Chương 174
Ba năm về trước...
- "Mẹ ơi! Con đậu rồi", giọng tôi run lên trong điện thoại lúc thông báo kết quả tuyển sinh vào trường cấp 3, Đại học Sư phạm Hà Nội.
- "Con mẹ giỏi quá!", mẹ tôi tấm tắc với một chất giọng đầy vẻ tự hào.
- "Một tháng rưỡi nữa là học rồi mẹ ạ. Mẹ cho con về quê ngoại chơi với các em nhé"
- "Ừ! Con ở nhà anh một hai hôm nữa rồi mẹ bảo anh mua vé xe về quê cho"
- "Dạ vâng!"
- "..."
- "Con tắt máy nhé"
- "Này! Con định sẽ học ở ngoài đó thật à?", bỗng dưng giọng mẹ tôi trùng xuống.
- "Dạ! Con muốn được đi thi quốc tế", tôi nói lên giấc mơ của tôi. Đúng là hồi nhỏ, nhìn cái gì cũng đầy màu hồng.
- "Con ở ngoài đó thì ai chăm. Vào đây với mẹ. Học trong này cũng tốt mà..."
- "Con tự lo được. Ở ngoài này còn có anh An, anh ấy sẽ lo cho con được", tôi nói giọng chắc nịch.
- "Con cứ suy nghĩ cho kỹ đi! Mẹ dạy đây"
Tắt máy mà lòng tôi đầy hứng khởi với những dự định ấp ủ sắp tới. Tôi sẽ được về thăm ông bà, được đi chơi với những đứa em họ đồng trang lứa, rồi sau đó là khoảng thời gian tôi sẽ tự quyết định cuộc sống của mình mà không có bố mẹ can thiệp vào. Tất cả dần dần hiện lên trong trí tưởng tượng bay bổng của tôi. Khi tôi đang miên man với viễn cảnh như ở thiên đường, Ngô không biết từ đâu chạy đến ôm chân tôi khóc tức tưởi.
- "Chú ơi! Bạn Misa qua đời rồi"
- "Làm sao mà Misa qua đời?", tôi cúi xuống đặt hai tay lên vai Ngô.
- "Cháu không biết. Bụng bạn Misa bị rách. Bạn ấy chết rồi phải không chú?", con bé vừa nói vừa nấc.
- "Đâu? Dẫn chú đi xem"
Ngô dẫn tôi đến chỗ con gấu bông bị rách một đường ở bụng. Có thể là do con cháu tôi không cẩn thận nên bị vướng vào đâu cũng nên.
- "Misa không sao đâu. Bạn ấy chỉ bị lòi ruột ra ngoài thôi. Để chú làm bác sĩ cứu bạn Misa cho Ngô nhé", tôi nói nhẹ tênh như thể người ta chỉ bị xước da bình thường vậy.
- "Được không hả chú?", Ngô mếu máo.
- "Được. Chú có nói dối Ngô bao giờ đâu"
- "Vâng", con bé đã dừng khóc nhưng vẫn chưa thôi nấc.
Tôi đi quanh nhà và tìm kim chỉ. Ngô như sợ tôi bỏ trốn, con bé theo tôi như hình với bóng. Tôi lấy ngón tay nhét mấy miếng bông rơi ra từ bụng con gấu rồi bắt đầu. Một tay giữ, một tay cầm kim, tôi tỏ ra lóng ngóng ra mặt. Khâu có cái vết rách chưa đầy 5cm mà tôi mất cả tiếng đồng hồ. Thế nhưng, Ngô luôn tỏ ra nhẫn nại, con bé kiên nhẫn nhìn theo từng khâu của tôi một cách chăm chú. Chắc chắn lúc đó con bé nghĩ tôi là người bác sĩ tài giỏi nhất cũng nên.
Cầm thành quả trên tay, dù không được như mong đợi, tôi cũng cảm thấy vui vui. Tôi đưa Misa cho Ngô.
- "Bạn Misa sống rồi hả chú?"
- "Ừ. Misa sống rồi. Không những thế giờ Misa còn rất là men lì nữa"
- "Men lì là gì hả chú?"
- "Là đàn ông ấy. Ai mà có sẹo ở bụng nhìn cũng men lì hết. Nhất là ở chỗ đó nữa", tôi lấy tay chỉ vào chỗ vừa khâu.
- "Vậy giờ mình gọi bạn ấy là Misa-men-lì nha chú", Ngô reo lên.
- "Ừ! Misa-men-lì"