Chương 79

Khi những hạt mưa đầu tiên chạm vào mặt, tôi như một đứa con nít được Doraemon cho quay lại thời thơ ấu bằng "cỗ máy thời gian". Kỉ niệm đầy ắp tiếng cười hồi nhỏ đang ẩn mình ở một góc khuất trong trí nhớ bỗng dưng tràn về... ngọt ngào và đầy màu sắc. Tôi nhớ như in khuôn mặt và nụ cười của từng đứa bạn trong xóm. Mặc dù cũng có khi cãi nhau hay thậm chí là đánh nhau, nhưng mỗi lần đám con nít xóm khác sang gây chuyện thì mới thấy được sự đoàn kết của chúng tôi. Có một trận chiến dưới mưa giữa 2 xóm kéo theo mối tình con nít khiến tôi nhớ mãi đến giờ.
Chuyện là nhỏ My xóm tôi sang xóm bên kia tìm bạn thì bị một thằng fan cuồng chạy ra thơm một cái vào má. Mà phải công nhận con nhỏ này dễ thương ác. Da trắng bóc, đôi mắt đen láy còn môi thì đỏ như son. Tôi ngoan vậy mà nhìn cũng muốn thơm chứ đừng nói mấy thằng họ Trư khác. Tôi khoái nhỏ My, mà hình như nhỏ này cũng khoái tôi... Vì mỗi lần tôi sang chơi với anh nó, con nhỏ thấy tôi lại đỏ bừng mặt rồi chạy biến vào buồng trong. Có lần tôi với anh nó đang ngồi chơi điện tử ở phòng khách thì con nhỏ chạy đến gần tôi, chìa ra bịch snack cua đỏ "cho anh nè", rồi chạy ù đi đâu mất. Hồi nhỏ tôi cũng hút gái lắm chứ không đùa đâu.
Nhỏ My về đến nhà vừa khóc vừa mách thằng Dũng "túa", anh trai nó. Buổi chiều đá bóng, thằng Túa kể chuyện bất bình cho anh em trong xóm. Thằng nào nghe xong cũng giận sôi người. Thằng thì đấm vào cột nghe rầm rầm [đau lắm, nhưng đang cool nên đành phải nhịn], thằng thì song phi trút giận vào cái cây [đạp hụt, nên cái cây nằm giữa 2 cái chân]...
Thằng nào thằng nấy mặt đỏ gay gắt. Ai cũng điên. Bực vì gái xóm mình bị trêu thì ít mà vì GATO với thằng Tèo fan cuồng kia thì nhiều. Chúng tôi quyết định hẹn bọn xóm kia làm một trận quyết chiến với giao kèo không mang vũ khí, chỉ chơi tay không, mỗi bên 3 người và lớp 5 đổ xuống [thiếu 8 người nữa đánh nhau xong, đá bóng là đẹp]. Tôi cũng nằm trong danh sách "thi đấu" vì tôi là cái thằng đầu têu ra trò solo 3 vs 3.
Tôi nghe xong mà miệng méo xệch. Đệch! Tôi là quân sư chỉ đưa ra ý kiến chứ có muốn tham gia đâu...
- "Ê! Tao không đánh nhau đâu! Mẹ tao biết được chửi chết", tôi mang mẹ tôi ra làm bia.
- "Không được! Mày là bạn thân của tao. Anh em mình hoạn nạn có nhau. Mày phải sát cánh cùng tao", nó thao thao về tình huynh đệ mà đâu biết tôi đang rầu muốn chết.
- "Bình thường thì thân nhau được chứ lúc đánh nhau thì thân ai nấy lo. Tao không chơi đâu", tôi một mực từ chối.
- "Mày đi cùng tao, xong xuôi tao cho nhỏ em tao thơm mày..."
Tôi điếng người trước điều kiện của thằng Túa. Thằng này nhìn ngu ngu mà nói câu hiểm kinh. Nó không cần đưa ra bất cứ lí lẽ cao xa gì. Nó mồi tôi bằng phần thưởng không thể từ chối. Lúc đầu còn chối đây đẩy, nhưng sau khi tưởng tượng đến thời khắc chiến thắng, nhỏ My chạy đến ôm hôn tôi thắm thiết, tôi lại lịm hết cả người. Tôi như một vận động viên được tiêm chất kích thích... khí thế hừng hực... Tôi gật đầu như cái máy.
Đúng giờ hẹn, xóm tôi đã có mặt. 3 thằng trong danh sách bao gồm tôi, Dũng Túa và Hùng đen đứng hiên ngang giữa sân. Mấy đứa còn lại đi theo cổ vũ đứng hẳn sang một bên. Trong đám cổ vũ có cả nhỏ My. Nhìn ánh mắt trìu mến của nó tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Nhưng phần nhỏ thôi, phần lớn là cái thơm sau khi xong...
- "Xóm kia đến kìa mày", thằng Túa đập vai tôi khi thấy từ đằng xa một đám đi lại. Nhìn tụi nó hùng hổ mà chỉ muốn cầm đá lẳng vào đầu cho bõ ghét.
3 thằng trong đám bước ra nhìn to cao gấp rưỡi chúng tôi. Chắc phải lớp 7 là ít... Tôi lay vai thằng Túa...
- "Lớp 5 gì... mà to vậy ba? Dùng... thuốc... quá liều à... Mày có nói điều kiện là từ lớp 5 trở xuống không đó?", tôi lắp bắp.
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN