Chương 186
Mười phút sau, HN trở lại với bộ mặt tươi rói như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
- "Ba hỏi thăm con gái rồi dặn dò đủ điều. Thương ghê đó anh."
Tôi chả buồn trả lời, quay mặt đi chỗ khác và trùm chăn kín đầu.
- "Anh vẫn còn buồn ngủ à!? Tội nghiệp! Ngủ tiếp đi nhé. Em đi tắm đây."
Sau câu nói là tiếng bước chân ra phía cửa, nhưng chờ mãi không thấy tiếng đóng cửa, tôi kéo chăn xuống, ngóc đầu dậy nhìn. Vừa ngóc đầu dậy, tôi liền thấy HN đang đứng khoanh tay dựa vào một bên tường. Thấy tôi, em cố nín cười.
- "Không nói gì với em là em đi đó nha."
- "Không có gì để nói hết", tôi thả đầu xuống gối và lại kéo chăn quá đầu.
- "Vậy thì tốt! Ngủ ngoan nha anh."
Kéo theo đó là tiếng khép cửa "vô tình". Tôi ức phát khóc với cái kiểu quan tâm "chả liên quan gì đến tình tiết câu chuyện" như thế này. Tôi tung chăn, bật dậy như cái máy:
- "Êêêêêêêê!"
- "Có chuyện gì đó anh?", cánh cửa mở ra như đã chờ sẵn.
- "Em vô tư đi như vậy hả?", tôi gào lên.
- "Thì em thấy anh muốn ngủ nên để anh ngủ mà", HN vẫn chưa buông tha tôi.
- "Thôi không đùa nữa, em đi tắm đây", cô nàng hôn gió và bỏ đi thật.
Tôi ngẩn tò te và người như muốn phát điên...