Chương 55: Ngũ Chiến Định Thiên - Chiến Thứ Ba (trung)
Luận võ ngày thứ ba, gió lạnh rít gào, mưa to như trút nước.
Thế nhưng, dù sấm sét có nộ minh, cũng không thể ngăn cản trận chiến này.
Lão thái giám làm việc rất nghiêm túc, qua tay hắn, chuyện Tà Thiên thành tựu Tiểu Tiên Thiên đã truyền khắp toàn bộ Đế Đô.
Cho nên, vô số người xem vì Tà Thiên mà đến, tất cả đại nhân vật từ trưởng lão thế gia trở lên cũng vì Tà Thiên mà đến. Khi Cung lão đờ đẫn đứng dậy trong mưa to, chuẩn bị tuyên bố trận đấu bắt đầu, ông nhìn thấy một chiếc Ngọc Liễn vàng rực đang tiến lại gần sân đấu võ trong màn mưa gió, liền lập tức ngậm miệng lại.
Hoàng Đế tới.
"Hôm nay sắc trời không tốt, không cần bận tâm trẫm, các khanh cứ tùy ý." Triệu Diệp nhìn thiếu niên gầy yếu trên lôi đài, giống như Định Hải Thần Châm giữa biển giận, trong lòng hơi vui vẻ. Bước lên đài trọng tài, ông quét mắt nhìn đám người đang quỳ rạp dưới đất vì kinh ngạc, mỉm cười nói: "Việc quan trọng như thế này, Đại Tư Mã cùng Thượng Tướng Quân thế mà không đến?"
Một trưởng lão Hứa gia vội vàng tiến lên bẩm báo: "Khởi bẩm hoàng thượng, Sở Quốc rục rịch, Đại Tư Mã cùng Thượng Tướng Quân đang ở Binh Bộ thương thảo quân quốc đại sự, xin hoàng thượng chuộc tội!"
Triệu Diệp cười ha ha, ngồi xuống Long Liễn mà lão thái giám vừa bố trí xong: "Thay trẫm phân ưu, vì nước xuất lực, có tội gì chứ? Đều bình thân đi. Cung Thành An, trẫm nghe nói Đại Tống ta có thiếu niên thiên tài nhất phi trùng thiên, hôm nay chỉ đến tham gia náo nhiệt, mọi việc không cần thông báo, ngươi cứ xem đó mà làm."
Cung Thành An nghe vậy, dập đầu tạ ơn, mặt không cảm xúc quay về phía lôi đài. Ánh mắt phức tạp của ông quét qua Tà Thiên đang bất động trong mưa gió, lạnh lùng quát: "Ngày thứ ba luận võ, bắt đầu!"
Tiểu Mã ca thở hồng hộc, rốt cục cũng đuổi tới cửa đổ phường vào giây phút cuối cùng. Hắn không kịp lau nước mưa trên mặt, rướn cổ gào lên: "Bốn trăm lẻ hai lượng vàng, áp Tà Thiên!"
Nói xong, trong lòng hắn thắt lại, vội vàng quay đầu nhìn về phía Cổ Lão Bản đang xuất thần, cười nịnh nói: "Lão bản đại gia, là áp Tà Thiên a?"
"Áp!" Cổ Lão Bản không chút do dự hô lên chữ này, sau đó hắn cười: "Đại gia đánh bạc mấy chục năm, chỉ có lần này là áp được sướng nhất!"
Trần Cần kinh ngạc nhìn Tà Thiên trên lôi đài đến xuất thần. Trong mắt hắn, Tà Thiên phảng phất không có bất kỳ thay đổi nào, vẫn là thiếu niên cô tịch trên Ảm Lam Sơn, thiếu niên võ dũng rời Dương Sóc Thành, thiếu niên bi thương rời sân đấu võ.
Thật không thay đổi sao? Hắn vô thức lắc đầu.
Võ giả cầm đao Ảm Lam Sơn, Đao Kiếm Song Tuyệt, Chu Triêu Dương...
Ngắn ngủi hai tháng, đối thủ của Tà Thiên kẻ sau mạnh hơn kẻ trước. Đến hôm nay, thậm chí hắn muốn khiêu chiến Lưu Dương - người đại diện cho lằn ranh đỏ không thể vượt qua.
Lưu Dương, mười tám tuổi, Nội Khí cảnh tầng hai, cùng Hứa Triển Đường, Chu Triêu Dương được xưng tụng là Biện Lương Tam Kiệt. Tu vi so với Tà Thiên cao hơn quá nhiều! Cao hơn cả trời!
Trần Cần chậm rãi ngửa cổ nhìn lên trời, cho đến khi gáy đau nhức mới dừng lại.
Trong mắt hắn xuất hiện một con chim ưng non đang vật lộn với mưa gió. Con chim ưng non này chính là Tà Thiên, kẻ đang giẫm lên vô số người để bay lên trời cao. Mà đám mây đen sấm sét vang dội trên đỉnh đầu chim ưng, chính là lằn ranh đỏ không thể vượt qua của Man Lực cảnh.
Hoặc là xuyên qua tầng mây trực diện ánh mặt trời rực rỡ, hoặc là bị sét đánh đến hôi phi yên diệt. Hắn phảng phất nhìn thấy kết cục của chim ưng non, sắc mặt ảm đạm.
"Ta và ngươi không thân quen như vậy, cách lão tử xa một chút!" Chu Bác Nhiên nhíu mày quát Lưu Hiểu Cử, gia chủ Lưu gia đang đứng bên cạnh.
Lưu Hiểu Cử hai mắt híp lại, cười lạnh nói: "Chu Bác Nhiên, không đến mức đó chứ? Dù nói thế nào, ngươi và ta cũng là thông gia, sao lại..."
"Ta phi!" Chu Bác Nhiên khinh thường cười một tiếng, "Liên hợp tất cả thế gia bức thoái vị Cung lão, xuyên tạc trình tự luận võ, lão tử làm sao có thể có thông gia vô sỉ như ngươi! Yên tâm, con ta thà ở vậy cả đời cũng sẽ không cưới khuê nữ nhà ngươi, miễn cho tương lai đầu con ta xanh mướt một màu!"
"Ngươi!" Lưu Hiểu Cử mặt tức đến đen sì, quay đầu liếc nhìn Triệu Diệp, lúc này mới chỉ vào Chu Bác Nhiên nhỏ giọng mắng, "Tà Thiên rốt cuộc cho ngươi chỗ tốt gì? Hôm qua họp ngươi cứ khắp nơi bảo vệ hắn, đừng quên, con ngươi suýt chút nữa bị hủy trong tay Tà Thiên!"
"Lão tử chỉ cầu cái công đạo, cầu cái không thẹn với lương tâm!"
Lưu Dương chậm rãi bước lên lôi đài.
Toàn thân mưa không dính.
Tà Thiên ngẩng đầu nhìn Lưu Dương, hai mắt nhói đau.
So với hôm qua, Lưu Dương thay đổi rất nhiều. Trên mặt hắn không còn nụ cười lạnh kiêu ngạo, sự khinh thị trong mắt tuy vẫn còn, nhưng khi ánh mắt rơi vào người Tà Thiên, sự khinh miệt đã biến mất không còn tăm tích.
Bất kỳ ai thành tựu Tiểu Tiên Thiên đều không phải là kẻ hắn có thể khinh thị.
Nhưng thế thì sao?
Dù là Tiểu Tiên Thiên, vẫn không cách nào vượt qua lằn ranh đỏ kia!
Trong lòng Lưu Dương không có ghen ghét, không có oán hận, chỉ có cuồng nhiệt cùng hưng phấn. Hắn không thể thành tựu Tiểu Tiên Thiên, nhưng lại có thể ngay hôm nay, trước mặt tất cả mọi người ở Biện Lương Thành, tự tay chém giết một tuyệt thế thiên tài cảnh giới Tiểu Tiên Thiên!
Đây là vinh diệu lớn nhất đời hắn! Cũng là cơ duyên lớn nhất!
Giết Tà Thiên, võ đạo chi tâm của hắn sẽ đột nhiên tăng mạnh, vượt qua Hứa Triển Đường không phải là nói chơi, thậm chí có thể vượt qua Lý Kiếm của Sở Quốc, trở thành Uyển Châu đệ nhất thiên tài chân chính!
Máu tươi chảy trong người Lưu Dương đã sôi trào, thiêu đốt chiến ý dạt dào!
"Nhớ kỹ lời ta," Lưu Dương cười rạng rỡ, đưa tay chỉ Tà Thiên, gằn từng chữ, "Ta sẽ không vũ nhục ngươi, nhưng ta sẽ đích thân cắt lấy đầu ngươi, vĩnh thế lưu niệm!"
"Lẫn nhau hành lễ!" Trọng tài quát lớn!
Lưu Dương tùy ý ôm quyền, Tà Thiên hơi khom người.
Không cần trọng tài nói câu tiếp theo, chiến đấu đã bắt đầu ngay khoảnh khắc hành lễ!
Trong màn mưa ùn ùn kéo đến, xuất hiện thêm hai khối nước mưa lao ngược chiều nhau.
Một khối như song quyền ôm nhau, một khối như hổ vọt qua khe núi.
Song quyền móc thẳng tim hổ, Mãnh Hổ gầm thét thương sinh!
Vừa hành lễ, Lưu Dương ôm quyền liền điều động bảy thành nội khí trong cơ thể, khống chế nước mưa quanh thân huyễn hóa thành nắm đấm khổng lồ, đánh về phía Tà Thiên!
Tà Thiên hơi khom người, cơ bắp dưới lớp quần áo run rẩy dữ dội, chấn động tất cả nước mưa bay lên không trung. Nước mưa hóa thành hình dáng Mãnh Hổ gầm núi, từ sống lưng hắn nhảy ra, lao thẳng vào Lưu Dương!
Một cái ôm quyền bảy thành nội khí!
Một cái khom người hai loại chiêu thức!
Chiến đấu chỉ vừa mới bắt đầu, phần lớn người trên đài trọng tài đều kinh hãi đứng dậy!
Quyền hổ gặp nhau, trong tiếng sấm nổ vang rền, xuất hiện một tia dị hưởng. Giống như tiếng búa nện, giống như tiếng đao chém...
Nện vào lòng người như trống chầu, rung động! Đè nén!
Chém vào mắt người như đèn pha, trừng mắt! Há hốc mồm!
Sau cú va chạm, dù là nước mưa tạo thành quyền hay Mãnh Hổ, cuối cùng cũng kết thúc chuyến phiêu lưu giả tưởng, lại lần nữa hòa vào màn mưa, chảy xuôi trên mặt đất, quay về số mệnh.
Khóe miệng Lưu Dương kéo ra một nụ cười, tiến lên ba bước.
Khóe miệng Tà Thiên tràn ra một vệt máu, lui lại ba bước.
Một bên là bảy thành lực đạo, một bên là toàn lực ứng phó. Lần giao phong đầu tiên vốn nên thế lực ngang nhau, Tà Thiên bại hoàn toàn.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy vệt máu nơi khóe miệng Tà Thiên. Cho dù bị nước mưa cọ rửa, vệt máu vẫn vô cùng chói mắt, phảng phất như vệt máu này chính là lằn ranh đỏ nằm ngang trước mặt Tà Thiên, không thể vượt qua.
Triệu Diệp liếc nhìn lão thái giám. Lão thái giám hiểu ý, ghé tai nói nhỏ: "Chênh lệch quá lớn... Trong vòng mười chiêu, tất bại."
Cung lão lồng ngực chậm rãi co lại, phun ra một ngụm trọc khí phức tạp.
Ông không quên buổi chiều hôm qua, cảnh tượng mười mấy vị gia chủ cùng nhau kéo đến. Ông gửi thân nơi nhà tranh nhỏ, suýt nữa bị khí tràng của những người này lật tung.
Khi Lưu Hiểu Cử lấy ra bức thư có chữ ký của Hứa Bá Thiên, ông đã lấy ra danh sách báo danh và bảng đối chiến của giải đấu, sau đó lặng lẽ rời khỏi nhà tranh.
Thực ra ông rất muốn nói với những người này một câu: "Cho dù các ngươi không dùng thủ đoạn, Tà Thiên cũng không thể chiến thắng võ giả Nội Khí cảnh tầng hai, các ngươi cứ yên tâm đi..."
Nhưng vô dụng. Khi đứng ở cửa, nhìn những khuôn mặt già nua trong nhà tranh, ông hiểu rõ điều này. Bởi vì ông phát hiện trên những khuôn mặt già nua đó không phải sự ngưng trọng, mà là lòng đố kỵ.
Đố kỵ cái gì?
Tiểu Tiên Thiên.
Lớn tuổi thế rồi mà còn ghen tị với một đứa trẻ mười hai tuổi?
Cung lão cười, cười sự vô sỉ của những kẻ này. Cung lão giận, giận sự bỉ ổi của những kẻ này!
Nhìn Tà Thiên đang lùi ba bước trên lôi đài, khóe miệng chảy máu, ý nghĩ trong lòng Cung lão càng ngày càng ngưng thực. Bỗng nhiên, trong đầu ông hiện ra một khuôn mặt. Khuôn mặt này đã rất lâu không gọi ông một tiếng "gia gia".
Trên lôi đài, một cánh tay vươn lên trời, sau đó dựng thẳng ba ngón tay.
"Ba chiêu." Hai chữ leng keng mạnh mẽ từ miệng Lưu Dương phun ra, xuyên qua màn mưa, nện vào tai mọi người.
Tà Thiên không trả lời, ngẩng đầu nhìn trời, cởi bỏ bộ trang phục màu đen trên người.
Hắn có tiền, nhưng lại không biết dùng thế nào. Nếu hắn biết vải bông hút nước hơn tơ lụa, hắn sẽ không mặc bộ đồ này để luận võ với Lưu Dương đang mặc áo tơ.
Quần áo nặng nề đã trở thành gánh nặng, cho nên hắn phải cởi ra.
Khi vô số vết sẹo màu sắc không đồng nhất trên thân trên của hắn lộ ra trước mắt mọi người, đám mây đen trên bầu trời trong nháy mắt giáng xuống vài tia sét, đánh vào lòng tất cả mọi người.
Trong lúc mọi người còn đang kinh hãi vì những vết sẹo kia, Tà Thiên nghiêm túc trả lời Lưu Dương.
"Ba chiêu, ngươi không giết được ta." Phảng phất sợ Lưu Dương không tin, hắn lại bổ sung, "Ta nói thật."
Trả lời Tà Thiên là một chưởng thanh sắc giận dữ chia đôi màn mưa!
"Chiêu thứ nhất!"
Toái Thạch Linh U Chưởng!
Cự chưởng nén giận mà ra, không ngăn được dư luận xôn xao, không tan được màn mưa trên sân đấu, lại có thể biến màn mưa giữa hai người thành một mũi tên nước hình mũi khoan, đi trước cự chưởng mà lao tới!
Thứ đầu tiên Tà Thiên phải đối mặt, có lẽ chính là mũi tên nước này.
Nhưng vô số giọt mưa tạo thành mũi tên nước kia, phảng phất đều là hóa thân sát ý của Lưu Dương. Đi trước mũi tên nước ập vào mặt Tà Thiên, càng là loại nộ sát chi khí khiến người ta gần như ngạt thở!
"Khá lắm một chiêu ba thức!" Lưu Hiểu Cử nhịn không được vỗ tay khen ngợi. Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng mỉa mai lạnh lùng của Chu Bác Nhiên vang lên: "Rõ ràng là ba chiêu Toái Thạch Linh U Chưởng hợp lại mà đánh, còn không biết xấu hổ nói một chiêu ba thức, thật mẹ nó không biết xấu hổ!"
Lưu Hiểu Cử tức đến sắc mặt trắng bệch, lại bất lực phản bác. Bởi vì Chu Bác Nhiên nói không sai, chiêu này của Lưu Dương là ba chiêu Linh U Chưởng hợp kích mà ra, nhìn qua giống như một chiêu ba thức, thực chất là ba chiêu riêng biệt.
"Hừ, cho dù là ba chiêu thì thế nào?" Lưu Hiểu Cử đảo mắt, cười lạnh nói, "Toái Thạch Linh U Chưởng chính là công pháp đỉnh giai Nội Khí cảnh không truyền ra ngoài của Lưu gia ta. Chu Bác Nhiên, chuẩn bị nhặt xác cho tiểu tử kia đi!"
Sát khí, mưa tiễn, cự chưởng, nối gót nhau tới...
Không cách nào đối mặt, Tà Thiên chỉ có lui.
Hắn lui rất chật vật, giống như lần đầu luận võ với Chu Triêu Dương. Mỗi bước chân đều nặng nề rơi xuống đất, bước sau nặng hơn bước trước. Nước đọng cao hai tấc bắn lên từng đóa như hoa sen, đóa sau cao hơn đóa trước...
Hỗn Nguyên Thung - Đệ Tứ Thung: Liên Thuyết!
Nộ sát chi khí vô hình, từng đóa hoa sen hữu ý. Sát khí khiến người ta ngạt thở bị những đóa hoa sen bay lên không trung nở rộ trong nháy mắt chia cắt thành mười mấy mảnh. Mặc dù sát khí cuối cùng vẫn đến người Tà Thiên, nhưng không còn là sát khí có thể gây thương tích, mà chỉ là gió nhẹ đập vào mặt.
Trong gió mát, tóc dài Tà Thiên cuồng vũ theo gió. Hắn lùi lại hai bước, nhìn mũi tên nước thô to kia rơi vào đóa sen nước thứ nhất...
Ngay sau đó là đóa thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Khi mũi tên nước lao thẳng về phía bụng Tà Thiên, nó lướt qua mười mấy đóa sen nước tạo thành bậc thang, sượt qua đầu Tà Thiên bay về phía giữa không trung.
Đối mặt với màn quỷ dị này, tất cả mọi người không cảm thấy quỷ dị, họ rất rõ ràng tại sao mũi tên nước lại đánh lệch.
Bởi vì mười mấy đóa hoa sen dần dần dâng cao kia đã dựng lên một cái thang lên trời. Mũi tên nước giống như hoa sen, theo cái thang uốn lượn đi lên, hô lớn một tiếng vì tự do, thoát khỏi sự thúc đẩy của cự chưởng, hòa vào màn mưa.
Cho dù biết nguyên nhân, cảnh tượng này cũng khiến tất cả mọi người ngây người.
Nụ cười lạnh của Lưu Hiểu Cử cứng lại trên mặt, Chu Bác Nhiên quên ngậm miệng, Cung lão hai mắt sáng rực, Triệu Diệp càng là nhịn không được đứng dậy đi đến mép đài trọng tài. Cảnh tượng này đẹp hơn múa hát trong cung quá nhiều.
Nơi xa trong màn mưa, một hòa thượng áo đen hơi ngửa đầu, nhìn mũi tên nước kia hòa vào màn mưa, đáy mắt sâu như vực thẳm gợn lên một tia sóng...
Đề xuất Voz: Kí sự về ngôi nhà đáng sợ