Chương 126: Hoàng Tử Heinrich

Mọi người lại được phen kinh ngạc, xoay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào giữa tế đàn trung tâm đã xuất hiện một chiến binh cao lớn, tay lăm lăm thanh trường kiếm răng cưa.

Diệp Sảng kinh hãi, gã chiến binh này chẳng phải là vị hoàng tử trong cung điện ở đoạn phim cắt cảnh đầu nhiệm vụ sao?

Chỉ có điều vị hoàng tử điện hạ này cũng giống như đám lính xương khô, mắt rực lên ánh sáng đỏ, tuyệt đối không còn là người sống.

Heinrich lạnh lùng tuyên bố: "Hôm nay, tất cả những kẻ chống lại ta đều phải xuống địa ngục!"

Hắn vừa dứt lời liền vung trường kiếm, tế đàn trung tâm lập tức mọc ra mấy chục tên lính xương khô, giơ khiên hò reo xông lên.

Trên pháp trượng của Brutus, viên bảo thạch đỏ rực phát ra tiếng rít chói tai, sau đó phun ra một vòng năng lượng hình tròn, lan tỏa ra bốn phía.

Tất cả đám lính xương đang lao tới, hễ chạm phải luồng năng lượng tím này lập tức hóa thành vô số hạt bụi lơ lửng giữa không trung, tuyệt đối không thể hồi sinh. Xem ra vị pháp sư này mới là nhân vật mấu chốt của nhiệm vụ lần này.

"Tấn công!" Phương Nhã Văn ra lệnh.

Bảy tám khẩu Desert Eagle của nhóm Lạc Hoa Lưu Thủy đồng loạt khai hỏa, tiếng súng nổ vang trời trên tế đàn.

Brutus lầm rầm niệm chú ngữ cổ xưa, lần này đến cả Tinh Tinh cũng chịu chết không hiểu. Chỉ thấy pháp trượng hóa thành một cột sáng tím, lấy đó làm trung tâm, vô số năng lượng tím tỏa ra tạo thành hình một chiếc ô khổng lồ. Chiếc ô năng lượng này bao bọc lấy nhóm Diệp Sảng, chặn đứng mọi đòn tấn công từ bên ngoài.

Những viên đạn cỡ lớn của Desert Eagle bắn vào "chiếc ô", giống như cảnh quay chậm trong phim Ma trận, bay với tốc độ rùa bò có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đừng nói là gây sát thương, ngay cả việc xuyên qua lớp vỏ năng lượng cũng khó khăn vô cùng.

Đám người chơi sử dụng vũ khí hiện đại hoàn toàn bị chấn động bởi thực lực của đại pháp sư vĩ đại.

"Ha ha ha!" Diệp Sảng cười phá lên, "Ngầu, quá ngầu!"

Phương Nhã Văn và Diễm Vô Song tay cầm trường kiếm lao lên, song kiếm hợp bích cùng lúc đâm tới. "Keng keng" hai tiếng, mũi kiếm đâm vào mặt "chiếc ô" tóe lửa rồi nhanh chóng bị bật ngược trở lại, đòn tấn công hoàn toàn vô dụng.

Tinh Tinh như ngộ ra điều gì: "Mọi người nhìn pháp trượng của ông ta đi!"

Diệp Sảng quay đầu nhìn, hình dáng cây trượng của Brutus y hệt cây kẹo mút biểu tượng trên đầu mình. Rõ ràng rồi, tay pháp sư này là phe ta, hơn nữa còn là "chùm cuối" phe ta.

"Gào!"

Hoàng tử Heinrich ngửa mặt lên trời gầm dài một tiếng, thanh trường kiếm răng cưa của hắn tỏa ra hắc khí đen ngòm, chuôi kiếm là một chiếc đầu lâu trắng hếu. Điều này cũng quá rõ ràng, hắn là trùm cuối phe địch nhiệm vụ lần này.

"Vù!"

Kiếm chưa tới mà cuồng phong đã ập đến, ngay cả cơn mưa bão cũng bị thổi bạt đi đổi hướng.

"Rầm!" một tiếng chấn động.

Tại trung tâm tế đàn, vô số tia sét to như cánh tay giáng xuống loạn xạ, thanh kiếm đầu lâu của Heinrich mang theo khí thế không gì cản nổi, từ khoảng cách ba mươi mét phóng thẳng tới.

Mái vòm bảo hộ giống như quả bóng bay bị rạch một đường lớn, năng lượng bên trong xì ra ngoài xối xả. Quả nhiên là trùm cuối, thật không dám tưởng tượng nhát kiếm này chém trúng người thì hậu quả sẽ thế nào.

Trường kiếm sau khi xuyên vào mái vòm bảo hộ, tốc độ lập tức chậm lại, nhưng dưới sự điều khiển của Heinrich, nó vẫn từng chút một nhích về phía đầu Brutus.

Thấy kiếm sắp đâm trúng mục tiêu, toàn thân Brutus tỏa ra ánh tím rực rỡ.

"Ầm!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa, tế đàn lại nổ tung một lần nữa, ngói vỡ bay rào rào đầy trời.

Mái vòm bảo hộ phát nổ như một quả bom nguyên tử thu nhỏ, sóng xung kích lan ra xung quanh hất văng tất cả mọi người.

Hai con Boss dường như cũng không chịu nổi sự va chạm sức mạnh của nhau, mỗi người bay ngược về sau hơn hai mươi mét. Nhóm Diệp Sảng chỉ là tép riu, bị chấn động đến mức nằm bẹp dí trên mặt đất.

Lực chấn động này vô cùng quái dị, Diệp Sảng phát hiện các chỉ số Tinh thần, Sức mạnh, Nhanh nhẹn của mình trong nháy mắt tụt xuống ít nhất 50%, toàn thân đau nhức rã rời, nhúc nhích cũng khó khăn.

Trước đây cứ tưởng kiếm khách như Kiếm Thập Tam đã là ngầu lắm rồi, giờ mang ra so với ông pháp sư này, Kiếm Thập Tam chẳng là cái đinh gỉ gì cả.

Nhưng lúc này ai nấy đều hiểu mấu chốt nhiệm vụ: hai trùm sò đều đang nằm đo đất chưa dậy nổi, lớp bảo vệ đã mất, phe nào giết chết chủ tướng đối phương trước thì phe đó thắng.

Lúc này, ưu thế của nghề Chiến binh mới lộ rõ. Sau khi bị chấn động bởi ma pháp, Tinh thần và Nhanh nhẹn của mọi người đều giảm 50%, nhưng bản thân Chiến binh vốn có Tinh thần cao, giá trị tuyệt đối của 50% còn lại vẫn cao hơn các nghề khác. Trong khi đó, đám Nguyên Tố Sư như Tình Thâm Thâm Vũ Mông Mông thì liệt hẳn, không cựa quậy nổi.

"Hây ya!" Diễm Vô Song vung trường kiếm lao lên.

"Đừng hòng!" Phản Thanh Phục Minh nắm chặt Liêm Câu Thương chặn lại.

"Keng keng keng keng keng!" Hai người quần thảo trong mưa, gần như không thấy người đâu chỉ thấy tia lửa loáng thoáng.

Phương Nhã Văn cầm song kiếm xông lên, Nhất Đại Nữ Hoàng và Đại Hán Thiên Tử không dám đối đầu trực diện, chỉ biết cố kéo dài thời gian.

Còn những người khác thì liệt giường liệt chiếu cả rồi, Diệp Sảng và Tinh Tinh cũng bất động, mọi hy vọng của hai bên giờ đặt cả vào năm người kia.

Thực lực của Diễm Vô Song và Phản Thanh Phục Minh kẻ tám lạng người nửa cân, Diễm Vô Song mạnh về sức mạnh, Phản Thanh Phục Minh lại có lợi thế vũ khí dài, hai bên bất phân thắng bại.

Còn bên phía Phương Nhã Văn thì cô ta chiếm thế thượng phong rõ rệt. Cô ta thuộc dòng chiến binh kỹ năng, nào là Thập Phương Trảm, Lục Phương Trảm, Thập Tự Trảm cứ thế tuôn ra liên miên bất tuyệt.

Hai người Nhất Đại Nữ Hoàng hoàn toàn không thể áp sát, ngược lại còn bị ép lùi liên tục.

Diệp Sảng và mấy người còn lại lực bất tòng tâm, đừng nói là cứu viện, Sức mạnh giảm sút khiến họ không đủ điều kiện cầm súng, hoàn toàn không thể khai hỏa.

"Súng mới của ông còn chưa kịp khai trương nữa!" Diệp Sảng đấm ngực dậm chân tiếc rẻ.

Hai phút sau, hoàng tử Heinrich thế mà lại lảo đảo đứng dậy, cầm lại thanh kiếm đầu lâu, trong khi Brutus vẫn nằm im bất động.

"Mission fail! (Nhiệm vụ sắp tạch rồi!)" Alice gào lên tuyệt vọng.

Tình trạng của Tinh Tinh đỡ hơn Diệp Sảng nhiều, cô bất ngờ lao ra từ bên sườn, dùng cả người húc thẳng vào Phương Nhã Văn. Cú "thiết đầu công" của Tinh Tinh húc trúng ngực làm Phương Nhã Văn loạng choạng lùi lại mấy bước.

"Get up! Get up! (Dậy đi, dậy đi!)" Alice điên cuồng gào thét, nhưng pháp sư vẫn nằm trơ ra đó.

Diệp Sảng cũng sốt xình xịch, giờ phút sinh tử cận kề, hắn chợt nảy ra ý, kích hoạt "Thiết Đạo Du Kích Hồn" để hồi phục điểm Tinh thần cho bản thân.

Lòng bàn tay tỏa ra từng luồng ánh sáng trắng, chui tọt vào cơ thể hắn.

Nhưng lúc này đã hơi muộn, Tinh Tinh bị Phương Nhã Văn chém một kiếm trúng ngực, một con số chí mạng màu vàng hiện lên: "-180".

Tinh Tinh toàn thân đẫm máu, ngã gục xuống đất không dậy nổi.

Phương Nhã Văn vung kiếm định bồi nhát thứ hai vào đầu Tinh Tinh, người đàn bà này ra tay quá độc ác. Diệp Sảng cuống cuồng gầm lên: "Phương Nhã Văn, dừng tay cho tôi!"

Phương Nhã Văn sững người lại, trong Thế Giới Thứ Hai rất ít người biết thân phận thực của cô, tên Hà Kim Ngân này làm sao biết được?

Nhân lúc cô ta ngẩn người, Nhất Đại Nữ Hoàng và Đại Hán Thiên Tử đang trọng thương liền chồm lên, ôm chặt lấy Phương Nhã Văn lăn lộn trên đất.

Cô nàng Tinh Tinh dường như đã hôn mê, nằm bất động. Diệp Sảng tuy đau lòng, nhưng lúc này không rảnh mà lo cho cô.

Bởi vì hoàng tử Heinrich đã lảo đảo bước tới nơi. Diệp Sảng quả quyết thả A Ngốc ra, A Ngốc tung cú vồ mồi lao vào.

"Xoẹt," một vệt sáng đen lóe lên.

Chỉ số sát thương đỏ: "-400!"

A Ngốc không chết mới lạ, bị BOSS chém một nhát đứt đôi người.

"Mẹ kiếp nhà mày!" Diệp Sảng nổi điên, vùng dậy lao về phía trước.

Marco Polo lúc này cũng đã hồi phục, bất chấp tất cả xông lên.

"Careful!" Alice hét lớn cảnh báo.

Lại một vệt sáng đen "keng" một cái, nhát kiếm này còn tàn bạo hơn, gã lính Mỹ bị chém dọc từ đầu xuống làm hai mảnh, chỉ số sát thương đỏ chót: "-2200!"

Con số này đủ nói lên tất cả.

Thực ra Marco Polo đã thế mạng cho Diệp Sảng. Hắn lao lên trước Diệp Sảng một bước, BOSS chém chết hắn, do đà kiếm quá nặng không thu lại kịp, BOSS liền tung cước đá bay Diệp Sảng. Diệp Sảng lại nằm đo đất không nhúc nhích được.

Giờ thì chỉ còn nước trơ mắt nhìn ma đầu đắc thủ, còn mình thì bất lực.

Hoàng tử Heinrich đã đứng sau lưng Brutus, giơ cao thanh kiếm đầu lâu. Nhát kiếm này mà giáng xuống thì dù có mình đồng da sắt cũng đi đời nhà ma ngay tức khắc.

Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Brutus đang nằm bỗng xoay người lại. Viên bảo thạch đỏ trên pháp trượng không biết đã bị ông tháo ra từ lúc nào, hai tay ông cầm viên đá nhanh chóng khắc một ký tự lên sàn nhà. Nhìn kỹ thì chính là biểu tượng cây kẹo mút màu vàng.

"Vù," ký tự bùng lên một luồng năng lượng tím xoáy tít như lốc xoáy, chẳng mấy chốc cuốn phăng Heinrich vào trong. Hoàng tử Heinrich toàn thân run rẩy, phát ra tiếng gào thét kinh hoàng.

Brutus hai tay dâng viên đá lên trời, trên bầu trời đêm bất ngờ giáng xuống một luồng thần quang. Mọi người đều nhìn rõ mồn một, thần quang chiếu vào trung tâm tế đàn, xoay tròn không ngớt, soi rõ gương mặt từng người.

Thịt da của hoàng tử Heinrich lập tức tan chảy, một linh hồn thoát ra khỏi thể xác hắn, bay lượn quanh cột thần quang. Thần quang nhanh chóng chìm xuống lòng đất, linh hồn kia rú lên thảm thiết rồi cũng bị hút theo vào lòng đất.

Sấm chớp ngừng bặt, mưa gió tan biến, tế đàn trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, nơi đây như thể chưa từng xảy ra chuyện gì, ai nấy đều chưa kịp hoàn hồn.

Chỉ thấy Brutus nhắm nghiền hai mắt, miệng lầm rầm niệm chú, cả người ông cũng hóa thành một luồng kim quang chui tọt vào lòng đất. Trên mặt đất hiện lên biểu tượng cây kẹo mút tỏa sáng rực rỡ, biểu tượng trên đầu nhóm Diệp Sảng cũng nhấp nháy theo. Xem ra hoàng tử Heinrich đã hoàn toàn bị phong ấn.

Tiếng hệ thống vang lên: "Người chơi tôn quý, bạn đã hoàn thành xuất sắc phần một nhiệm vụ cốt truyện 'Sống Lại Ở Đế Chế Thứ Ba', danh vọng chiến đấu +50, điểm kinh nghiệm +20.000, cấp độ hiện tại 24. Các bạn sẽ được hệ thống truyền tống an toàn để offline, phần hai của nhiệm vụ sẽ chính thức khởi động sau 8 giờ nữa. Xin quý khách chú ý thời gian!"

Nhìn thấy vầng sáng trắng trước mắt, Diệp Sảng có chút không vui. Phần thưởng nhiệm vụ cũng keo kiệt quá thể, chẳng bằng đi giết người cướp của cho nhanh, được cái tăng kinh nghiệm cũng kha khá. Tiếc thương thay cho A Ngốc của tôi, lại chết một lần đổi lấy kinh nghiệm cấp 24, thế này vui vẻ nỗi gì, phần hai nhiệm vụ kiểu gì cũng phải gỡ lại vốn mới được.

Diệp Sảng vừa nghĩ ngợi lung tung vừa bị cưỡng chế truyền tống offline.

Lời nhắc ấm áp: Nếu cảm thấy cuốn sách này không tồi, để tránh lần sau không tìm thấy, hãy nhớ thêm vào giá sách nhé.

Theo yêu cầu của đông đảo độc giả, hiện đã ra mắt chức năng VIP không quảng cáo.

Đề xuất Linh Dị: Trùng Cốc Vân Nam - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN