Chương 3709: Chúng Nhân Quy Lai

Trước khi chủ động tiến vào Vô Tận Duy Độ, Dạ Huyền đã gieo một hạt giống Hỗn Độn Thanh Liên tại Đệ Cửu Nguyên Thủy Đế Lộ.

Sau này.

Hạt giống đó bén rễ nảy mầm, cuối cùng hóa thành Hỗn Độn Thanh Liên Đế Tôn!

Đây cũng là lý do vì sao Hỗn Độn Thanh Liên Đế Tôn cuối cùng lại nảy sinh tử chí, muốn đồng quy vu tận với Chân Lý Điện Đường.

Chỉ có điều.

Vào khoảnh khắc Dạ Huyền từ Vô Tận Duy Độ trở về, Đế Tôn đã thức tỉnh tất cả, y cũng biết rằng sẽ không ai có thể chiến thắng được Dạ Huyền.

Vì vậy, khi Dạ Huyền đại chiến với Chân Lý Chi Thần, Đế Tôn đã rời đi.

Nhưng tất cả những chuyện này, có lẽ chỉ có Dạ Huyền và Đế Tôn biết rõ.

“Sư tôn, sau này chúng ta còn gặp nguy hiểm nữa không ạ?”

Trần Trầm Trần nghiêm túc hỏi.

Dạ Huyền khẽ cười: “Sao ta nghe ý của ngươi, có vẻ như ngươi lại mong có nguy hiểm hơn thì phải?”

Trần Trầm Trần gãi đầu, có chút lúng túng nói: “Chủ yếu là trận chiến này, đồ nhi hoàn toàn không góp được chút sức nào, trong lòng ít nhiều cũng thấy không thoải mái.”

Dạ Huyền cười nói: “Đợi sau này ta phá vỡ phong tỏa của Hồng Mông Cổ Thành đối với Tam Thiên Nguyên Thủy Đế Lộ và Tận Cùng Thế Giới, ngươi cứ ra ngoài rèn luyện một phen.”

Trần Trầm Trần nghe vậy, hai mắt tức thì sáng rực: “Vậy thì tốt quá rồi.”

Trong lúc hai thầy trò đang trò chuyện.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang trời, chỉ thấy Táng Đế Cựu Thổ đang bao trùm cả Hồng Mông vô tận bỗng nhiên bay ngang trời mà đến.

Thậm chí còn có thể thấy Bào Câu Lão Tổ đang hưng phấn đào hào ở bên trong.

Mà ở rìa của Táng Đế Cựu Thổ.

Táng Đế Chi Chủ trong bộ bạch y đứng đó, xa xa nhìn về phía Dạ Huyền, ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi.

Hiển nhiên là nàng muốn hỏi Dạ Huyền rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bởi vì Táng Đế Chi Chủ hiện tại, sau khi sống lại, đã trực tiếp bước vào Hồng Mông Cảnh chân chính, hơn nữa còn phi phàm vô cùng!

Dạ Huyền nhìn về phía Táng Đế Chi Chủ, ánh mắt trở nên dịu dàng, hắn khẽ nói: “Tiểu A Man, nhớ kỹ nhé, ca của ngươi vĩnh viễn là vô địch.”

Táng Đế Chi Chủ nghe thấy lời nói đáng ăn đòn quen thuộc này, khẽ hừ một tiếng rồi xoay người trở về Táng Đế Cựu Thổ.

Nhưng vào khoảnh khắc xoay người đó, niềm vui sướng nơi đáy mắt của Táng Đế Chi Chủ rõ ràng là không thể che giấu được.

Dạ Huyền cũng không vạch trần người muội muội cả đời hiếu thắng này, hắn lần lượt chào hỏi những cố nhân không ngừng quay trở về.

Cuối cùng.

Dạ Huyền đưa tay nắm lấy tay Chu Ấu Vi, thoáng cái đã rời khỏi Đệ Cửu Nguyên Thủy Đế Lộ.

“Đi đâu vậy?”

Chu Ấu Vi nghi hoặc hỏi.

Dạ Huyền đưa Chu Ấu Vi thẳng tiến đến rìa xa nhất của Tam Thiên Nguyên Thủy Đế Lộ: “Ta biết nàng có rất nhiều chuyện muốn biết, hãy nghe ta từ từ kể.”

“Thật ra ta trước giờ vẫn luôn vô địch, nhưng có một kẻ ở Hồng Mông Cổ Thành không ưa việc ta vô địch, nên trước nay vẫn luôn nhắm vào ta.”

“Sự nhắm vào này không chỉ ở đây, mà là sự nhắm vào xảy ra ở tất cả các duy độ.”

“Vốn dĩ ta không muốn tranh chấp với hắn, nhưng hắn lại không chịu từ bỏ, thế là mới xảy ra nhiều chuyện như vậy.”

Chu Ấu Vi nghe vậy, đôi mày liễu nhíu chặt, trong đôi mắt đẹp mang theo một tia không tin: “Chàng đã vô địch rồi, sao hắn còn dám nhắm vào chàng?”

Dạ Huyền nói với giọng bực bội: “Vì ta quá khiêm tốn chứ sao.”

Chu Ấu Vi càng cảm thấy kỳ lạ hơn: “Chàng khiêm tốn mà hắn vẫn biết đến chàng sao?”

Dạ Huyền nghe vậy thì cười cười, không vội trả lời.

Đợi đến khi vượt qua Nguyên Thủy Học Cung, đến bên ngoài Tam Thiên Nguyên Thủy Đế Lộ, đứng trên cõi hỗn độn mênh mông, có thể phóng tầm mắt nhìn thấy Tổ Đình.

Dạ Huyền lúc này mới nhẹ giọng nói: “Bởi vì bên cạnh ta có một người được vạn chúng chú mục.”

Chu Ấu Vi im lặng một lúc, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ kỳ quái: “Chàng đang nói… ta?”

Dạ Huyền phá lên cười ha hả: “Không hổ là nương tử nhà ta, thật thông minh!”

Chu Ấu Vi nhìn về phía Tổ Đình, nhíu mày nói: “Ta có gì đặc biệt sao?”

Dạ Huyền đứng sóng vai cùng Chu Ấu Vi, đưa tay ôm lấy vòng eo thon của nàng, dịu dàng nói: “Nàng đã xem trận chiến giữa ta và Chân Lý Chi Thần, nàng thấy ta là người như thế nào?”

Chu Ấu Vi suy nghĩ kỹ rồi nghiêm túc đáp: “Một người rất mạnh.”

Dạ Huyền đối với câu trả lời này không khỏi trợn mắt nói: “Nàng không cảm thấy ta đã sớm siêu thoát khỏi tất cả rồi sao?”

Chu Ấu Vi lập tức lắc đầu nguầy nguậy.

Dạ Huyền kỳ quái hỏi: “Vì sao nàng lại không nghĩ vậy?”

Gương mặt xinh đẹp của Chu Ấu Vi hơi ửng hồng, nàng bực bội nói: “Chàng nói xem?”

Một người động một tí là giở trò xấu xa, làm sao có thể siêu thoát khỏi tất cả được?

Giả!

Chắc chắn là giả!

Dạ Huyền ngẩn ra một lúc, sau đó phá lên cười lớn: “Vậy thì nàng trách lầm ta rồi, nếu đổi nàng thành người khác, ta sẽ chẳng có chút cảm xúc nào đâu.”

Chu Ấu Vi thấy Dạ Huyền lại vòng chủ đề này trở lại, không khỏi tò mò hỏi: “Chẳng lẽ ta còn có thân phận khác?”

Dạ Huyền gật đầu: “Nàng à, là một sự tồn tại đến từ Siêu Duy Chi Thượng, vô tình rơi xuống duy độ của chúng ta.”

“Hả?!”

Chu Ấu Vi khẽ hé đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt không thể tin nổi.

Dạ Huyền chậm rãi nói: “Thật ra trước đây ta đã từng lén đến Siêu Duy Chi Thượng, thực lực của ta ở đó cũng thuộc hàng vô địch, nơi đó không có mấy người.”

“Cho nên khi nàng rơi xuống duy độ này, ta đã nghĩ là nàng cố ý, thế là liền để mắt đến nàng.”

“Nhưng đồng thời để mắt đến nàng còn có một người nữa, chính là chủ nhân của Hồng Mông Cổ Thành.”

Dạ Huyền bĩu môi, có vẻ không vui.

Nhưng nghĩ đến chuyện thú vị, hắn liền nhìn Chu Ấu Vi: “Nàng đoán xem, người để mắt đến nàng kia là ai?”

Chu Ấu Vi lúc này đang vô cùng rối bời, đầu óc hỗn loạn, hoàn toàn không biết Dạ Huyền đang nói đến ai.

Chỉ có thể đoán bừa: “Triệu Ngọc Long?”

Dạ Huyền chớp chớp mắt: “Thế mà cũng đoán ra được à?”

Chu Ấu Vi trừng lớn mắt: “Thật sao?”

Dạ Huyền nhún vai: “Nếu không nàng nghĩ tại sao ta lại tạo ra nhân vật Triệu Ngọc Long? Còn thêm cả cái gọi là ‘thao tác Triệu Ngọc Long’ nữa?”

“Thế cũng được sao…”

Chu Ấu Vi kinh ngạc đến ngây người.

Nhưng ngay sau đó, Chu Ấu Vi lại hỏi: “Vậy chàng và hắn còn phải đánh một trận nữa không?”

Dạ Huyền lắc đầu: “Không cần, ta diệt Chân Lý Chi Thần là để cho hắn xem. Hắn rất rõ ta của hiện tại đã không còn là người mà hắn có thể chống lại, cho nên không cần đợi ba ngày sau, bây giờ hắn sẽ trả lại toàn bộ người của ta.”

Chu Ấu Vi thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.”

Một lát sau.

Từ phía Tổ Đình, từng bóng người quen thuộc đang nhanh chóng tiếp cận.

“Sư tôn!”

Cách một khoảng rất xa, Dạ Huyền đã nghe thấy tiếng các đồ nhi bảo bối của mình đang gọi hắn.

Đó chính là tám vị đệ tử Viêm, Cự, Khí, Kiếm, Trấn, Ma, Huyết, Liệt đã bị bắt đi trước đó.

Ngoài ra, còn có Bá Tiên Nữ Đế Ngu Sơ Đông, người đã biến mất rất rất lâu, đến mức gần như không còn cảm giác tồn tại!

Cô nương này là người bị bắt đi đầu tiên, là con bài tẩy của Hồng Mông Cổ Thành.

“A Huyền!”

“Dạ Đế lão gia!”

“Ca!”

Những người khác chính là Thanh Mộng Thần Tôn, Kiều Tân Vũ, Phương Tâm Nghiên, Dạ Linh Nhi, Chu Băng Y, Tiểu A Mộng…

Tất cả đều đã trở về!

Nhưng không ai biết rằng.

Nếu trong trận chiến này Dạ Huyền bại dưới tay Chân Lý Chi Thần, hoặc là thắng một cách thảm hại, thì bên Hồng Mông Cổ Thành sẽ tiến hành một cuộc tàn sát cực kỳ khủng khiếp!

Lý do bây giờ hắn ngoan ngoãn trả người về, đều là vì thủ đoạn xóa sổ Chân Lý Chi Thần của Dạ Huyền quá mức bá đạo.

Điều này mới tạo nên cảnh tượng vui vẻ hòa thuận như hiện tại.

“Trở về là tốt rồi.”

Dạ Huyền khẽ mỉm cười.

Cười xong.

Ánh mắt của Dạ Huyền hướng về phía Hồng Mông Cổ Thành.

Đề xuất Voz: Có gấu là người Hàn đời đếu như là mơ
Quay lại truyện Vạn Cổ Đế Tế
BÌNH LUẬN