Chương 128: Nhập Môn Tam Khảo, Kinh Hãi Trung
p/s:: khảo kiểm tra, kiểm nghiệm ( dành cho ai chưa bik: D )
"Canh giờ đã đến!"
Sự tĩnh mịch bên bờ, cuối cùng bị giọng nói lạnh lẽo của kiếm giả phá vỡ. Hắn đứng dậy, quét mắt mọi người, duy chỉ có bỏ sót Tà Thiên, thản nhiên nói: "Trên đường đi phải im lặng, không được phát ra bất kỳ âm thanh nào!"
Trên dưới một trăm người theo kiếm giả trẻ tuổi đi về phía Kiếm Sơn. Tà Thiên dắt Tiểu Mã đi cuối cùng, càng đến gần Kiếm Sơn, hắn lại càng cảm thấy rung động. Trong mấy tháng qua, không có bất kỳ sự vật nào khiến hắn sinh ra cảm giác cao sơn ngưỡng chỉ, chỉ có thứ này – Kiếm Sơn.
Không biết đỉnh Kiếm Sơn, có ai từng lên được chưa, Tà Thiên nghĩ vậy, liếc nhìn Kiếm Sơn lần cuối, rồi theo người phía trước rẽ sang trái, tầm mắt rộng mở.
Kiếm Sơn tựa như một bức bình phong của đảo hoang Kiếm Trủng, ngăn cách trong ngoài. Một con đường nhỏ hẹp uốn lượn theo chân núi, đi không bao lâu, Tà Thiên liền nhìn thấy một tòa đại điện có vẻ già nua.
So với Từ Bi Điện mà Tà Thiên từng thấy, tòa đại điện này cổ xưa hơn rất nhiều, nhưng cũng cương trực hơn rất nhiều. Một luồng khí tức không rõ ập vào mặt, khiến người ta không tự chủ được thu liễm các loại tâm tư, trở nên nghiêm túc cung kính.
Ngoài cửa đại điện cũng có hai kiếm giả, lớn tuổi hơn kiếm giả trẻ tuổi rất nhiều. Điều khiến Tà Thiên kỳ quái là, hai kiếm giả này thế mà lại hành lễ với kiếm giả trẻ tuổi, miệng gọi trưởng lão, thần sắc cung kính.
"Không hiểu sao?" Thấy Tà Thiên ngơ ngác như thằng ngốc, Mục Lượng lặng lẽ giải thích: "Vị đón chúng ta kia, là ngoại môn Tam trưởng lão của Kiếm Trủng. Đừng nhìn hắn trẻ tuổi, thực ra đã hơn trăm tuổi, chỉ là tu vi tinh thâm, có thuật trú nhan. Đối với hắn nhất định phải cung kính, biết không?"
Tà Thiên gật đầu, nhìn về phía Tam trưởng lão với ánh mắt ẩn chứa sự hâm mộ. Hắn buộc Tiểu Mã vào một gốc cây ngoài điện, nhẹ giọng dặn một câu không được nghịch ngợm, rồi nhanh chân bước vào đại điện.
"Hôm nay tiến hành khảo thứ nhất trong tam khảo." Thấy tất cả mọi người đã vào đại điện, Tam trưởng lão lạnh giọng nói: "Khảo thứ nhất đơn giản nhất, nhưng cũng khó khăn nhất, kiểm tra tu vi, tư chất, linh căn của các ngươi. Ba hạng mục này chỉ cần một hạng không đạt, cút!"
Tà Thiên nghe vậy, trong lòng hơi lạnh. Hắn không lo lắng về tu vi và tư chất, trong một trăm người này, tu vi phần lớn cũng giống hắn. Có điều hạng mục linh căn, lại là điều hắn lo lắng nhất.
Tà Thiên không biết đạo Bản Mệnh Nguyên Dương kia của Hắc Thủy, có thể giấu được thủ đoạn kiểm tra của Kiếm Trủng hay không. Có điều chuyện đã đến nước này, hắn cũng không có cách nào, muốn triệt để chuyển hóa bản mệnh nội khí của Hắc Thủy thành của mình, ít nhất cũng phải mất mấy năm.
Kiểm tra tiến hành rất nhanh, Tà Thiên cũng thực sự được chứng kiến sự tàn khốc trong việc chiêu mộ đệ tử của Kiếm Trủng. Dù là vì một nguyên nhân đặc thù nào đó mà mở rộng chiêu mộ, trong mười người cũng có sáu người bị vô tình đào thải.
Bốn người qua được kiểm tra mừng rỡ, một người trong đó còn kích động đến khóc, quỳ trên đất không ngừng dập đầu, miệng thì thào nói gì đó, phảng phất như đang cảm tạ liệt tổ liệt tông phù hộ.
"Vui cái rắm!"
Mấy đệ tử Kiếm Trủng phụ trách kiểm tra thấy vậy, nhao nhao cười lạnh mở miệng: "Với tư chất linh căn của các ngươi, đặt ở năm ngoái đều là hàng bị loại!"
"Đúng vậy, nếu không phải vì Lý Kiếm sư đệ, các ngươi đời này làm gì có cơ duyên bước vào Tiên Môn?"
"Các ngươi muốn cảm tạ không phải là liệt tổ liệt tông, mà là Lý Kiếm sư đệ, hừ, một đám rác rưởi!"
Bốn người nghe vậy, vội vàng thu liễm vẻ vui mừng, không ngừng xin lỗi. Đệ tử Kiếm Trủng không kiên nhẫn phất tay, kiểm tra tiếp tục.
Tà Thiên hoàn toàn nghe không hiểu, bèn lại gần Mục Lượng, nhỏ giọng hỏi: "Lý Kiếm là ai?"
"Không phải đã nói với ngươi rồi sao, đệ nhất thiên tài Uyển Châu." Mục Lượng liếc Tà Thiên, nửa cười nửa không nói: "Là đệ nhất thiên tài không thể tranh cãi, ngươi tuy cũng không tệ, nhưng tuyệt đối không thể nào so sánh được."
"Hắn rất lợi hại à?"
"A, ngươi chỉ có tận mắt thấy hắn, mới biết được thế nào là Thiên Chi Kiêu Tử." Mục Lượng lắc đầu, thương hại nhìn Tà Thiên, nhàn nhạt nói: "Đáng tiếc, có lẽ đời này ngươi cũng không có cơ hội gặp hắn."
Nói xong, Mục Lượng cất bước tiến lên, đến lượt hắn kiểm tra.
"Tu vi: Nội Khí cảnh tầng bốn, tư chất: Trung hạ, linh căn..." Đệ tử phụ trách kiểm tra hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Mục Lượng, rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Tam trưởng lão, nhỏ giọng nói gì đó.
Tam trưởng lão cũng nhíu mày, đi đến trước mặt Mục Lượng, thản nhiên nói: "Thả lỏng."
Mục Lượng trong lòng thấp thỏm, hít sâu mấy lần rồi bình tĩnh lại. Đúng lúc này, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên đỉnh đầu hắn, một lát sau mới nhấc lên.
"Kim Thổ Hỏa ba thuộc tính, thất phẩm linh căn."
Tam trưởng lão nhàn nhạt nói một câu, ánh mắt nhìn về phía Mục Lượng lại dịu đi không ít. Đệ tử Kiếm Trủng nghe vậy, trên mặt cũng lộ ra vẻ vui mừng, ngữ khí ôn hòa hơn nhiều, cười nói: "Chúc mừng vị sư đệ này, khảo thứ nhất ngươi tạm thời đứng đầu, bằng tư chất của ngươi, ở Kiếm Trủng ta nhất định có thể tỏa sáng."
"Đa tạ Tam trưởng lão, đa tạ sư huynh, Mục Lượng nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, tuyệt không lười biếng." Mục Lượng mặt đỏ bừng, đè nén sự hưng phấn, cung kính trả lời.
Tam trưởng lão khẽ gật đầu, đi về phía bồ đoàn. Vừa ngồi xếp bằng xuống, liền thấy Tà Thiên đi vào trước mặt đệ tử kiểm tra để tiếp nhận kiểm tra. Nghĩ một lát, hắn từ tốn nói: "Không cần kiểm tra, người này không đạt."
Đại điện nhất thời yên tĩnh.
Tà Thiên thân thể cứng đờ, thấy đệ tử kiểm tra vừa mới kiểm tra được một nửa, đã nghe lời mà buông thõng tay phải. Hắn quay người hướng về phía Tam trưởng lão cúi đầu, cung kính hỏi: "Tam trưởng lão, chưa kiểm tra, ngài làm sao biết ta không đạt?"
Lời này vừa nói ra, trong đại điện nhất thời tĩnh mịch, nhưng không lâu sau, tiếng ồn ào phẫn nộ của đám đông liền vang vọng đại điện.
"Tà Thiên ngươi thật to gan! Dám nghi vấn trưởng lão Kiếm Trủng!"
"Tam trưởng lão là nhân vật thế nào, ngài nói ngươi không đạt, chính là không đạt!"
"Đừng tưởng mình vẫn là yêu nghiệt thiên tài gì nữa, mau cút ra ngoài!"
Tam trưởng lão cũng không ngờ một tên phế nhân lại có gan nghi vấn mình. Quét mắt nhìn Tà Thiên, hắn ngay cả tâm tình mỉa mai cũng lười sinh ra, thản nhiên nói: "Ngươi không có bản mệnh nội khí, không thể tu hành."
"Ha ha! Tà Thiên, ngươi nghe thấy không!"
"Dù trước kia ngươi là thiên tài, bây giờ cũng là phế vật không thể tu hành!"
Mục Lượng cười càng vui vẻ hơn. Mình là thất phẩm linh căn, ở Kiếm Trủng dường như đều là nhân vật lợi hại, mà Tà Thiên khiến hắn ghen tị, lại ngay cả kiểm tra cũng không thể hoàn thành, liền bị Tam trưởng lão khẳng định không thể tu hành, thật đáng thương.
Nhưng hắn vui vẻ không bao lâu, thì nhíu mày, bởi vì hắn phát hiện Tà Thiên sau khi nghe lời giải thích của Tam trưởng lão, chẳng những không thất vọng, ngược lại còn như thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu tử này, tâm tính tốt như vậy sao? Mục Lượng có chút không cam lòng, mình có vẻ như đã mừng hụt một trận.
"Ây..."
Đệ tử Kiếm Trủng phụ trách kiểm tra Tà Thiên có chút ngơ ngác, nhìn Tà Thiên mặt mày bình tĩnh, lại nhìn Tam trưởng lão lạnh nhạt thong dong, xoắn xuýt một lúc lâu, mới lắp bắp hô: "Tam, Tam trưởng lão..."
Đáng tiếc dưới sự giễu cợt của cả đám đông, giọng hắn thật sự yếu ớt, chỉ có Tà Thiên nghe được. Sau đó Tà Thiên nhìn về phía đệ tử phụ trách kiểm tra, cười nói: "Lớn tiếng một chút."
"Hừ! Ai cần ngươi lo?"
Đệ tử trừng mắt Tà Thiên, lại sợ sệt hướng Tam trưởng lão nhỏ giọng gọi. Tà Thiên nghe mấy lần, sau đó hắng giọng, hơi vận chuyển nội khí, xoay người...
"Tam trưởng lão!"
Một tiếng quát lớn, vang vọng đại điện.
Tam trưởng lão giận dữ chuyển ánh mắt, nhìn về phía đệ tử đang há to miệng với mình, lạnh lùng quát: "Chuyện gì!"
Tà Thiên chậm rãi quay người lại, nhìn đệ tử Kiếm Trủng cũng đồng thời quay đầu, hoảng sợ nhìn mình, trong ánh mắt tràn đầy sự cổ vũ: "Ta giúp ngươi gọi rồi, có chuyện gì thì mau nói đi."
Đệ tử này sắp khóc, hận không thể bóp chết Tà Thiên. Giờ phút này, dù hắn muốn báo thù Tà Thiên, cũng vạn vạn không dám giấu diếm chân tướng, nếu không tội danh vô cớ hô to gọi Tam trưởng lão, sẽ khiến hắn chịu nhiều đau khổ.
"Tam, Tam trưởng lão... bẩm, bẩm báo," đệ tử nuốt nước bọt, run giọng nói, "người, người này dường như, có lẽ, có vẻ như, đại khái là có bản mệnh nội, nội khí..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Pháp Sư (Dịch)