Chương 34: Thập Tam Trùng Thiên, Hỗn Độn Quỷ Liêu
Ong————
Khi Thần Môn của Dạ Huyền mở ra, trên Thần Môn Đài, từng luồng huyền quang tràn ra, che lấp toàn bộ khí tức bị rò rỉ.
Đây là một trong những tác dụng của Thần Môn Đài, có thể che giấu khí tức của tu sĩ khi mở Thần Môn để tránh bị tiết lộ.
Dạ Huyền hồn niệm khẽ động, trực tiếp xuyên qua Thần Môn, tiến vào Hư Thần Giới, cảm nhận từng luồng sức mạnh đang bao bọc lấy hồn niệm.
Ầm————
Ngay khoảnh khắc hồn niệm của Dạ Huyền xuất hiện, từng vệt sáng xung quanh điên cuồng lao về phía hắn.
Dạ Huyền vẻ mặt bình tĩnh, lẩm bẩm: “Hư Thần Giới chi Linh ở tầng trời thứ nhất chỉ có một kẻ lợi hại, cứ đến Thập Tam Trùng Thiên trước đã.”
Dứt lời, hồn niệm của Dạ Huyền phóng thẳng lên trời!
Hư Thần Giới được chia thành mười ba tầng trời, tương ứng với đẳng cấp của Hư Thần Giới chi Linh.
Thực tế, gần như chín mươi chín phần trăm tu sĩ chỉ biết đến Thập Trùng Thiên và Hư Thần Giới chi Linh cấp mười, chứ không hề biết rằng phía trên đó vẫn còn ba tầng trời và Hư Thần Giới chi Linh ba cấp nữa.
Bí mật này là do Dạ Huyền vô tình phát hiện ra.
Hắn biết tất cả Hư Thần Giới chi Linh hùng mạnh bên trong Thập Tam Trùng Thiên của Hư Thần Giới.
Nhưng mục tiêu của hắn chỉ có hai, một trong số đó nằm sâu trong Thập Tam Trùng Thiên.
Vượt qua mười hai tầng trời, giáng lâm Thập Tam Trùng Thiên.
So với mười hai tầng trời còn lại, bên trong Thập Tam Trùng Thiên có vẻ vắng lặng hơn nhiều, bị sương mù hỗn độn vô tận bao phủ.
Nơi đây chính là nơi cao nhất của Hư Thần Giới, những Hư Thần Giới chi Linh tồn tại ở đây đều là Hư Thần Giới chi Linh cấp mười ba mạnh nhất. Nếu có thể giao tiếp được với Hư Thần Giới chi Linh cấp mười ba, con đường tu luyện sau này sẽ nhận được sự trợ giúp cực lớn!
Theo như Dạ Huyền biết, trong Thập Tam Trùng Thiên chỉ có mười ba Hư Thần Giới chi Linh, mỗi một kẻ đều vô cùng ngang ngược, tùy tiện một kẻ cũng đủ sức nghiền ép Hư Thần Giới chi Linh của mười hai tầng trời còn lại.
Vừa đến Thập Tam Trùng Thiên, Dạ Huyền cảm nhận rõ hồn lực của mình đang tiêu hao rất nhanh.
Muốn giao tiếp với Hư Thần Giới chi Linh cấp cao, cần phải có hồn lực mạnh mẽ để chống đỡ.
Sau khi bước vào Thần Môn, đa số tu sĩ bình thường chỉ có thể tiến vào ba tầng trời bên dưới, những người có hồn lực mạnh hơn thì có thể xông vào từ tầng trời thứ tư đến thứ sáu.
Còn những người xông lên được tầng trời thứ bảy trở lên đều là những thiên tài vạn người có một.
Kẻ có thể xông lên Cửu Trùng Thiên, tuyệt đối là yêu nghiệt cái thế.
Xông lên Thập Trùng Thiên, về cơ bản đã cho thấy tương lai có thể trở thành một cự đầu vô địch thông thiên triệt địa!
Còn như loại người như Dạ Huyền, trực tiếp xông lên Thập Tam Trùng Thiên, từ vạn cổ đến nay chỉ đếm trên đầu ngón tay, những tồn tại này đều là một đời Đế giả chấp chưởng cả một đại thời đại!
“Năm đó ta đã lén để lại ấn ký ở đây, xem có tìm được không.” Dạ Huyền thầm nghĩ.
Xung quanh bị sương mù hỗn độn bao phủ, người bình thường tiến vào nơi này, đừng nói là giao tiếp với Hư Thần Giới chi Linh, chỉ cần ở lại một lát là hồn lực sẽ tiêu hao cạn kiệt.
Cũng chỉ có Dạ Huyền, bản thân hồn lực đã ngang ngược vô song, mới có thể xa xỉ như vậy.
“Tìm thấy rồi!”
Dạ Huyền trong lòng vui mừng, hồn niệm vén lớp sương mù hỗn độn, tiến về một hướng.
Ầm ầm ầm————
Khi Dạ Huyền hành động, sương mù hỗn độn xung quanh đột nhiên cuộn lên dữ dội.
“Là Khôi Nguyên sao…” Dạ Huyền khẽ híp mắt, dừng lại.
Khôi Nguyên, một trong mười ba Hư Thần Giới chi Linh trong Thập Tam Trùng Thiên!
Khôi Nguyên trông giống Huyền Vũ, nếu có thể giao tiếp với Khôi Nguyên, khi đối đầu với địch thủ sẽ nhận được sức phòng ngự và sức mạnh đáng kinh ngạc!
Nhưng đây không phải là mục tiêu của Dạ Huyền.
Trong mười ba Hư Thần Giới chi Linh, mười hai kẻ đều cùng một đẳng cấp, nhưng lại có một tồn tại đặc biệt ———— Hỗn Độn Quỷ Liêu!
Có thể nói Hỗn Độn Quỷ Liêu là tồn tại mạnh nhất Hư Thần Giới, bá chiếm Thập Tam Trùng Thiên, ngay cả những Hư Thần Giới chi Linh cấp mười ba như Khôi Nguyên cũng không dám chọc vào nó.
Hỗn Độn Quỷ Liêu, chính là một trong những mục tiêu của Dạ Huyền.
Từ vạn cổ đến nay, chưa từng có ai có thể giao tiếp với Hỗn Độn Quỷ Liêu, cũng chính vì vậy, Dạ Huyền mới chọn nó.
Dạ Huyền không vội vàng, hắn đợi sau khi Khôi Nguyên biến mất mới tiếp tục tiến lên.
“Hửm?”
Lúc này, Dạ Huyền đột nhiên dừng lại, trong lòng thoáng kinh ngạc.
Ký hiệu biến mất rồi sao!?
Dạ Huyền nhíu mày, lẽ nào Hỗn Độn Quỷ Liêu đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn?
Ầm————
Ngay lúc này, một luồng khí tức kinh hoàng đột nhiên ập tới, nhắm thẳng vào Dạ Huyền!
“Thôi xong!” Dạ Huyền trong lòng lập tức căng thẳng, không nói hai lời, trực tiếp lựa chọn rút khỏi Hư Thần Giới.
Và sau khi Dạ Huyền biến mất khỏi Hư Thần Giới, trong làn sương mù hỗn độn vốn không có gì, bỗng xuất hiện một bóng đen khổng lồ, bao trùm cả nơi này.
Phù————
Sương mù hỗn độn bị đẩy ra, một cái đầu khổng lồ mà dữ tợn từ từ cúi xuống, trông như đầu rồng nhưng còn kinh khủng hơn, đôi mắt đen của nó tràn ngập vẻ tàn bạo, nhìn chằm chằm vào vị trí Dạ Huyền vừa biến mất!
Bá chủ của Hư Thần Giới Thập Tam Trùng Thiên ———— Hỗn Độn Quỷ Liêu!
Sau khi rút khỏi Hư Thần Giới, Dạ Huyền lượn lờ bên ngoài Thần Môn một lúc rồi lại quay về Thập Tam Trùng Thiên.
“Gã ban nãy chắc đã đi rồi nhỉ.” Dạ Huyền thầm lẩm bẩm.
“Hả?!” Ngay khoảnh khắc quay lại vị trí ban nãy, Dạ Huyền lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm thần hồn của mình.
“Thôi xong, không phải chứ…” Dạ Huyền trong lòng thầm kêu khổ, quay đầu nhìn lại.
Một cái đầu rồng dữ tợn kinh hoàng đang ở ngay sau lưng hắn, đôi mắt đen mang theo vẻ tàn bạo, đang nhìn hắn chằm chằm!
“Ngươi còn dám quay lại?”
Một giọng nói lạnh lùng mà khàn đục vang lên như sấm sét!
Đó chính là Hỗn Độn Quỷ Liêu đang lên tiếng.
Thần hồn của Dạ Huyền chao đảo, như một con thuyền nhỏ giữa sóng to gió lớn, có thể bị lật úp bất cứ lúc nào.
“Năm đó ta cũng chỉ muốn chào hỏi ngươi một tiếng thôi mà…” Dạ Huyền ổn định tâm trí, chậm rãi nói.
“Ngươi cút đi, ta sẽ không trở thành Hư Thần Giới chi Linh của ngươi đâu.” Hỗn Độn Quỷ Liêu lạnh lùng liếc Dạ Huyền một cái, dường như vẫn còn ghi hận chuyện gì đó.
“Ngươi thật sự muốn ở mãi trong Hư Thần Giới này sao?” Dạ Huyền nhíu mày nói.
“Ở đây thì có gì không tốt.” Hỗn Độn Quỷ Liêu hỏi vặn lại.
“Ta đã tìm hiểu bí mật của Hư Thần Giới, các ngươi không đáng bị giam cầm ở nơi này.” Dạ Huyền nghiêm túc nói.
Hỗn Độn Quỷ Liêu hừ lạnh một tiếng: “Ta không phải là cái cây ngốc kia, bớt lấy mấy lời đó ra lừa ta đi.”
“Ngươi mà còn nói nhảm nữa, tin ta nghiền nát thần hồn của ngươi không.”
Vừa nói, một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm lấy thần hồn của Dạ Huyền.
Dạ Huyền híp mắt, trầm giọng nói: “Thật ra ngươi cũng tin, đúng không?”
Hỗn Độn Quỷ Liêu khẽ nheo mắt, nói: “Tin thì đã sao?”
Dạ Huyền nhếch miệng cười: “Ngươi và Thụ Thần là bá chủ của Hư Thần Giới, dù không nghĩ cho Hư Thần Giới thì cũng phải nghĩ cho bản thân mình chứ, phải không?”
Hỗn Độn Quỷ Liêu rơi vào im lặng, không nói thêm gì nữa.
Dạ Huyền cũng không vội, ngồi xếp bằng tại chỗ, chờ đợi sự cân nhắc của Hỗn Độn Quỷ Liêu.
Đây không phải là lần đầu tiên hắn đến Hư Thần Giới, ngược lại, hắn đã đến rất nhiều lần, mỗi lần hắn đều tìm Hỗn Độn Quỷ Liêu và Thụ Thần nói chuyện.
Nhưng phần lớn là nói chuyện với Thụ Thần, còn với Hỗn Độn Quỷ Liêu thì gần như toàn là giao chiến…
Đối với tính khí của Hỗn Độn Quỷ Liêu, có thể nói Dạ Huyền là người hiểu rõ nhất.
Lần này, Dạ Huyền cảm nhận rõ ràng Hỗn Độn Quỷ Liêu có dấu hiệu lung lay.
Trong những năm tháng vô tận, thời gian Dạ Huyền chờ đợi đã đủ dài, cũng không thiếu chút thời gian này.
“Ngươi đi tìm Thụ Thần trước đi, ta cần suy nghĩ một chút.” Hỗn Độn Quỷ Liêu liếc Dạ Huyền một cái, thân hình khổng lồ ẩn vào trong sương mù hỗn độn.
Đề xuất Voz: Đi chữa "người âm theo"