám tin vào cảnh tượng trên đạo trường!
Chu Hiểu Phi vậy mà lại thắng!
Hơn nữa cũng chỉ dùng một chiêu!
Đây chính là toàn thắng!
Báo thù trọn vẹn cho Trịnh Kim!
“Quả nhiên, đại sư huynh đã nói đánh được là chắc chắn đánh được!” Tiêu Chiến và những người khác kích động đến tột cùng!
“Nhát kiếm vừa rồi của Hiểu Phi, đúng là ngầu bá cháy.” Đàm Thanh Sơn cũng không nhịn được mà cười nói.
Một kiếm chém gục Ngô Lăng, kẻ sở hữu Lục giai Hư Thần Giới chi linh và tu vi Thần Môn cửu trọng, lòng người lập tức phấn chấn hẳn lên!
Đối với Hoàng Cực Tiên Tông, đây quả thực là một trận chiến vô cùng quan trọng!
Trịnh Kim bị Ngô Lăng đánh bại trong chớp mắt đã khiến họ chịu đả kích nặng nề.
Nhưng giờ đây, chiến thắng áp đảo của Chu Hiểu Phi lại làm cho tinh thần bọn họ dâng trào mãnh liệt!
“Ngô Lăng!”
Ngược lại, phía Liệt Thiên Thư Viện thì ai nấy đều biến sắc, mặt mày tái nhợt.
Ngô Lăng vậy mà lại bại trận?!
Thật không thể tin nổi.
Một trận chiến mà tất cả mọi người đều cho là nắm chắc phần thắng, vậy mà lại thua!
Hơn nữa còn bị hạ gục chỉ bằng một chiêu!
Chuyện này!
Quá mất mặt rồi!
Nụ cười trên mặt sáu vị tân tấn Phong Hầu cũng cứng đờ tại chỗ.
Vừa rồi họ còn đang bàn tán về chuyện này, nhưng bây giờ thì đúng là không nói nên lời.
Kết quả này hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của họ.
“Tên Ngô Lăng này làm trò quỷ gì thế, ngay cả một gã Thần Môn bát trọng cũng không xử lý được?!” Bọn họ có chút thẹn quá hóa giận.
Trương Nhan Lương hơi híp mắt, nhìn Lâm Phi Viêm bên cạnh, không nói gì.
Lâm Phi Viêm thì khóe miệng hơi nhếch lên, chậm rãi nói: “Đúng như lời ta nói rồi chứ?”
Trương Nhan Lương bỗng cười một tiếng, lắc đầu nói: “Thực ra Ngô Lăng không phải kiêu binh, mà là do thực lực của tên đệ tử Hoàng Cực Tiên Tông tên Chu Hiểu Phi kia đã vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng ta, rõ ràng Ngô Lăng cũng không ngờ tới điều này.”
Lâm Phi Viêm thản nhiên cười nói: “Một khi đã là đối thủ, thì bất kể thực lực đối phương ra sao, đều phải dốc toàn lực, bởi vì không dốc toàn lực chính là tự chôn mầm họa cho thất bại của mình.”
Trương Nhan Lương như có điều suy nghĩ, nói: “Đây chính là niềm tin mà Lâm sư đệ luôn theo đuổi sao?”
“Tất nhiên.” Lâm Phi Viêm khẽ gật đầu.
Ngay lúc hai người đang trò chuyện, các đệ tử của Liệt Thiên Thư Viện đã bắt đầu ồn ào.
Có người lên đài đưa Ngô Lăng xuống, nhưng khi nhìn thấy thương thế của hắn, ai nấy đều vô cùng phẫn nộ.
“Hoàng Cực Tiên Tông, các ngươi dám xuống tay độc ác?!”
Các học viên của Liệt Thiên Thư Viện phẫn nộ tột cùng.
Chỉ thấy trên người Ngô Lăng, một vết kiếm dữ tợn kéo dài từ eo trái đến vai phải, da thịt lật ra, trông mà rợn người.
Nếu vết thương sâu thêm một chút nữa, e rằng tính mạng của Ngô Lăng đã phải bỏ lại nơi này!
“Đã nói là giao hữu có chừng mực, sao các ngươi dám tàn nhẫn như vậy?!”
Rất nhiều đệ tử gào lên.
Sự thay đổi trên sân khiến cả Chu Tử Hoàng và Hồng Vân Liệt đều không ngờ tới.
Thực tế, hai người cũng không ngờ Chu Hiểu Phi lại có thể đánh bại Ngô Lăng dễ dàng như vậy.
Theo họ thấy, Ngô Lăng có phần thắng lớn hơn.
Thế nhưng, Ngô Lăng lại thua, thua một cách triệt để như vậy!
“Chu tông chủ, đệ tử của quý tông, ra tay có phần quá tàn nhẫn rồi.” Hồng Vân Liệt hơi híp mắt, nói không nhanh không chậm.
Hắn liếc mắt là có thể nhìn ra, nhát kiếm kia suýt nữa đã lấy mạng Ngô Lăng!
Ngô Lăng sở hữu Lục giai Hư Thần Giới chi linh, ở Liệt Thiên Thư Viện cũng được xem là một tiểu thiên tài.
Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đó sẽ là một tổn thất vô cùng to lớn đối với Liệt Thiên Thư Viện.
Chu Tử Hoàng nhìn Chu Hiểu Phi, chậm rãi nói: “Bổn tông tin rằng hắn không cố ý.”
“Vậy là xong sao?” Hồng Vân Liệt có chút bất mãn.
Rõ ràng là tông môn của ông làm sai, chỉ một câu không cố ý là xong chuyện ư?
Chu Tử Hoàng vẻ mặt bình tĩnh, nhìn về phía đạo trường, thong thả nói từng lời: “Thực ra, mấy hôm trước khi ông đề xuất muốn có tư cách vào Nam Vực Quỷ Mộ, Hoàng Cực Tiên Tông đã có thể trực tiếp tuyên chiến với các người, chứ không phải tổ chức đại hội giao lưu lần nữa.”
“Những lời thừa thãi, chắc bổn tông không cần nói thêm nữa đâu nhỉ.”
Hồng Vân Liệt nghe vậy, đôi mắt từ từ híp lại thành một đường chỉ, không nói gì.
Đúng như lời Chu Tử Hoàng nói, việc họ đề xuất muốn có tư cách vào Nam Vực Quỷ Mộ, chẳng khác nào đang công khai mưu đồ với Hoàng Cực Tiên Tông.
Hành động này, thậm chí có thể leo thang thành chiến tranh tông môn!
Chỉ là, việc Ngô Lăng bị trọng thương vẫn khiến Hồng Vân Liệt trong lòng rất bất mãn.
Ít nhất thì, lúc Ngô Lăng đánh bại Trịnh Kim, hắn cũng không xuống tay ác.
“Viện trưởng, bọn họ đả thương người!”
Có học viên của Liệt Thiên Thư Viện bẩm báo với Hồng Vân Liệt, lòng đầy căm phẫn.
Hồng Vân Liệt chậm rãi nói: “Chu tông chủ đã nói, đệ tử tông môn của họ không cố ý.”
“Không cố ý? Vậy lát nữa chúng ta có làm người của họ bị thương thì cũng là không cố ý!” Học viên kia tức giận nói.
Hồng Vân Liệt không nói gì.
Chu Tử Hoàng thấy vậy, vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi nói với Dạ Huyền và những người khác: “Đại hội giao lưu tiếp theo, đệ tử tông ta hãy nhớ, người không phạm ta, ta không phạm người.”
Nếu Hồng Vân Liệt không muốn nhượng bộ, thì ông ta tự nhiên cũng sẽ không nhượng bộ.
Trong những chuyện liên quan đến tông môn, Chu Tử Hoàng trước nay luôn cứng rắn.
Hoàng Cực Tiên Tông, đã im hơi lặng tiếng quá lâu rồi!
“Chu tông chủ thật sự muốn làm vậy sao?” Hồng Vân Liệt chậm rãi nói.
“Vậy thì phải xem Hồng viện trưởng rồi.” Chu Tử Hoàng mỉm cười.
Hồng Vân Liệt giật giật khóe mắt, trầm giọng nói: “Học viên Liệt Thiên Thư Viện nghe lệnh, khi đối chiến, nhất định phải toàn lực ra tay, kẻ nào dám nương tay, trở về tự mình lĩnh phạt.”
Hai vị cự phách đều đã nổi giận.
“Vậy thì tốt quá!”
Học viên Liệt Thiên Thư Viện nghe những lời này, đều lộ ra ánh mắt không có ý tốt, nhìn chằm chằm vào đệ tử Hoàng Cực Tiên Tông.
Ánh mắt đó, giống như sói thấy cừu.
“Chuyện này…”
Các đệ tử Hoàng Cực Tiên Tông đều không ngờ, sự việc lại biến thành thế này, sắc mặt có chút tái đi.
Chu Hiểu Phi vốn đang tận hưởng niềm vui chiến thắng, giờ có chút luống cuống tay chân.
“Đại sư huynh.”
Chu Hiểu Phi bất giác nhìn về phía Dạ Huyền.
Dạ Huyền mỉm cười, vẫy tay với hắn.
Chu Hiểu Phi chạy tới chỗ Dạ Huyền, mặt đầy tự trách nói: “Đại sư huynh, chuyện này đều tại ta.”
Dạ Huyền lắc đầu nói: “Ngươi làm rất tốt, hắn là đối thủ, ngươi không nương tay, đó chính là sự tôn trọng lớn nhất.”
Chu Hiểu Phi muốn nói lại thôi.
Dạ Huyền ra hiệu cho hắn không cần nói nhiều, bảo hắn trở về hàng.
Chu Hiểu Phi thấy vậy cũng không nói thêm gì, cúi đầu trở về đội.
Đàm Thanh Sơn và Tiêu Chiến đều đón Chu Hiểu Phi về đội, an ủi: “Hiểu Phi, ngươi làm không sai, ngươi đã báo thù cho Trịnh sư huynh rồi.”
Chu Hiểu Phi nở một nụ cười có phần gượng gạo, không nói gì.
“Haiz, nếu không nương tay, không biết sẽ có bao nhiêu người của chúng ta bị thương…”
Trong hàng ngũ của Hoàng Cực Tiên Tông, có tiếng nói như vậy vang lên.
Chiến thắng của Chu Hiểu Phi vốn khiến sĩ khí của họ tăng vọt, không ngờ sự việc lại diễn biến thành thế này.
Nếu thật sự phải tử chiến không nương tay, họ hoàn toàn không có nhiều tự tin.
Ai mà biết được, thực ra vào khoảnh khắc cuối cùng, Chu Hiểu Phi đã thu tay lại.
Nếu không, Ngô Lăng đã bị chém thành hai nửa rồi.
Chỉ là, cho dù bây giờ Chu Hiểu Phi có đi giải thích, cũng chẳng có tác dụng gì.
“Liệt Thiên Thư Viện, Tưởng Phi, ai dám ra đây!”
Từ Liệt Thiên Thư Viện, một thanh niên Thần Môn đỉnh phong bay ra, lạnh lùng nói.
Trên người hắn, vậy mà lại có một luồng sát khí lượn lờ, khiến người ta phải khiếp sợ.
Thần Môn đỉnh phong, đây là tồn tại mạnh nhất của cảnh giới Thần Môn.
Liệt Thiên Thư Viện, rõ ràng là muốn báo thù!
“Thanh Sơn.”
Dạ Huyền khẽ gọi một tiếng.
Đàm Thanh Sơn đang đứng cạnh Chu Hiểu Phi nghe vậy, vẻ mặt nghiêm lại, lẳng lặng bước lên đạo trường.
“Hoàng Cực Tiên Tông, Đàm Thanh Sơn.”
Đàm Thanh Sơn chắp tay nói.
Tưởng Phi lạnh lùng nhìn Đàm Thanh Sơn, tay nắm phi kiếm, đột nhiên mở Thần Môn, lạnh giọng nói:
“Đàm Thanh Sơn phải không, vừa rồi sư đệ của ngươi đã để lại một vết kiếm trên người sư đệ của ta.”
“Lần này, ta sẽ để lại mười vết kiếm trên người ngươi, xem như là báo đáp!”
Đề xuất Linh Dị: Quỷ Xá (Quỷ Khóc)