Chương 94: Lấy Cả Nước Làm Địch, Bày Tiệc Giết Người (hạ)

Tà Thiên buông một câu nhẹ nhàng, nghe vào tai người Lưu gia lại như sét đánh ngang tai. Bọn họ phảng phất lần đầu tiên nhận thức được sự khủng bố của Tà Thiên, từng người không kìm được trừng to mắt, há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhưng đối với người dân Dương Sóc mà nói, câu nói này ngoài gây chấn kinh, còn xác minh một sự kiện: Tạ Soái sở dĩ điên cuồng như vậy, có lẽ có chút ít quan hệ với tư chất nghịch thiên "liếc mắt một cái học được công pháp" của Tà Thiên.

Tà Thiên lần thứ ba tiến lên, Lưu Hiểu Cử vẫn tiếp tục lùi lại. Tà Thiên thể hiện ra tu vi chỉ có Nội Khí cảnh tầng một, còn Lưu Hiểu Cử khí thế Nội Khí cảnh tầng bảy như vực sâu như ngục...

Cho nên bức tranh này khá quỷ dị. Trong mắt mọi người, cảnh tượng này phải đảo ngược lại mới hợp tình hợp lý, trong lồng ngực mới không bị đè nén, hô hấp mới thông thuận.

Khiến Lưu Hiểu Cử mất hồn mất vía không chỉ là ngộ tính nghịch thiên của Tà Thiên. Chỉ có hắn - vị gia chủ này mới hiểu được, tộc nhân Lưu gia tu tập Toái Thạch Linh U Chưởng rất nhiều, nhưng bao gồm cả thiên tài Lưu Dương, không một ai đạt đến cảnh giới đại thành, ngay cả chính hắn cũng không.

Bởi vì Toái Thạch Linh U Chưởng muốn đại thành, võ giả nhất định phải đột phá vô chiêu, đạt tới Hình Ý.

Rất đáng tiếc, Hình Ý - loại cảnh giới cần vô số chiến đấu lịch luyện mới có thể thành này, Lưu gia trừ vị lão tổ tông gần trăm tuổi ra, không có người nào đạt được.

Mà trước mặt hắn, một thiếu niên mười hai tuổi, liếc mắt một cái đã học được Toái Thạch Linh U Chưởng, càng kinh khủng hơn là, nhất chưởng đại thành.

Hắn không thể không sợ, đây không phải chuyện con người có thể làm được.

"Chiến đấu, nặng tại khí thế, nhưng càng nặng tại tâm lý." Tà Thiên lại nhẹ nhàng lên tiếng, "Khí thế thật ra có thể giả, giả mạnh để ép địch, giả yếu để hoặc địch. Mà tâm không thể biến. Tỉnh táo, cường đại, linh hoạt - ba cái này thiếu một thứ cũng không được."

"Ngươi im ngay..."

Lưu Hiểu Cử lệ hống một tiếng, một cú đạp nặng nề rơi xuống, kết thúc màn lùi lại mất hồn mất vía. Sau đó hắn nhấc chân phải lên, lại nhát gan đặt xuống.

Bởi vì Tà Thiên không dừng lại.

Có điều cuối cùng vẫn là phải dừng.

Khi mọi người Lưu gia thấy gia chủ bị Tà Thiên áp chế đến mức quăng mũ cởi giáp, cảm giác xấu hổ nồng đậm khiến bọn họ đưa ra quyết định điên cuồng.

Không còn cố kỵ trận hình, điên cuồng gào thét, cùng nhau tiến lên!

Trong mắt bọn họ chỉ có Tà Thiên, không có tộc nhân, càng không có chính mình.

Lúc này, Tà Thiên nhìn về phía Tạ Bảo, nói ra câu cuối cùng của trận chiến này: "Càng hỗn chiến, càng phải như vậy."

Như thế nào?

Tỉnh táo.

Cường đại.

Linh hoạt.

Ba cái gồm đủ trong tâm.

Quan sát chém giết tràng, vạn trượng sóng lớn từ bốn phương tám hướng ập tới, tuôn hướng cột trụ vững vàng đã trấn áp chúng nó vạn vạn năm. Chúng nó điên cuồng muốn đập nát, nghiền nát cột trụ ấy, như thế mới có thể giải thoát, trùng hoạch đại tự do thượng thiên lãm nguyệt, hạ hải cầm long.

Cột trụ tử thủ cuồng hải vạn vạn năm, tại thời khắc vạn sóng đột kích, hắn cũng có một trái tim hướng tới tự do. Hắn đã từng vì vạn sóng mà yên lặng, hiện tại vì vạn sóng gào thét mà giải thoát.

Bởi vì, hắn vốn là túng thiên chi hạc, hí hải chi long.

Trong mắt mọi người đã mất đi thân ảnh Tà Thiên. Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy giữa đám người Lưu gia có Hạc Vũ Long Du. Nương theo máu tươi văng khắp nơi, tàn chi bay tứ tung, Hạc Vũ càng gấp, Long Du càng nhanh. Hắn không phải đang giết người, hắn chỉ đang sáng tạo.

Sáng tạo một mảnh bầu trời huyết sắc để bay lượn.

Sáng tạo một mảnh biển lớn máu tanh để vui đùa.

Phàm là người nhìn thấy cảnh này, thân thể đều run rẩy. Giết chóc cũng không phải là im ắng. Những người Lưu gia điên cuồng còn sống sót vẫn đang reo hò ra chiêu, những kẻ thanh tỉnh sắp chết thì thống khổ kêu rên. Nhưng hạc không lệ, long không ngâm, nồng đậm sát khí ép tới mảnh trời này cũng không ngóc đầu lên được.

"Bành!"

Dị hưởng phát sinh.

Võ giả Lưu gia trong trận giết chóc đều ngẩn ngơ. Tên võ giả tu vi cao nhất không thể tin nhìn hữu chưởng của mình, hắn vừa rồi đã đánh trúng Tà Thiên!

"Ha ha... ta đánh trúng hắn..."

"Hắn hết sức rồi!"

"Gia chủ, giết hắn!"

Triệu Thuận thót tim, Trần Chấn tâm cũng thắt lại. Bởi vì không ai địch nổi Tà Thiên lại bị tên võ giả Nội Khí cảnh tầng sáu kia một chưởng đánh bay.

Mà hướng bay, chính là chỗ Lưu Hiểu Cử Nội Khí cảnh tầng bảy đang đứng.

Lưu Hiểu Cử đang giãy dụa trong vực sâu sợ hãi, bỗng nhiên bị tiếng gọi của tộc nhân làm bừng tỉnh. Sau đó hắn nhìn thấy gương mặt lo lắng nhưng cuồng hỉ của các tộc nhân, nhìn thấy Tà Thiên đang bay về phía mình.

Hắn căn bản không kịp suy tư, trong lòng đột nhiên sinh ra sự mừng rỡ chưa từng có. Cố nén nỗi lòng ba động, điều động toàn thân nội khí quán thông hai tay, bạo rống một tiếng lao về phía Tà Thiên!

"Chết đi!"

Nổ đùng.

Xương vỡ.

Thổ huyết.

Bỏ mình.

Song chưởng cùng lưng Tà Thiên va chạm, sinh ra tiếng nổ đùng.

Trong nháy mắt va chạm, Tà Thiên và Lưu Hiểu Cử song song thổ huyết. Hai tay Lưu Hiểu Cử liên tiếp vỡ nát.

Tiếng nổ đùng lại nổi lên, nửa người trên không chút phòng bị của Lưu Hiểu Cử bị lưng Tà Thiên đụng nát bét.

Chết là Lưu Hiểu Cử, nội phủ đều nát.

Biểu cảm cuồng hỉ của tộc nhân Lưu gia cứng lại trên mặt. Trái tim đang treo lên của người dân Dương Sóc rốt cục rơi xuống, nhưng chờ bọn hắn kịp phản ứng chuyện gì vừa xảy ra, trái tim vừa rơi xuống lại nảy lên chặn họng, khiến bọn hắn ngạt thở.

Tà Thiên lăn trên mặt đất ba vòng, phun ra một ngụm nghịch huyết sinh ra do điều động Tiên Thiên nội khí. Bảy viên Ảnh Nguyệt Đao rơi vào tay phải, vung ra.

Trăng khuyết lại một lần nữa xuất hiện dưới thanh thiên bạch nhật.

Gió táp lên, nhân mạng tang, hồn bay lên trời. Tộc nhân Lưu gia từng cái ngã xuống đất, trong đôi mắt trợn tròn, nỗi hoảng sợ nồng đậm không tan. Bọn họ mang theo sự kinh ngạc bất khả tư nghị nhất cả đời, hồn quy địa phủ.

Trừ vị võ giả đã đánh bay Tà Thiên.

Khi Ảnh Nguyệt Đao xuất hiện, hai đầu gối hắn mềm nhũn quỳ xuống. Nhờ vậy, hắn tránh thoát quỹ tích Ảnh Nguyệt Đao mà Tà Thiên đã dự tính. Có điều Ảnh Nguyệt Đao là có sinh mệnh, cho dù né tránh lần thứ nhất, vẫn sẽ có lần thứ hai.

Lần thứ hai cũng bị hắn tránh thoát.

Bởi vì hắn quỳ xuống, dập đầu thật mạnh xuống đất.

"Cầu xin ngươi, tha... tha cho ta..."

Tiếng bước chân vang lên. Võ giả nhìn thấy một đôi chân. Đôi chân không lớn khiến thần hồn hắn hơi hoảng hốt. Ngay khi hắn đang suy nghĩ chủ nhân đôi chân non nớt này có tha cho mình hay không, đột nhiên trời đất quay cuồng. Sau đó hắn nhìn thấy mặt trời trên cao, sáng đến mức hắn không mở mắt nổi.

Sau đó, hắn nhắm mắt lại.

Tỉnh táo, cường đại, linh hoạt - ba cái gồm đủ trong tâm, bẻ gãy nghiền nát kết thúc trận sinh tử chiến này.

Tỉnh táo: khi địch nhiều ta ít, phân tích rõ cục thế, đùa bỡn địch nhân trong lòng bàn tay.

Cường đại: không có trái tim cường đại, Tà Thiên không dám chịu một kích của võ giả Nội Khí cảnh tầng sáu để bay về phía Lưu Hiểu Cử, hoàn thành đòn tất sát kết thúc sớm trận chiến.

Linh hoạt: khi Tà Thiên bị đánh bay, nơi xa đột nhiên bộc phát ba luồng khí thế cường đại. Tà Thiên trong nháy mắt thay đổi sách lược, thu hồi một thanh Ảnh Nguyệt Đao trượt từ ống tay áo xuống, đổi thành quán thâu Tiên Thiên nội khí vào lưng, đâm chết Lưu Hiểu Cử, tránh bại lộ át chủ bài lớn nhất của mình.

Vặn gãy cổ tên võ giả xong, Tà Thiên liếc nhìn cửa tửu lầu, chậm rãi đi tới.

Lên lầu, chỉ có cái bàn của hắn là hoàn hảo không chút tổn hại. Hắn ngồi xuống, đưa tay sờ sờ da gà lộ ra ngoài bát canh, vẫn còn ấm.

"Giết người ngươi tạm thời chưa biết, nhưng có thể học lục soát thi thể."

Lời nói nhẹ nhàng vang lên. Người dân Dương Sóc kinh ngạc phát hiện, một người đang bò trên mặt đất, bò vào huyết nhục đồ tràng vừa tiến hóa từ chém giết tràng.

Tạ Bảo vừa bò vừa nôn. Khi hắn muốn trốn tránh cảnh máu tanh này, trong đầu lại hiện lên bộ dáng Tạ Soái cùng câu nói lúc rời thư phòng.

"Ngay cả ngươi ta cũng không tha, làm sao có thể tha cho người khác..."

Tạ Bảo hai mắt đỏ bừng, cắn chót lưỡi tiếp tục bò sát, bò đến trước một thi thể, lục lọi bên dưới. Túi tiền, bình ngọc, vũ khí, công pháp đều bị hắn tìm ra.

"Phốc!"

Tạ Bảo đâm chết một võ giả Lưu gia chưa chết hẳn, lau đi máu tươi trên mặt, cười, nụ cười có chút dữ tợn.

Ánh mắt Tà Thiên xuyên qua vách tường bị phá, nhìn về phía Tạ Bảo. Giờ phút này Tạ Bảo đang tìm kiếm những thứ hữu dụng cho mình trong đống đồ vật.

Công pháp sáu bản, bình ngọc mười bốn cái, vũ khí bảy thanh.

Công pháp thu hết, bình ngọc thu hết, vũ khí chọn lựa thanh hắn cho là tốt nhất - một thanh Ngô Việt Câu.

Tạ Bảo giờ phút này có chút giống chính hắn ở Ảm Lam Sơn. Tà Thiên nghĩ như thế, sau đó nâng chén trà lên, nhẹ nhàng hít một hơi. Hắn có chút mong chờ cuộc gặp mặt giữa Tạ Bảo và Tạ Soái, nhất định sẽ vô cùng đặc sắc.

Dưới tửu lầu, lão bản và tiểu nhị sau khi hoàn hồn, không chút do dự bỏ chạy khỏi tửu lầu. Trên quầy còn giữ lại tấm kim phiếu mà lão bản Lâm trước khi chạy đã cung kính đặt xuống.

Không ai dám động vào tấm kim phiếu đó, ngay cả gió cũng không dám thổi nó.

Trần Chấn cùng Triệu Thuận lấy lại tinh thần, sợ hãi nhìn nhau một cái, im lặng đi lên lầu.

Bọn họ không thi triển tu vi khống chế tốc độ. Trong tiếng bước chân không nhẹ không nặng tràn đầy sự kính sợ. Tuy tu vi bọn họ cao hơn Tà Thiên, nhưng lại không cao hơn Lưu Hiểu Cử bị Tà Thiên đâm chết, không cao hơn tên võ giả bị Tà Thiên vặn gãy cổ.

"Tà Thiên công tử." Triệu Thuận cúi đầu đến tận đầu gối, trong giọng nói kính cẩn chỉ có sự thuận theo.

Tại bên ngoài phá viện Tạ gia, trước khi cuộc giết chóc bắt đầu, Trần Chấn còn cố ý lấy thái độ trưởng bối đối mặt Tà Thiên. Hiện tại không, hắn đã dùng lễ ngang hàng đãi Tà Thiên, bởi vì Tà Thiên đủ tư cách.

"Tà Thiên công tử, ngài cùng khuyển tử Trần Cần giao hảo, Trần gia ta lại đang lúc dòng nước xiết dũng tiến." Trần Chấn ôm quyền, cố nén nội tâm cực độ hưng phấn, chậm rãi cười nói, "Tại hạ có lòng mời công tử đảm nhiệm chức Truyền công trưởng lão Trần gia, địa vị không dưới ta, toàn bộ Trần gia do ngài định đoạt..."

Triệu Thuận nhịn không được hoảng sợ liếc Trần Chấn. Nếu Tà Thiên thật sự thành Truyền công trưởng lão Trần gia, vậy toàn bộ Dương Sóc Thành sẽ không còn cái gì Tạ gia, Kim gia, chính mình cũng chỉ có nước cáo lão về quê.

Tà Thiên nhìn về phía Trần Chấn, hỏi: "Trần Cần đâu?"

"Ách, khuyển tử còn ở dưới lầu..."

"Để hắn lên đây một chút."

Trần Cần bưng vò rượu lớn trên quầy, cất bước lên lầu, ngồi xuống ghế bên cạnh Tà Thiên. Sau khi ực một hớp rượu lớn, hắn phun ra một ngụm rượu khí thật dài, lắc đầu thở dài: "Tà Thiên, ngươi quá bất khả tư nghị..."

"Cần nhi, Tà Thiên thế nhưng là Truyền công trưởng lão, con sao có thể làm càn, mau dậy đi!"

Trần Chấn làm bộ răn dạy một câu, trong lòng lại cười nở hoa. Chính vì hai người có tình bạn, Trần Cần mới dám càn rỡ như vậy.

Tà Thiên đặt chén trà xuống, bình thản nói: "Người ta vừa giết là gia chủ Lưu gia Biện Lương Thành, Lưu Hiểu Cử."

Trần Chấn khẽ nhíu mày, cười nói: "Lưu Hiểu Cử làm sao lại đắc tội Tà Thiên công tử..."

"Lúc luận võ, ta giết con trai hắn."

"A..." Trần Chấn yên lòng, hào khí can vân cười nói, "Truyền công trưởng lão yên tâm, nếu Lưu gia lại đến, người Trần gia ta chắc chắn vì ngài anh dũng nhất chiến!"

"Lần tiếp theo, không phải Lưu gia." Tà Thiên đặt chén trà xuống, nhìn về phía Trần Cần, nhẹ giọng nói, "Truyền công trưởng lão ta không làm được. Ngươi tốt nhất bây giờ hãy rời đi, đến Đao Phách Môn."

Trần Chấn giật mình, gượng cười nói: "Tà Thiên công tử, ngài..."

Tà Thiên nhắm mắt không nói. Ba người nhìn nhau, im lặng xuống lầu.

Đối với Tà Thiên, Trần Cần được tính là bạn bè, cho nên hắn mới nhắc nhở Trần Cần rời đi. Về phần Trần Chấn, hắn hiểu đối phương mang tâm tư gì, không để ý tới, càng không mở miệng nhắc nhở, chỉ nói một câu: lần tiếp theo không phải Lưu gia.

"Cha..."

"Nói nhiều ta không muốn nghe, Tà Thiên nhất định phải trở thành Truyền công trưởng lão!"

"Tà Thiên không nguyện ý, cha còn có thể ép hắn sao?"

"Trừ vị trí gia chủ, điều kiện mặc hắn ra!"

"Vạn nhất Tà Thiên có nỗi khổ khó nói..."

"A, không phải cái gì Lưu gia sao? Nếu còn có người đến tìm hắn gây sự, ta tiếp hết là được!"

Sau nửa canh giờ, một đoàn người tiến vào Dương Sóc Thành, bị Trần Chấn suất lĩnh cao thủ trong tộc cản lại. Khi thấy rõ vũ khí trong tay người tới, Trần Chấn sửng sốt...

Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ
Quay lại truyện Vạn Cổ Tà Đế
BÌNH LUẬN