Chương 154: Đọ Nội Công
Thời gian trong nhiệm vụ cốt truyện trôi nhanh hơn thế giới thực. Đi được một lúc thì trời tối, mưa phùn vẫn lất phất bay không ngớt.
Trong thung lũng phía trước hiện ra vài gian nhà tranh, xem chừng là một hộ dân thường. Trước cửa có đôi vợ chồng già đang ngóng trông, hình như đang đợi con về.
Diệp Sảng thầm nghĩ: "Chết dở, chẳng lẽ đây là bố mẹ của cô thôn nữ xấu số kia!"
Hai ông bà già vừa thấy thầy trò Đường Tăng đến liền lập tức chui tọt vào nhà, đóng cửa cài then im ỉm.
Đường Tăng bước tới gõ cửa: "Thí chủ, bần tăng từ Đông Thổ Đại Đường tới, bên ngoài mưa to gió lớn, khẩn cầu cho tá túc một đêm... Ơ kìa? Thí chủ? Thí chủ mở cửa ra nào, thí chủ? Đù m..."
Nhóm Diệp Sảng cười bò lăn bò toài. Tôn Ngộ Không nổi giận: "Á à, ăn một gậy của Lão Tôn!"
Đường Tăng quát: "Ngộ Không hỗn xược, không được động thủ! Hai vị thí chủ bên trong không phải yêu quái. Sao con cứ chứng nào tật nấy, vọng sát bừa bãi. Ồ? Họ là chủ đầu tư bất động sản à? Bát Giới sao con không nói sớm? A Di Đà Phật, Ngộ Tĩnh, cầm giúp vi sư cái áo cà sa, Ngộ Không, cho vi sư mượn Gậy Như Ý dùng một lát! Mà thôi, Bát Giới, đưa cái bồ cào đây!"
Cả đám không xin ăn được, không xin ngủ nhờ được, đành đứng trơ ra giữa sân dầm mưa.
Đường Tăng lải nhải như tụng kinh, nhưng nhóm Diệp Sảng lại không dám lơ là, trời mới biết khi nào Bạch Cốt Tinh sẽ quay lại báo thù.
Cũng không biết qua bao lâu, màn đêm buông xuống hoàn toàn, mưa ngớt dần. Phú Gia Thiên Kim lấy ra một viên đá năng lượng, ném xuống đất đốt lên thành đống lửa lớn, mọi người quây quần hơ tay sưởi ấm.
Tinh Tinh thầm tặc lưỡi, thứ đắt đỏ như đá năng lượng mà bà chị này lôi ra nhóm lửa, phụ nữ quả nhiên toàn là những kẻ phá gia chi tử bẩm sinh.
"Có người đến! Là người chơi!" Thần sắc Phú Gia Thiên Kim bỗng trở nên nghiêm trọng.
Mọi người lập tức dàn trận như gặp đại địch, rút vũ khí ra chuẩn bị chiến đấu. Sắc mặt Phú Gia Thiên Kim lại thay đổi: "Khoan đã!"
"Hả?" Chỉ số Cảm Nhận của Diệp Sảng gần như bằng 0 nên hắn chẳng biết ai đang tới.
Trong rừng bỗng vọng ra một tiếng hét lớn: "Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu!" (Hoa tự rơi lả tả nước tự chảy)
Diệp Sảng ngây người toàn tập.
Lần này Tinh Tinh nhanh nhảu tiếp lời: "Lưu đích bất tri thị na đầu!" (Chảy không biết là đầu nào!)
Đây mới chính là ám hiệu "hàng thật giá thật" của Túy Ngân Hội, không ai có thể mạo danh được.
Giọng nói kia lại vang lên: "Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu!" (Hoa xuân trăng thu bao giờ mới dứt)
"Tác vãn diện điều cật đắc bão!" (Tối qua ăn mì no căng bụng!) Diệp Sảng và Tinh Tinh kinh ngạc quay đầu lại, ám hiệu này người đối lại thế mà là Phú Gia Thiên Kim. Người phụ nữ này lai lịch thế nào vậy?
Tây Môn Xuy Ngưu khí thế hừng hực xông vào sân. Phú Gia Thiên Kim lập tức quát mọi người dừng tay: "Là người mình, có ký hiệu phe chính nghĩa."
Trên trán Tây Môn Xuy Ngưu quả nhiên có chữ "Phật". Dạo này gã làm ăn có vẻ khấm khá, bộ đồ cương thi đã cởi bỏ, thay bằng bộ đồng phục tiêu chuẩn trông như bác sĩ nha khoa.
"A Ngưu!" Diệp Sảng kích động reo lên.
"A Ngân!" Tây Môn Xuy Ngưu còn kích động hơn.
"Lão Đại đâu?" Diệp Sảng ngó nghiêng.
Lão Đại lững thững bước ra từ phía sau. Sự nghiệp dạo này có vẻ thăng tiến, hắn không mặc váy nữa mà khoác bộ giáp trông như áo đuôi tôm, nhưng con dao phay chặt củi vẫn giắt bên hông như vật bất ly thân.
Lão Đại khi nhìn thấy Phú Gia Thiên Kim cũng sững lại một nhịp, Phú Gia Thiên Kim lập tức quay mặt đi chỗ khác.
"Lão Đại!" Tinh Tinh nhìn thấy Lão Đại cũng mừng rỡ nhảy cẫng lên.
"A Ngân, chú mày lặn đâu kỹ thế? Anh nhớ chú đấy!" Lão Đại nói giọng nhàn nhạt.
Đúng là lâu lắm không gặp, dù sao Lão Đại cũng là người bạn tốt đầu tiên của Diệp Sảng trong game. Lời lẽ của Lão Đại mộc mạc và thẳng thắn khiến Diệp Sảng thấy ấm lòng: "Lão Đại, sao mọi người cũng chui vào nhiệm vụ này?"
Lão Đại dõng dạc tuyên bố: "A Ngân, dạo này anh vớ được mối lớn, hợp tác với một công ty ma ở Khu Hoàng Kim tên là 'Tập đoàn Bộ Binh'. Đĩa phim mát mẻ của chúng ta được họ gia công đóng gói rồi bán ra các chợ đen ngầm. Do dạo này GM làm gắt quá nên anh với A Ngưu quyết định chui vào các nhiệm vụ cốt truyện lớn để tiếp thị. Không ngờ gặp chú ở đây, tốt quá rồi, chiến dịch quảng bá lần này không thể thiếu chú được. Thành công vụ này anh thăng chức cho chú..."
Hắn đứng đó thao thao bất tuyệt phong cách "giám đốc kinh doanh", Diệp Sảng và Tinh Tinh đã quá quen với cái kiểu "bán đĩa chân chính" này của Lão Đại nên mặt tỉnh bơ. Còn đám người lạ kia nghe mà nghệt mặt ra, An Hi thì đỏ mặt tía tai. Chơi game lâu rồi, loại người nào cũng gặp, nhưng cái loại sống bằng nghề bán đĩa phim heo trong game thì đúng là lần đầu mới thấy.
Diệp Sảng hùa theo ngay: "Không thành vấn đề, cứ giao cho em, đảm bảo hoàn thành chỉ tiêu!"
Lão Đại gật gù: "Tốt, nuôi quân ngàn ngày dùng quân một giờ. Mấy vị này là bạn chú à..."
Diệp Sảng vội vàng giới thiệu An Hi. Tây Môn Xuy Ngưu lập tức sán lại làm quen: "Hóa ra là chị Thiên, bạn của A Ngân cũng là bạn của Túy Ngân Hội chúng tôi. Tôi ở đây có đĩa phim đời sống Âu Mỹ bản quyền, vốn bán 10 tệ một cái, giờ biếu không chị xem thử. Nội dung bao phê, xem rồi có thể hối hận, không xem chắc chắn hối hận..."
Tây Môn Xuy Ngưu suýt chút nữa bị Tinh Tinh và An Hi hợp sức đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
"Dám tiếp thị đĩa sex cho bà hả? A Ngưu ông chán sống rồi phải không?" Tinh Tinh nổi đóa.
Phú Gia Thiên Kim nãy giờ im lặng bỗng lạnh lùng lên tiếng: "Các người có bao nhiêu đĩa? Tôi mua tất!"
"Hả?" Nhóm Diệp Sảng đều trợn mắt há mồm. Đại tỷ không phải chứ, không ngờ cô bề ngoài đoan trang hiền thục mà nội tâm lại "bùng cháy" như vậy. Cẩn thận xem nhiều quá lại dục hỏa đốt người thì bỏ mẹ...
Tây Môn Xuy Ngưu làm ảo thuật lôi từ túi càn khôn ra hai cái hòm sắt, chứa đầy ắp đĩa quang. Phú Gia Thiên Kim thế mà bỏ 50 điểm tín dụng ra mua sạch bách.
Sau đó Diệp Sảng thấy trong bảng tổ đội, Lão Đại và Tây Môn Xuy Ngưu đều đã gia nhập nhóm.
Thực lực hai người dạo này cũng tăng lên đáng kể. Lão Đại là Cuồng Chiến Sĩ tiến giai cấp 1, Tây Môn Xuy Ngưu là Chuyên Gia Thuốc Nổ cấp 1. Diệp Sảng lờ mờ đoán Lão Đại và Phú Gia Thiên Kim đã quen biết từ trước. Nghĩ lại cũng đúng, Lão Đại là nhân vật tai to mặt lớn cỡ nào trong giới lừa đảo bịp bợm, quan hệ rộng khắp giang hồ cũng là chuyện thường.
Chỉ có điều Lão Đại và Phú Gia Thiên Kim từ đầu đến cuối không nói với nhau câu nào.
"Có biến!" Phú Gia Thiên Kim lại cảnh báo.
Lần này đến lượt Tinh Tinh cảm nhận được: "Nhiều người chơi đang tới!"
"Dập lửa!" Phú Gia Thiên Kim gầm nhẹ.
Người phụ nữ này đầu óc rất linh hoạt. Phản ứng của Lỗ Kê Đản cũng cực nhanh, pháp trượng chỉ vào đống lửa, một luồng gió cuốn viên đá năng lượng bay vút lên trời, xoay vài vòng rồi "bép" một cái tắt ngấm. Tàn lửa bay tứ tung trong đêm.
Cả cái sân lóe sáng trong khoảnh khắc rồi chìm vào bóng tối đen kịt. Cũng trong khoảnh khắc đó, Diệp Sảng kịp nhìn rõ hướng Đông Nam có một đám đông đang ùa tới, và trùng hợp thay, đám này hắn lại quen mặt.
Chính là hội Thương Tâm Tiểu Tiễn, Anh Dũng Đả Kích, Mã Phong Oa từng đụng độ ở Tiên Tung Lâm lần trước, quân số ít nhất cũng phải mười bốn mười lăm tên. Diệp Sảng cảm thán mình gây thù chuốc oán quá nhiều trong game, đi đâu cũng gặp oan gia ngõ hẹp.
Thương Tâm Tiểu Tiễn ngay từ đầu đã không coi Diệp Sảng và Tinh Tinh ra gì, nhưng Anh Dũng Đả Kích lại vô cùng kiêng dè Lão Đại, không dám liều lĩnh tiến lên.
Hai nhóm người đều rất lý trí, vừa nhìn thấy đối phương không có ký hiệu cùng phe, chẳng cần nói nhiều liền động thủ.
Quả cầu pha lê trên pháp trượng của Thương Tâm Tiểu Tiễn lóe lên ánh đỏ đầu tiên, vài giây sau phun ra một luồng lửa lớn hệt như súng phun lửa của An Hi. Con rồng lửa này diện tích bao phủ không rộng nhưng thế tới cực mạnh.
Rồng lửa chưa đến nơi, Diệp Sảng đã cảm thấy hơi nóng ngột ngạt phả vào mặt. Thực lực của tên Nguyên Tố Sư này không phải dạng vừa, không có vài ngón nghề thì sao dám một mình ra tay.
"Múa rìu qua mắt thợ!" Lỗ Kê Đản cười khẩy, dùng pháp kỹ tương tự đáp trả.
Rồng lửa phun được một nửa thì đụng phải bức tường gió lốc, bị thổi ngược đầu lao vào rừng cây bên cạnh, khiến cả cánh rừng bốc cháy ngùn ngụt.
Phú Gia Thiên Kim lạnh lùng ra lệnh: "Mọi người giữ đội hình, bảo vệ Đường Tăng!"
Đường Tăng chắp tay lải nhải: "A Di Đà Phật, Ngộ Không hỗn xược, vi sư đã nói bao nhiêu lần rồi, không được vọng sát sinh linh, đây đều là chúng sinh phù hoa, nếu con đại khai sát giới chẳng phải là phá hỏng thanh quy cửa Phật..."
Trong khi Đường Tăng tụng kinh, Lỗ Kê Đản và Thương Tâm Tiểu Tiễn bắt đầu màn đấu pháp từ xa. Hai bên đều không dám xông lên, chỉ có hai pháp sư đang đọ "nội công".
Rồng lửa của Thương Tâm Tiểu Tiễn bị thổi lệch, hắn lại vận công nắn cho thẳng ra, thế tới càng hung hãn hơn. Lỗ Kê Đản dù sao cấp độ cũng thấp hơn, độ thâm hậu không bằng đối phương. An Hi lập tức cầm súng phun lửa đứng chắn trước mặt hắn, bồi thêm một luồng rồng lửa phản công.
Khẩu súng phun lửa này tuyệt đối mạnh hơn nhiều so với kỹ năng trung cấp của Thương Tâm Tiểu Tiễn. Hai luồng lửa va vào nhau, nổ tung thành một quầng sáng vàng rực chói lòa giữa không trung bìa rừng. Diệp Sảng cảm thấy lóa hết cả mắt, tình huống này sợ nhất là bị bắn lén.
Quả nhiên có kẻ bắn lén. "Bụp" một tiếng trầm đục, An Hi chấn động toàn thân lùi lại vài bước, trên đầu nảy lên con số "-1".
Không biết là súng gì bắn tới, tuy không gây sát thương nhưng lực xung kích của viên đạn đủ mạnh để đẩy lùi người.
Thấy An Hi bị chơi xấu, Tinh Tinh lập tức đáp trả. Bộ set đồ mới tậu giúp sức mạnh của cô tăng vọt, cô giương cung tung kỹ năng "Nhị Liên Thỉ".
Ba loại kỹ năng bắn liên tiếp của cung thủ đại khái giống nhau. Nhị Liên Thỉ và Tứ Liên Tật tuy lực tấn công tương đương (Tứ Liên Tật bắn nhiều tên hơn), nhưng thực tế khác biệt rất lớn ở chỗ: một khi khoảng cách quá xa, độ chuẩn xác của Tứ Liên Tật giảm thê thảm. Tinh Tinh dùng Nhị Liên Thỉ là để thăm dò thực lực Thương Tâm Tiểu Tiễn, cũng là để trả món nợ lần trước ở Tiên Tung Lâm phải bỏ chạy trối chết.
Hai mũi tên sắt xé gió bay vút hơn 40 mét, nhắm thẳng vào mắt Thương Tâm Tiểu Tiễn mà cắm. Tinh Tinh ra tay cũng độc địa không kém.
"Keng keng" hai tiếng lanh lảnh, mũi tên bị hất văng.
Chỉ thấy bốn tấm khiên lửa hình ngôi sao chữ thập bay múa quanh người Thương Tâm Tiểu Tiễn, bảo vệ hắn kín kẽ từ đầu đến chân, trông rất đẹp mắt.
Diệp Sảng chợt hiểu ra: Mẹ kiếp, tên này cũng luyện thành Hộ Thuẫn, thảo nào hắn tự tin đứng solo như vậy.
"Đi chết đi!" Diệp Sảng vốn tính hay kích động, vừa nóng máu liền ném quả Phiến Giáp Thiểm ra ngoài.
"Ầm" một tiếng nổ kinh thiên động địa, quả lựu đạn rơi ngay trước mặt Thương Tâm Tiểu Tiễn, hất tung hắn bay đi. Cũng không biết sống chết thế nào trong đám khói lửa mù mịt kia.
Tuy nhiên Diệp Sảng chưa kịp vui mừng thì trong bóng tối hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Hình như từ phía đối diện cũng có một vật đen sì bay tới.
"Đừng nhìn!" Phú Gia Thiên Kim đột ngột hét lớn, nhưng không kịp rồi. "Bụp" một tiếng, Diệp Sảng thấy mặt đau nhói, không kìm được phải nhắm nghiền mắt lại...
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngã Dục Phong Thiên