Tà Thiên nhìn thấy không phải người, mà là thú!
Quái thú này cao nửa trượng, dài ba trượng, vỏ ngoài cứng cỏi, gai nhọn dựng ngược, sát khí bốn phía. Trong cái miệng đỏ lòm chi chít những chiếc răng dài hai tấc, tứ chi tráng kiện, đuôi dài hung hãn.
Khẽ cắn, giẫm mạnh, quét qua, mỗi một lần công kích của quái thú đều sẽ giết chết một tên quân sĩ. Cho dù là quân sĩ Pháp Lực cảnh hậu kỳ cũng không ngăn được một kích của nó.
Không người nào dám cận thân công kích. 99% dự bị quân sĩ đều đang liều mạng phóng thích pháp lực đánh xa. Ngẫu nhiên có quân sĩ vô ý tiếp cận quái thú, không quá hai hơi thở liền sẽ chết thảm.
Khiến người ta hoảng sợ không chỉ là chiến lực khủng bố của quái thú, mà còn là sát khí không ngừng tiêu tán trên người nó. Càng đến gần quái thú, sát khí càng dày đặc.
Tà Thiên vẻn vẹn nhìn mấy hơi thở đã thấy có vài chục người bị sát khí xâm nhập tâm thần, địch ta không phân, trong nháy mắt bị chính người mình giết chết.
"Bà nương đáng thương của ta..."
Cổ Lão Bản nhìn thấy quái thú ngay cái nhìn đầu tiên liền thống khoái ngất đi. Hai chân Tiểu Mã Ca đánh bò cạp, cùng Chân Tiểu Nhị gắt gao ôm lấy Cổ Lão Bản, hai cặp mắt hoảng sợ không tự chủ được liếc về phía Tà Thiên.
Tà Thiên nhắm mắt.
Ba hơi thở sau mở ra, trong huyết nhãn một mảnh ảm đạm.
Hắn biết, nơi đây chính là nơi lão già điên muốn để hắn tuyệt vọng với con đường luyện thể.
Chưa nói đến khả năng cận chiến khủng bố của quái thú, chỉ riêng luồng sát khí kia cũng đủ để bất luận kẻ nào muốn cận thân nhất chiến phải tuyệt vọng!
Tà Thiên không thể sử dụng nhục thân chi lực, toàn thân chiến lực tương đương với bị phế 99%, làm sao chém giết cùng quái thú?
Không thể chém giết, làm sao thu hoạch được chiến công?
Không cách nào thu hoạch được chiến công, làm sao thoát khỏi vận mệnh bị xử trảm sau một tháng?
Giờ phút này, tia hi vọng cuối cùng trong lòng Tà Thiên đang dần dần dập tắt.
"Không!"
Trong lòng Tà Thiên bỗng nhiên tuôn ra một luồng lệ ý, huyết nhãn nhìn thẳng vào một con quái thú cách đó hơn trăm trượng.
Con quái thú này bị hơn mười người công kích kiềm chế, đang khó khăn chậm rãi tiến lên, trong miệng tuôn ra tiếng gầm thét phẫn nộ, chấn động đến thiên địa đều đang run rẩy.
Sau một khắc, Tà Thiên bỗng nhiên thoát ly chiến tuyến, không nhìn sát khí, lao thẳng về phía quái thú!
Hắn không phải người xúc động. Đủ loại thủ đoạn giết Trần Phong tại Ảm Lam Sơn đã đủ chứng minh điểm ấy, nhưng giờ phút này hắn nhất định phải xúc động!
Không xúc động, hắn căn bản không cách nào xông ra một con đường sống trong tuyệt cảnh, hắn căn bản không cách nào cam đoan ba người Cổ Lão Bản có thể còn sống sót...
Đã tỉnh táo vô dụng, vậy liền điên cuồng!
Mấy trăm dự bị quân sĩ xung quanh đều nhìn thấy hành động của Tà Thiên, nhưng không ai nhìn nhiều, thậm chí trong lòng cũng chẳng sinh ra bao nhiêu suy nghĩ.
Suy nghĩ duy nhất chính là: Kẻ này chết chắc.
Tà Thiên lao lên trước, ngay khoảnh khắc công kích của hơn mười người đồng thời đình chỉ, hắn xông vào phạm vi ba trượng quanh người quái thú!
"Liệt Địa!"
Hai cánh tay bạo liệt ảo tưởng như hùng chưởng to bằng cái thớt, hung hăng đập xuống mặt đất. Quái thú bị chấn cách mặt đất nửa trượng. Nhưng đúng lúc này, Tà Thiên mượn lực phản chấn, "sưu" một tiếng nhảy lên đến dưới bụng quái thú, tay trái dựng thẳng chưởng như đao, rung động hai chữ "tóe", toàn lực đâm vào vị trí hiểm yếu của quái thú!
"Cưỡi hạc xuống Dương Châu!"
Đinh!
Răng rắc!
Sau tiếng kim loại va chạm là tiếng xương gãy vang lên.
Tay trái Tà Thiên gãy lìa, đồng tử kịch liệt co rút!
Một kích toàn lực của hắn không những không làm bị thương quái thú mảy may, ngược lại xương tay chính mình vỡ vụn!
Vào thời khắc này, quái thú đang lơ lửng trên không xoay người một cái, cái đuôi to dài nửa thước tựa như tia chớp hung hăng quất vào lưng Tà Thiên.
Bành!
Phốc!
Tà Thiên trực tiếp bị cái đuôi này quất bay mấy chục trượng, gân cốt muốn nứt, nôn liền mấy ngụm máu tươi. Cũng may hướng hắn bay là về phía chiến tuyến, nếu không...
Nhưng đúng lúc này, hậu phương chiến tuyến có ít nhất mười vị chính thức quân sĩ nhìn về phía Tà Thiên. Chỉ cần xác định Tà Thiên có một tia khả năng bị sát khí ăn mòn, bọn họ sẽ lập tức ra tay chém giết.
"Tà Thiên!"
Tiểu Mã hoảng sợ phát điên, tiến lên muốn đỡ lấy Tà Thiên. Tà Thiên thấy thế khẩn trương hét: "Tránh ra!"
Bành!
Tà Thiên trực tiếp nện xuống đất cách Tiểu Mã không xa, lại lần nữa nảy lên bay hơn mười trượng, lăn một vòng đến dưới chân chính thức quân sĩ.
"Đừng giết ta! Ta không bị sát khí ảnh hưởng!"
Thấy hai đạo ánh đao chém về phía cổ mình, Tà Thiên vong hồn đại mạo, ngay cả nghịch huyết trong lồng ngực cũng không kịp nôn, cuồng hống lên tiếng!
Lưỡi đao dừng lại cách cổ Tà Thiên một tấc, nhưng sát ý lạnh thấu xương vẫn không giảm.
"Hai mắt ngươi huyết hồng!"
"Ta trời sinh!" Tà Thiên nôn ra nghịch huyết, cũng không đứng lên, một bên liệu thương một bên gấp giọng nói, "Ta nhục thân mạnh hơn tu vi, cho nên muốn mượn nhục thân chi lực giết quái thú, lại..."
"Ngươi vì sao không chịu ảnh hưởng của sát khí?" Quân sĩ cầm đao lạnh giọng quát hỏi, lưỡi đao băng lãnh trực tiếp đặt lên cổ Tà Thiên.
Tà Thiên cũng mộng. Đúng a, sát khí khủng bố như vậy, chính mình càng là tiếp xúc gần gũi với quái thú, nguyên bản định đánh giết quái thú xong mới chống cự sát khí xâm nhập cơ thể, nhưng giờ phút này, trong cơ thể mình nơi nào có một tia sát khí?
Hắn lại không phát hiện, hai thanh Loan Nhận thê thảm vô cùng trong cơ thể hắn đang lặng yên không một tiếng động thôn phệ lấy sát khí quanh người hắn, thay hắn cản một kiếp.
"Ta... ta cũng không rõ lắm..."
"Mười hơi thở đã qua, xác nhận không có bị sát khí ăn mòn, cút đi."
Hai thanh đại đao rốt cục rời khỏi cổ Tà Thiên. Quân sĩ quát lạnh một câu liền nhìn về phía chiến tuyến, không để ý tới Tà Thiên nữa.
Tà Thiên vẫn còn sợ hãi. Mười mấy hơi thở vừa rồi, chính mình đã bồi hồi giữa sinh tử hai lần. Nếu không phải hắn tính cách kiên nghị, e là đã bị hù chết.
Nhưng hắn không thể cứ thế rời đi, nếu không chẳng phải đi một chuyến uổng công sao.
"Thỉnh giáo hai vị đại nhân." Tà Thiên khom người cúi đầu, thành khẩn nói, "Quái thú này rốt cuộc là cái gì? Rốt cuộc dùng phương pháp nào mới có thể hạ được chúng nó?"
"100 điểm quân công."
Tà Thiên hung hăng cắn răng một cái, gian nan gật đầu.
"Quân bài."
Tà Thiên giao quân bài qua. Quân sĩ đối diện nhận lấy, không bao lâu ném lại cho Tà Thiên. Nắm lấy quân bài, trong đầu Tà Thiên đột nhiên hiện ra một dòng tin tức hỏi thăm xác nhận giao phó 100 điểm quân công.
"Xác nhận!"
Sưu một tiếng, quân công của Tà Thiên biến thành âm 200 điểm.
"Đây là Âm Hồn Thú, tu vi tương đương với tu sĩ Pháp Lực cảnh, nhục thân cường đại, thần hồn là điểm yếu. Muốn giết nó chỉ có thể dựa vào pháp lực hoặc pháp thuật. Ngươi chưa xông hồn, giết không chết nó."
Tà Thiên đợi nửa ngày, quân sĩ đều không nói tiếp, suýt chút nữa nín đến thổ huyết. Còn muốn mở miệng hỏi thăm, không ngờ sát khí trên người quân sĩ lóe lên một cái rồi biến mất, lạnh lùng nói: "100 điểm quân công thay ngươi giải hoặc, còn vì ngươi tranh thủ mười hơi thở thời gian nghỉ ngơi. Còn dám trì hoãn, theo quân luật xử trảm!"
"Cái tên rác rưởi này không có thực lực, ngược lại có chút khôn vặt." Thấy Tà Thiên trở về chiến tuyến, hai vị quân sĩ xuất đao nhìn nhau cười một tiếng. Tà Thiên mượn một kích của quái thú cố ý lăn đến trước mặt hai người, bọn họ đã sớm nhìn thấu điểm ấy.
"Dù thông minh cũng vô dụng. Một cái Tiên Thiên cảnh đại viên mãn, mặt khác ba cái vừa mới đột phá Pháp Lực cảnh, chết chắc."
Tà Thiên không biết hai vị quân sĩ đã nhìn thấu tiểu thông minh của hắn, vẻ mặt ảm đạm đi đến bên cạnh ba người, đắng chát thở dài: "Đoán chừng không có cách nào."
"Tà... Tà Thiên, ngươi..." Sắc mặt Tiểu Mã Ca trắng bệch, trong giọng nói run rẩy lại bao hàm từng tia kiên định, "Không cần quản chúng ta, ngươi tự nghĩ biện pháp sống sót..."
Sắc mặt Chân Tiểu Nhị ảm đạm, nhưng ánh mắt đồng dạng kiên định.
Tà Thiên đau lòng!
Ngay cả mình đều e ngại, ba người chưa bao giờ kinh lịch sát phạt sẽ sợ hãi đến mức nào? Nhưng ba người dù là sợ chết cũng không muốn liên lụy chính mình. Loại bằng hữu này, hắn làm sao có thể bỏ đi không thèm để ý!
Tà Thiên hung ác!
"Ta có biện pháp giết Âm Hồn Thú, có điều cần các ngươi phối hợp!"
Trong huyết nhãn Tà Thiên tất cả đều là sự điên cuồng chưa từng có. Hắn thuận tay vớ lấy hai thanh đại đao rơi trên mặt đất ném cho hai người Tiểu Mã: "Ta sẽ dốc toàn lực trói buộc Âm Hồn Thú, các ngươi đem pháp lực bố tại trên đại đao, dùng hết toàn lực chém giết!"
Ba người Tiểu Mã Ca mặc dù đột phá Pháp Lực cảnh, lại không học được bất kỳ một pháp thuật nào, chỉ có thể dùng biện pháp ngu xuẩn nhất là vận dụng pháp lực.
"Nhớ kỹ, nếu cảm thấy chính mình bị sát khí ảnh hưởng, lập tức đâm chính mình! Chỉ cần không chết tại chỗ, ta đều có thể để các ngươi sống lại!"
Nói xong, Tà Thiên cũng không tiếp tục trì hoãn, lần thứ hai xông ra chiến tuyến, lao thẳng tới Âm Hồn Thú!