Chương 176
Sau khi tắm rửa, ăn cơm xong xuôi, tôi mượn xe ông anh rồi xin phép đưa Ngô ra bờ hồ ăn kem. Con bé sống tình cảm, ngồi sau mà ôm tôi chắc nịch khiến tôi cũng vui lây. Một cơn gió vô tình lướt ngang qua mang theo một mùi hương đầy thân thuộc... Tôi xoay đầu dáo dác tìm kiếm một thứ gì đó thuộc về mình, nhưng không thể. Hình như cơn gió chỉ muốn gợi lại hình ảnh một người con gái đã từng thuộc về tôi...
- "Sao chú không ăn kem?", Ngô dương đôi mắt long lanh nhìn tôi.
- "À... chú chờ cho nguội rồi chú mới ăn", tôi trêu Ngô.
- "Nguội thì nó chảy hết chứ còn à. Chú ăn đi", Ngô năn nỉ tôi.
- "Ừ để chú ăn. Ngô ăn nữa không để chú mua thêm?"
- "Cháu có. Nhưng chờ chú ăn xong rồi chú với cháu cùng ăn tiếp luôn nhé"
- "Hì hì, ừ", tôi bẹo má Ngô.
Bỗng dưng có tin nhắn vào điện thoại. Tôi nhờ Ngô cầm hộ cây kem rồi cầm điện thoại lên đọc.
- "Anh M nhớ em chứ? Em Hân này"
- "Hân nào nhỉ?", tôi cố tình trêu cô bé.
- "Để quên em nhanh như vậy chỉ có một khả năng là anh mới bị đẩy xuống giếng thôi"
- "Anh đùa đấy! Anh nhớ mà. Sao hôm nay rồng lại hỏi thăm tôm thế này?"
- "Tôm cá gì. Anh đang ở ngoài Hà Nội phải không?"
- "Sao em biết?"
- "Muốn thì dễ thôi có gì khó đâu. Tối mai anh có bận gì không?"
- "Anh không"
- "Tôi mai mình đi uống nước nhé. 7h30 tối, Trà Hoa, 115 Chùa Láng anh nhé"
- "Em đi một mình à?"
- "Dạ vâng"
- "Anh dắt cháu anh theo luôn được không?"
- "Tùy anh"
Cả nửa năm nay tôi và Hân không nói chuyện với nhau, tự nhiên hôm nay Hân hẹn gặp tôi. Không biết có chuyện gì đã xảy ra!? HN và QC nữa, tôi và Hân sẽ đối mặt với nhau như thế nào sau bao nhiêu chuyện xảy ra!? Tôi đã tưởng tượng hết tình huống này đến tình huống khác, nhưng mọi chuyện lại xảy đến theo một cách ít ai ngờ nhất...
Đề xuất Voz: Trông nhà nghỉ, tự kỷ 1 mình