Chương 300: Khó giải cục
Cứ online liên tục 48 tiếng là được 1 Nguyệt Phiếu, các bạn lâu lâu kiểm tra túi trữ vật rồi đề cử cho mình nhé. Truyện hay thế này mà không được lên top thì uổng lắm, cho nên dù không có phiếu thì cũng kéo lũ bạn vào đọc bắt nó tặng phiếu.
***
Ánh mắt Chu thiên tử thu hồi từ trên người Tô Tử Mặc, vừa rồi uy áp trong nháy mắt biến mất, giống như tất cả chỉ là ảo giác.
"Tuyết Nhi tới."
Chu thiên tử hơi quay đầu, nhìn về phía Cơ Dao Tuyết, mỉm cười, vẫy tay.
Cơ Dao Tuyết khẽ cau mày, không nhúc nhích.
Chu thiên tử cười hỏi: "Sao vậy, không muốn cùng Phụ hoàng dùng bữa?"
Lúc này Chu thiên tử vẻ mặt hiền lành, nhìn Cơ Dao Tuyết ánh mắt đầy cưng chiều, trông hoàn toàn giống một người cha hơi lớn tuổi.
Mặc dù trên người Chu thiên tử không cảm nhận được bất kỳ sát cơ hay địch ý nào, nhưng linh giác lại nói cho Tô Tử Mặc biết, người trước mắt này cực kỳ nguy hiểm!
Hơn nữa, hắn đang đứng bên bờ sinh tử!
Cơ Dao Tuyết thần sắc do dự, chần chờ một chút, chậm rãi đi tới, theo hiệu lệnh của Chu thiên tử, ngồi xuống bên cạnh.
"Phụ hoàng, Mặc tiên sinh hắn..."
"Dùng bữa đi."
Lời Cơ Dao Tuyết chưa dứt đã bị Chu thiên tử cắt ngang, ngữ khí bình tĩnh, lại khiến người ta không thể phản bác.
Nói xong, Chu thiên tử không coi ai ra gì, dùng bữa trên bàn, động tác ăn uống tao nhã, chậm rãi nhai nuốt, không hề phát ra tiếng động.
Lúc này, ngay cả Cơ Dao Tuyết cũng không đoán ra tâm tư của Chu thiên tử.
Cơ Dao Tuyết liếc nhìn Tô Tử Mặc, lòng thầm lo lắng, mặc dù tượng trưng ăn vài thứ, nhưng vị nhạt như nước ốc.
Trong Thính Vũ Hiên, Tô Tử Mặc như trở thành người thừa.
Chu thiên tử như thể quên bẵng hắn, để hắn đứng nguyên tại chỗ.
Tô Tử Mặc cười nhạt, không giận, một tay thả lỏng sau lưng, dạo bước tới bên cạnh, ngắm cảnh đẹp lòng người bên ngoài, ung dung tự tại.
Thời gian từng giờ trôi qua, trong Thính Vũ Hiên yên tĩnh không một tiếng động, Tô Tử Mặc dường như đã hoàn toàn đắm chìm vào cảnh đẹp, quên hết mọi thứ xung quanh.
Lúc này, Bạch Vũ Hàn âm thầm gật đầu, vẻ mặt khâm phục.
Không phải ai cũng có thể giữ được thái độ bình thường ung dung như vậy trước mặt Chu thiên tử.
Lâu sau, Chu thiên tử lau miệng, đáy mắt hiện lên một vòng hàn quang đáng sợ.
Cơ Dao Tuyết buông chén đũa, khẽ ho một tiếng, nói: "Lui xuống đi."
Câu nói này của Cơ Dao Tuyết một mặt là gọi thị nữ dọn thức ăn, mặt khác cũng là nhắc nhở Tô Tử Mặc.
Tô Tử Mặc dần tỉnh táo lại, nhớ đến Chu thiên tử đang đứng không xa phía trước.
"Ta nên gọi ngươi là Mặc tiên sinh, hay là... Tô Tử Mặc."
Chu thiên tử đột nhiên mở miệng, không che giấu, dứt khoát hỏi!
Tô Tử Mặc nói: "Cái nào cũng được, tùy ý Đại Vương."
Rầm!
Bàn tay Chu thiên tử đột nhiên đặt xuống, vỗ mạnh lên bàn, phát ra tiếng động lớn.
Cơ Dao Tuyết giật mình.
"Tô Tử Mặc, ngươi có biết tội của mình không!"
Chu thiên tử vỗ bàn đứng dậy, khí tức toàn thân đột nhiên biến đổi, như một con sư tử nổi giận, toàn thân tỏa ra uy áp khổng lồ mênh mông, như thủy triều quét tới!
Mấy chữ này như tiếng chuông lớn, đinh tai nhức óc.
Thân hình Tô Tử Mặc hơi loạng choạng.
Dưới uy áp của thiên tử, Tô Tử Mặc có cảm giác gần như nghẹt thở, sống nay chết mai, như lúc nào cũng có thể đầu một nơi thân một nẻo!
"Phụ hoàng..." Thần sắc Cơ Dao Tuyết biến đổi, vội vàng đứng dậy.
"Chuyện này ngươi đừng xen vào!"
Chu thiên tử không nhìn, nhẹ nhàng vẫy tay áo, liền đẩy Cơ Dao Tuyết sang một bên.
Không biết dùng thuật pháp gì, thân thể Cơ Dao Tuyết không thể động đậy, chỉ có thần tình kích động, trong mắt lộ ra lo lắng vô cùng, miệng không nói được.
Tô Tử Mặc nhắm mắt, hít sâu một hơi, khi mở mắt lần nữa, sáng rạng rỡ, dị sắc đại thịnh!
"Ta có tội gì?" Tô Tử Mặc hỏi ngược lại.
Ánh mắt Chu thiên tử âm trầm, chậm rãi nói: "Trước mặt ta, ngươi giấu diếm thân phận, đây là tội khi quân lớn, đáng chém đầu!"
Trong Thính Vũ Hiên tất cả mọi người đều cảm nhận được sát cơ của Chu thiên tử!
Tô Tử Mặc vẫn giữ nguyên thần sắc, thản nhiên nói: "Đại Vương chưa từng hỏi ta, chuyện giấu giếm từ đâu mà nói đến?"
"Nói bậy nói bạ!"
Chu thiên tử lớn tiếng nói: "Ngày đó tại Mặc Linh luyện khí phường, ta từng chính miệng hỏi thăm, ngươi đến từ môn phái nào, sư thừa ai, chuyện đến nước này, ngươi còn dám giảo biện!"
Tô Tử Mặc nhàn nhạt nói: "Ngày đó Đại Vương cải trang vi hành, ta làm sao biết thân phận Đại Vương? Chuyện giấu giếm tự nhiên không thể nào nói đến."
Chu thiên tử khẽ nhíu mày.
Ý tứ trong lời nói của Tô Tử Mặc rất đơn giản, căn nguyên của chuyện này không nằm ở hắn, mà ở Chu thiên tử.
Từ đầu đến cuối, Chu thiên tử đều không lấy thân phận Thiên Tử hỏi thăm lai lịch của Tô Tử Mặc, vế sau tự nhiên không thể nói là khi quân.
Dù thế nào, Tô Tử Mặc dù sao cũng đã cứu mạng Cơ Dao Tuyết.
Hơn nữa, thân phận khác của Tô Tử Mặc là Mặc tiên sinh danh mãn Vương thành.
Về tình về lý, Chu thiên tử đều không nên chém giết Tô Tử Mặc.
Nhưng khi Chu thiên tử biết được chân tướng, đã có cảm giác bị trêu chọc lừa gạt xấu hổ.
Cứ thế để Tô Tử Mặc rời đi, trong lòng hắn không cam tâm!
Muốn giết, lại không muốn giết!
Nội tâm Chu thiên tử mâu thuẫn đến cực điểm!
Cho nên, hắn muốn chém giết Tô Tử Mặc, nhất định phải tìm một lý do đủ sức thuyết phục chính mình.
Từ lúc Tô Tử Mặc bước vào Thính Vũ Hiên, linh giác của hắn cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, cũng là vì Chu thiên tử đã động sát tâm, chỉ thiếu một lý do mà thôi.
Cho nên, Chu thiên tử để Tô Tử Mặc ở nguyên tại chỗ.
Chỉ cần Tô Tử Mặc ứng đối không thích đáng, Chu thiên tử sẽ lập tức ra tay, chém giết hắn tại đây!
Thông thường, người tuổi Tô Tử Mặc, nhất là khí thịnh, thêm danh hiệu Đại Chu đệ nhất luyện khí sư, chịu sự xem thường như vậy chắc chắn sẽ tức giận, hoặc tiến lên lý luận, hoặc phất tay áo rời đi.
Dù chọn cách nào, Tô Tử Mặc đều chắc chắn phải chết.
Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn không tức không giận, bình thản như nước, đi sang một bên ngắm cảnh ngoài cửa.
Chu thiên tử bất đắc dĩ, chỉ có thể nổi giận lần nữa, giữ lại tội khi quân lớn, định dùng cái này làm lý do chém giết Tô Tử Mặc.
Nhưng chỉ vài câu đã bị Tô Tử Mặc hóa giải, khiến Chu thiên tử hoàn toàn không có lý do phản bác.
Nhìn như chỉ là giao phong lời nói, nhưng phía sau lại đầy rẫy đao quang kiếm ảnh, chỉ một chút sai lầm, Tô Tử Mặc sẽ nhuốm máu Thính Vũ Hiên!
Nhìn thấu tất cả, Cơ Dao Tuyết thở phào nhẹ nhõm, thần sắc hơi dịu lại.
"Rất tốt."
Chu thiên tử mặt không biểu cảm, khẽ gật đầu, ngữ khí lạnh lẽo, không nghe ra là khen ngợi hay mỉa mai.
"Chuyện khi quân trước để sang một bên."
Ánh mắt Chu thiên tử lạnh lẽo, lạnh giọng hỏi: "Chuyện chém giết cấm quân thủ vệ Đái Húc, ngươi có thừa nhận không?"
Thật ra, chuyện này chỉ cần điều tra kỹ lưỡng, Tô Tử Mặc chắc chắn không thoát khỏi liên quan.
Lúc trước, Đái Húc nhìn thấy bóng dáng hắn ngoài Thính Vũ Hiên mới bám theo, đêm đó chết, hung thủ là ai, không cần nói cũng biết.
Tô Tử Mặc trầm ngâm một chút, gật đầu nói: "Là ta giết."
"Được!"
Ánh mắt Chu thiên tử hàn quang sáng lên, nói: "Đã ngươi thừa nhận, vậy không có gì đáng nói, một mạng đổi một mạng!"
Tô Tử Mặc ngẩng đầu, nhìn Chu thiên tử hỏi ngược lại: "Đái Húc muốn giết ta, ta vì sao không thể giết hắn?"
"Chỉ cần có người muốn giết ngươi, ngươi liền muốn phản sát lại sao?" Chu thiên tử nhíu mày.
"Đúng!" Tô Tử Mặc không chút do dự.
Hai mắt Chu thiên tử đột nhiên nheo lại, chậm rãi hỏi: "Vậy bây giờ ta muốn giết ngươi, ngươi nghĩ thế nào?"
Nghe câu hỏi này, Cơ Dao Tuyết toàn thân run lên.
Đây là một vấn đề khó giải!
Dù Tô Tử Mặc trả lời thế nào, đều sai!
Nếu Tô Tử Mặc yếu thế, không dám phản sát lại, vậy sẽ lật đổ câu nói vừa rồi của bản thân, Chu thiên tử hoàn toàn có thể thuận nước đẩy thuyền giết chết hắn.
Nếu Tô Tử Mặc thái độ cứng rắn, trả lời dám phản sát Thiên Tử, đó chính là thí quân, càng chắc chắn phải chết!
Cái bẫy khó giải.
***
Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng thế. Cổ Thiên Đình chỉ còn di tích, Tây Phương Linh Sơn đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui về tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực tan nát, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Đề xuất Voz: Nửa đêm gấu cầm dao