Chương 158: Ta tự hào, ta kiêu ngạo!
Tại ngoại Diễn Võ trường, tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm Tần Hạo Nhiên, bởi vì trong tay hắn nâng một chồng ngân phiếu thật dày, thậm chí do quá nhiều, sau lưng hắn đứng vài tên đệ tử hỗ trợ cầm.
Mười triệu lượng a!
Đây đúng là một khoản tiền khổng lồ!
Quân Thường Tiếu nói: "Tần minh chủ quả là người giữ lời, ta vạn phần bội phục, nhưng mà... Người có thể buông tay ra không?"
Tần Hạo Nhiên đưa tiền đến, tay hắn chậm chạp không buông, kéo cũng không qua.
Nhìn tần suất run rẩy cơ bắp trên mặt hắn, chắc chắn đang đau lòng như cắt!
Hạo Khí môn không kinh doanh nhiều sản nghiệp, chỉ đơn giản dựa vào thân phận Minh chủ kiếm thêm chút thu nhập, vất vả lắm mới tích góp được ít tiền, giờ phải xuất ra nhiều như vậy, ai cũng chịu không nổi.
Nhưng mà.
Tiền trọng yếu, hay tôn nghiêm trọng yếu?
Với tính cách của Tần Hạo Nhiên, chắc chắn tôn nghiêm trọng yếu!
Nội tâm hắn giãy giụa kịch liệt, cuối cùng vẫn buông tay, từng bó từng bó ngân phiếu được trao cho Quân Thường Tiếu.
Trao xong, hắn nén đau khổ quay đầu bước đi, sợ không nhịn được sẽ giật lại.
Biết thế chẳng làm, biết thế chẳng làm!
Nếu thời gian có thể quay ngược, trở về trước khi đệ tử luận bàn, dù không thể thay đổi kết quả thắng thua, đánh chết hắn cũng không thêm cái trò cá cược khỉ gió nào!
Thêm cá cược là do hắn đề nghị, Quân Thường Tiếu thậm chí còn không nghĩ tới.
Đây là tự mình đào hố, sau đó vui vẻ nhảy xuống, kéo cũng không lên được.
Trong vô số ánh mắt nhìn chăm chú, Quân Thường Tiếu một bên dùng ngón tay dính nước bọt, vừa đếm ngân phiếu, xác định là mười triệu lượng chẵn, cười thu vào trong giới chỉ không gian.
Lại kiếm được điểm cống hiến, lại kiếm được tiền.
Chuyến đi Hạo Khí môn lần này, có thể đường đường chính chính nói —– sóng này thật không lỗ!
Lý Thanh Dương phía sau bắt đầu suy nghĩ, Chưởng môn có tiền, chắc chắn sẽ muốn cải tạo môn phái, sau khi trở về sớm thiết kế sẵn sơ đồ phác thảo.
Hãy xem!
Hoàn toàn không cần Quân chưởng môn an bài, đã tự động hòa mình vào vai trò tổng quản nội vụ, riêng phần giác ngộ này, đáng khen ngợi!
...
Tần Hạo Nhiên lòng đau như cắt quay trở lại đối diện, một lần nữa bộc phát lửa giận trong người, giận dữ nói: "Quân chưởng môn, có thể chiến rồi chứ?"
Đệ tử thua, tôn nghiêm không còn, còn tổn thất một ngàn vạn, mà vẫn có thể giữ nụ cười, thật sự là quái lạ.
"Được rồi." Quân Thường Tiếu đáp.
Vừa định bước ra, Tạ thành chủ khuyên nhủ: "Quân chưởng môn, xin nghĩ lại!"
"Đúng vậy!"
Ngải Thượng Nghễ nghiêm trọng nói: "Tần minh chủ đang nổi nóng, các ngươi lại còn cần vũ khí giao đấu, nhất định sẽ xảy ra chuyện!"
Quân Thường Tiếu nói: "Hai vị quan tâm Quân mỗ như vậy, Quân mỗ rất cảm kích, nhưng cũng xin yên tâm, đã ứng chiến, ta tự có nắm chắc."
Võ Đồ đánh Võ Tông, có nắm chắc gì chứ!
Hơn nữa còn là so binh khí!
Tần Hạo Nhiên thân là người đứng đầu một phái, không nói cấp bậc quá cao, vũ khí cấp độ Trung phẩm chắc chắn là có!
Tu vi không đủ.
Vũ khí không đủ.
Tạ thành chủ cùng Ngải gia chủ hoàn toàn không nhìn ra, cái gọi là nắm chắc ở đâu!
"Quân chưởng môn, có phải sợ rồi không?"
"Bây giờ hối hận vẫn còn kịp."
"Người ta Tần minh chủ đã thực hiện cá cược, hắn mà hối hận thì đúng là chuyện cười."
Các đại lão liên minh châm chọc khiêu khích.
Quân chưởng môn không để ý đến bọn họ, cất bước đi ra, đứng tại trung tâm Diễn Võ trường.
"Từ khí tức mà xem, Quân chưởng môn nhiều nhất đỉnh phong Võ Đồ tu vi, dám cùng Võ Tông Tần minh chủ chiến, thật sự là một hảo hán!"
"Tần minh chủ thua thảm như vậy, chắc chắn khởi xướng Chưởng môn chi chiến, hắn đã đến Hạo Khí môn, nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng."
"Đao kiếm không có mắt, sợ sẽ gặp máu!"
Các võ giả xem náo nhiệt xôn xao bàn luận.
Trong lòng bọn họ càng suy đoán, Hạo Khí môn lần này mất mặt lại mất tiền, Tần Hạo Nhiên nếu mất lý trí, không chừng sẽ giết Quân Thường Tiếu!
Quá coi thường Tần minh chủ rồi.
Hắn tuy vô cùng phẫn nộ, nhưng có Thương Sơn phái cùng Ngải gia chống lưng, chắc chắn sẽ không muốn mạng, nhiều lắm là... Ừm, chặt đứt hai cánh tay, dù có thể nối lại, sau này chắc chắn cũng sẽ ảnh hưởng lớn đến Võ đạo.
Giết người bất quá là hạ sách.
Có thể khiến tiểu tử kia từ đây trên Võ đạo không còn gì để làm, mới là thượng sách!
"Đạp."
Tần Hạo Nhiên cũng đi tới, song chưởng triển khai, không gian rất nhỏ dập dờn, một đôi thiết giản trống rỗng xuất hiện, màu sắc có màu vàng kim nhạt, chuôi dưới có khắc chữ 'Phạm'.
"Vũ khí do Phạm Đại sư chế tạo!" Mọi người kinh ngạc nói.
Vũ khí do Đại sư chế tạo đỉnh tiêm của Tinh Vẫn đại lục, chỉ cần xuất hiện tất nhiên sẽ dẫn tới tiếng hô.
"Phạm Đại sư lấy đúc đao kiếm làm chủ, cuộc đời cũng chỉ đúc qua một lần giản, chẳng lẽ..." Một võ giả kinh ngạc nói: "Đây là Thượng phẩm sơ giai Đoạt Hồn Song giản!"
Ánh mắt mọi người lập tức nổi lên sự nóng bỏng và hâm mộ.
Có được vũ khí Trung phẩm do Phạm Đại sư chế tạo đã đáng để khoe cả đời, Tần minh chủ có Thượng phẩm, lại còn là giản chỉ được chế tạo một lần duy nhất trong đời!
Vương Đông Lâm nói: "Đây là cùn khí do Phạm Đại sư lấy ngàn năm trọng thiết chế tạo mà thành, sau khi rót vào linh lực sẽ hình thành thế chấn, nếu chính diện đón đỡ, nhẹ thì vũ khí vỡ nát, nặng thì thương tổn tâm thần, vì vậy mệnh danh là Đoạt Hồn Song giản."
Dường như tự nói chuyện, nhưng thực tế là nói cho Quân Thường Tiếu nghe, để hắn hiểu rõ về vũ khí, kịp thời điều chỉnh chiến thuật.
Điều chỉnh cái gì chứ!
Người ta đã xuất ra vũ khí Thượng phẩm, Quân chưởng môn chắc chắn bại, khó nói còn bị chấn thương linh hồn!
Tạ thành chủ cùng Ngải gia nghĩ thầm trong lòng.
Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: "Đôi giản đoạt mệnh này mạnh hơn không ít so với Kim Long đại đao phế phẩm của Vi Nhất Nộ."
"Quân chưởng môn." Tần Hạo Nhiên thản nhiên nói: "Xin đưa binh khí của ngươi ra đi."
"Hô!"
Quân Thường Tiếu hít sâu một hơi, nâng tay phải lên, năm ngón tay nhẹ nhàng triển khai.
"Ông!"
Không gian rất nhỏ mơ hồ, một thanh vũ khí rất dài dần dần hiển hiện, cho đến khi năm ngón tay nắm lấy chuôi cầm mới hoàn toàn thấy rõ.
Kia là một thanh đại đao, đao dài hai mét, thân đao chiếm một phần tư, còn lại là chuôi đao.
Đao màu xanh sẫm, đầu chuôi đao có Long Thú há miệng kết nối thân đao, hai mặt thân đao, lần lượt khắc Thanh Long sinh động như thật.
Mặt trời chiếu xuống, lưỡi đao hiện lên ánh sáng sắc bén, tỏa ra khí thế đại khí bàng bạc!
Đây là binh khí do Võ Thánh Quan Vân Trường sử dụng —— Thanh Long Yển Nguyệt đao!
"Hảo đao!" Vương Đông Lâm khen.
Tạ thành chủ cùng Ngải gia chủ nhìn thấy Thanh Long Yển Nguyệt đao, mới hiểu Quân chưởng môn nói có nắm chắc là chỉ cái gì!
"Đao này nhất định bất phàm!"
"Đầu chuôi khắc chữ 'Quan', Tinh Vẫn đại lục hình như không có Đại sư chế tạo họ Quan nhỉ?"
"Theo khí thế của vũ khí mà xem, dường như không kém Đoạt Hồn Song giản của Tần minh chủ!"
Mọi người thấp giọng bàn luận.
Từ đáy lòng hâm mộ vị Chưởng môn Bát lưu môn phái này, lại có được vũ khí hung hãn như vậy!
Khi Thanh Long Yển Nguyệt đao xuất hiện, Quân Thường Tiếu giữ chặt lấy chuôi đao lạnh giá, một cảm xúc mỗi khi gặp ngày hội lại nghĩ thân, mặt trăng lặn quạ khóc sương đầy trời trong nháy mắt xông lên đầu.
Mặc dù mình không sinh ra thời Tam quốc, chưa từng thấy Nghĩa bạc vân thiên Quan nhị gia, nhưng dù sao cũng là người Hoa, hôm nay tại dị giới dùng vũ khí của hắn, thật là —– ta tự hào, ta kiêu hãnh!
"Tới đi!"
Dường như bị cỗ khí trung nghĩa song toàn trong binh khí kia làm rối loạn, Quân Thường Tiếu khí thôn sơn hà nói: "Ngươi ta đại chiến ba trăm hiệp!"
"Xoạt!"
Cánh tay phải vung lên, muốn nhấc đao lên.
Vì quán tính khi nhấc đao, thân thể nghiêng về phía trước không ít, nhưng Thanh Long Yển Nguyệt đao không nhúc nhích chút nào, giống như Thái Sơn nặng nề!
Kỳ lạ.
Ra sức nhỏ? Không nhấc lên?
Quân Thường Tiếu thử vài lần nữa, nhưng thân thể cũng nghiêng theo, đao lại như lún sâu trong đất, làm sao nhấc cũng không lên được!
Vương Đông Lâm: "..."
Ngải Thượng Nghễ: "..."
Các đệ tử Thiết Cốt phái: "..."
Oa oa —— ——
Đàn quạ đen lướt qua trên không, bầu không khí trong nháy lát trở nên vô cùng xấu hổ.
Dưới sự nhìn chằm chằm của vạn người, ngay cả vũ khí của mình cũng không nhấc lên được, đây là một chuyện mất mặt xấu hổ đến mức nào!
Quân Thường Tiếu nội tâm đang gầm thét: "Tình huống gì thế này!"
Hệ thống dội nước lạnh nói: "Thanh Long Yển Nguyệt đao mặc dù không đánh dấu cấp độ sử dụng, nhưng hẳn là có yêu cầu về sức mạnh, túc chủ khó đạt tiêu chuẩn, cho nên không thể sử dụng!"
"Móa!"
Hô!
Nhưng vào lúc này, Tần Hạo Nhiên cầm trong tay song giản oanh tới, dưới sự rót vào linh năng, trong nháy mắt hình thành khí lãng nặng nề, khiến con ngươi Quân Thường Tiếu phóng đại!
Mẹ nó...
Oanh —— —— —— ——
Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Gian Thương [Dịch]