Chương 158: Chân Thân Bạch Cốt Tinh

Cả nhóm nghỉ ngơi một đêm trong cái sân cũ nát, mưa phùn gió nhẹ rả rích suốt đêm. Mãi đến tờ mờ sáng hôm sau trời mới tạnh.

Bốn thầy trò Đường Tăng lại lên đường. Nhóm Diệp Sảng lầm lũi bám theo sau mông họ. Địa thế dần trở nên thoáng đãng, thung lũng phía trước trải đầy đá hoa cương xanh rì. Mặt đất khá bằng phẳng, núi non hai bên thoai thoải. Chỗ này nhìn kiểu gì cũng không giống nơi hiểm địa, nhưng Diệp Sảng cứ thấy mắt phải giật liên hồi.

Chẳng lẽ dạo này anh đây tu luyện ra trực giác thứ sáu của cao thủ rồi? Hắn đương nhiên không có cái đó, nhưng Đường Tăng thì có. Ông sư đột ngột dừng ngựa: "Ngộ Không!"

Tôn Ngộ Không ngoái đầu: "Sư phụ?"

Đường Tăng phán: "Đây là nơi nào? Tại sao quỷ khí nặng nề thế này!"

Tôn Ngộ Không đáp: "Sư phụ, đây chính là Bạch Cốt Sơn rồi."

Mọi người nghe xong liền căng như dây đàn. Chẳng lẽ đây là sào huyệt Bạch Cốt Tinh? Nhưng cái chỗ trống trải này thì yêu quái trốn đâu được?

Lúc này, nền đá hoa cương đột nhiên bốc sương mù. Từng luồng khí trắng đục phun lên từ kẽ đá, cả khoảng đất trống thoáng chốc mịt mù sương khói.

"Cẩn thận, có thể là Boss hiện hình!" Phú Gia Thiên Kim trầm giọng cảnh báo.

Cả nhóm lập tức vây quanh bảo vệ Đường Tăng. Chỉ thấy đám sương trắng này không tụ thành hình người mà cuộn trào như sóng biển, một lúc sau sương tan dần.

Nhóm Diệp Sảng chết lặng. Trên nền đá xanh la liệt xác những cô thôn nữ đã chết hôm qua, trang phục y hệt nhau, chỉ khác là mặt mũi chân tay đều đã hóa thành xương trắng hếu. Ít nhất cũng phải hai ba mươi bộ xương khô.

Dù là loại quái từng gặp, nhưng số lượng đông thế này thì nhóm Diệp Sảng cũng không đỡ nổi.

Chớp mắt cái nữa, phía trước có ít nhất năm bộ xương khô bay lượn trên không lao tới, móng vuốt xương xẩu nhắm thẳng vào Đường Tăng. Bạch Long Mã hí vang dựng ngược hai chân trước.

"Bụp" một tiếng chấn động trầm đục. Lỗ Kê Đản vung mạnh tay, một bức tường trong suốt dựng đứng chắn ngang trước mặt mọi người. Đây là "Trường Lực Bão Tố" đặc trưng của Nguyên Tố Sư hệ Phong - một kỹ năng vừa hoa mỹ vừa thực dụng, tạo ra bức tường gió ngăn cản mọi đòn tấn công vật lý. Đối phương muốn vượt qua trường lực này buộc phải có lực xung kích cực lớn.

Tuy trường lực không có khả năng tấn công, nhưng trong phối hợp đồng đội diệt quái, nó là một trong những kỹ năng trấn phái không thể thiếu.

Đám xương trắng này rõ ràng có tốc độ nhưng lực va chạm lại yếu. Năm bộ xương dữ tợn lao vào trường lực lập tức bị hãm lại như phim quay chậm, năng lượng gió dẻo dai chặn đứng chúng lại.

Ngược lại, từ phía bên trong, thanh kiếm Thanh Phong của Cao Áp Tuyến đâm ra lại dễ dàng xuyên qua, găm thẳng vào cổ họng một bộ xương.

Số liệu sát thương đỏ: "-120!"

Lần này mọi người đều nhìn rõ, máu của đám xương này là 1500, phòng ngự cao ngất ngưởng 140 điểm, y hệt con thôn nữ đầu tiên.

"Chiến binh lên, còn lại lùi về sau!" Phú Gia Thiên Kim kinh nghiệm đầy mình, biết trường lực này không trụ được lâu.

Đàm Ninh và Cao Áp Tuyến quả quyết lao lên múa binh khí ngắn, đối mặt với đám xương khô bay lượn. Hai bên va chạm, tiếng xương gãy răng rắc vang lên, mảnh vụn bay tứ tung.

Đàm Ninh tấn công dũng mãnh, liên tiếp bảy tám nhát kiếm gọt ra một đống xương vụn, trong khi Cao Áp Tuyến rõ ràng kém thế hơn nhiều.

Phạm vi của trường lực khoảng 5 mét. Thời gian duy trì và độ bền phụ thuộc vào điểm nguyên tố, nhưng cấp độ kỹ năng quyết định kích thước trường lực.

Lỗ Kê Đản chống đỡ được 3 phút thì bắt đầu đuối sức. Trường lực của gã thuộc hàng cao cấp, nhưng sát thương đầu ra của đồng đội quá yếu. Hai người Đàm Ninh trong 3 phút mới xử tử được 8 con, trong khi phía sau còn cả đàn đang ùn ùn kéo tới.

"Thu chiêu đi! Ông bơm máu mau!" Diệp Sảng lôi lựu đạn ra hét lớn, "Thích khách đi dụ quái!"

Vẫn là bạn học Sảng Sảng lanh trí. Tốc độ của hắn tuy cũng nhanh nhưng Đàm Ninh còn nhanh hơn nhờ kỹ năng "Tật Phong Bộ".

Đàm Ninh hiểu ý, ngay khoảnh khắc trường lực biến mất, cô thu kiếm lao vút về phía trước, một mình khiêu khích tất cả đám xương trắng quay đầu đuổi theo.

Mấu chốt là đám xương này biết bay là là mặt đất. Đàm Ninh không dám dừng lại nửa giây, chạy theo hình chữ S trên nền đá để dụ quái, nhanh đến mức để lại tàn ảnh phía sau.

Một phút sau, Đàm Ninh quay đầu chạy ngược lại. Trường lực của Lỗ Kê Đản được dựng lên lần hai, và quả lựu đạn mảnh cuối cùng của Diệp Sảng cũng được ném ra.

"Ầm ầm" tiếng nổ vang trời. Một mảng lớn số liệu sát thương hiện lên, mảnh xương bay rào rào. Lựu đạn luôn là vũ khí công phá diện rộng hiệu quả. Cú nổ khiến khu đất trung tâm mù mịt khói trắng, tiễn luôn tám bộ xương về chầu ông vải.

Diệp Sảng sướng rơn, 800 điểm kinh nghiệm cuối cùng cũng giúp hắn thăng lên cấp 16.

Trường lực lại một lần nữa chặn đứng đại đội xương khô. Nhưng lúc này, mặt đất trung tâm lại phun sương trắng. Lần này thì tất cả chết lặng: lại thêm sáu bảy mươi bộ xương khô mọc ra. Nhiệm vụ cấp Thần đúng là "thần thánh", lông chân Boss còn chưa thấy đâu mà đàn em đã đông như kiến cỏ thế này.

Lỗ Kê Đản cảm thấy áp lực lên bức tường gió tăng vọt, 200 điểm nguyên tố giới hạn đang tụt dốc không phanh...

Phú Gia Thiên Kim hoảng hốt: "Cái Bạch Cốt Sơn này không qua nổi rồi."

Tôn Ngộ Không gọi: "Sư phụ!"

Đường Tăng bảo: "Nghĩ cách đi!"

Tôn Ngộ Không đáp: "Được!"

Diệp Sảng bỗng thấy chòng chành, cúi xuống nhìn thì thấy dưới chân xuất hiện một đám mây ngũ sắc lớn - Tường Vân. Đám mây từ từ bay lên, nâng cả nhóm lên không trung.

Diệp Sảng bừng tỉnh. Hóa ra đây là cơ chế qua ải đầu tiên. Đám xương bên dưới giết không xuể, chỉ cần trụ được đợt tấn công đầu là qua cửa.

Đám mây Tường Vân mềm mại như kẹo bông, đứng lên rất êm chân. Tôn Ngộ Không múa gậy Như Ý làm phép, Tường Vân bay vút lên cao, bỏ lại nền đá xanh nhỏ dần như bàn tay phía dưới.

Vượt qua tầng mây, bên trên là trời xanh bao la. Cảm giác thật sự như đi máy bay, Diệp Sảng thấy hơi chóng mặt.

Nhưng đây mới là sự khởi đầu thực sự. Từ trong tầng mây bay ra một bóng người, váy trắng thướt tha, xiêm y bay phấp phới. Nếu không nhìn kỹ còn tưởng là tiên nữ giáng trần, nhưng lại gần mới thấy đó là một bộ xương khô khoác áo trắng đang lơ lửng.

"Đường Tam Tạng, chạy đi đâu cho thoát?" Bạch Cốt Tinh thế mà mở miệng nói tiếng người.

Lòng nhóm Diệp Sảng lạnh ngắt. Mẹ kiếp, hóa ra hệ thống bắt phải đánh Boss trên trời, đánh đấm kiểu gì đây?

"Yêu tinh, nếm thử cái bồ cào của Lão Trư!" Trư Bát Giới nhảy khỏi mây, vác bồ cào lao lên.

Đây là lần thứ ba đánh Bạch Cốt Tinh, ả hung hãn hơn hai lần trước gấp bội. Lần này Bạch Cốt Tinh cầm vũ khí là đôi đoản kiếm tết tua vàng, dưới nắng trời lấp lánh sát khí.

Trư Bát Giới bổ một bồ cào tới, Bạch Cốt Tinh dùng song kiếm đỡ nẩy lửa.

"Keng" một tiếng. Đầu cả hai đều nảy số sát thương "-350!"

Sau đó nhóm Diệp Sảng nhìn rõ lượng máu thực của chân thân Bạch Cốt Tinh: 80.000/80.000!

Mạnh hơn lần trước gấp mười lần, một mình ả cân cả ba đệ tử Đường Tăng. Sau cú đỡ, song kiếm lật xuống dưới, hất văng Trư Bát Giới rơi vào đám mây. May mà Tường Vân đủ rộng, không thì Trư ca đã rơi tự do xuống đất.

"Xẹt xẹt xẹt!" Phú Gia Thiên Kim cuối cùng cũng múa phất trần. Không khí như bị xé rách, một vết nứt vàng hiện ra, từ đó bay ra một con thần ưng vàng khổng lồ bổ nhào xuống.

Đẳng cấp của Đại Tiên Triệu Hoán là đây, nhóm Diệp Sảng được một phen mở rộng tầm mắt. Con thần ưng này khác hẳn thú triệu hồi sinh học bình thường, nó lao thẳng vào Bạch Cốt Tinh với khí thế "ưng kích trường không".

Song kiếm của Bạch Cốt Tinh bắt chéo hình chữ X, chặn đứng cú lao của thần ưng.

Nhưng đôi mắt và móng vuốt thần ưng đồng thời phóng điện, dòng điện to như bắp tay bao trùm lấy Bạch Cốt Tinh. Sát thương mỗi tia điện gây ra khiến nhóm Diệp Sảng choáng váng: toàn những con số "-100" đỏ chót. Chỉ trong nháy mắt, Phú Gia Thiên Kim đã rút gần 4000 máu của Boss.

Đây chính là sự lợi hại của nghề Triệu Hoán. Diệp Sảng nhìn mà lác mắt. Đương nhiên, hắn không biết Phú Gia Thiên Kim vừa vào trận đã tung luôn tuyệt chiêu cuối "tủ" của mình.

Triệu hồi thần ưng là kỹ năng cô tốn bao công sức tiền bạc luyện lên cấp đặc biệt, cũng là lý do khiến cấp độ nhân vật của cô hơi thấp so với thực lực.

Thần ưng phóng điện không duy trì được lâu vì điểm nguyên tố của Phú Gia Thiên Kim tụt như tụt quần.

Bạch Cốt Tinh hất song kiếm lên, thần ưng lập tức bị "miểu sát" (giết tức thì), hóa thành luồng sáng biến mất.

"A Di Đà Phật, các thí chủ cẩn thận!" Đường Tăng bỗng cảnh báo.

Lỗ Kê Đản thấy không ổn, phản ứng cực nhanh tung ngay trường lực ra trước. Gã vừa nâng tay, bức tường gió xuất hiện trên không. Qua bức màn gió, khuôn mặt Bạch Cốt Tinh méo mó dị dạng, song kiếm đan chéo xoay tít lao xuống.

"Phập" một tiếng, tường gió bị phá tan trong tích tắc, đủ thấy lực công kích của Boss khủng khiếp thế nào. May mà Lỗ Kê Đản đã cản bớt lực, thế kiếm suy yếu đi nhiều.

"Đinh đinh", tia lửa điện tóe lên. Kiếm của Đàm Ninh và Cao Áp Tuyến cùng giơ lên đỡ.

Phú Gia Thiên Kim toát mồ hôi lạnh, nếu không có ba người kia che chắn thì cô đã bị băm làm bốn khúc.

Nhưng Đàm Ninh và Cao Áp Tuyến còn kinh hãi hơn. Thanh kiếm của Cao Áp Tuyến văng khỏi tay, hổ khẩu tay Đàm Ninh tê dại. Sức mạnh của Boss ít nhất phải trên 400 điểm, bị áp sát thế này thì không ai chịu nổi một kiếm.

Lúc này không cần ai nhắc, Diệp Sảng lôi súng trường bắn tỉa ra, Tinh Tinh giương cung Bích Thủy Lạc Ảnh, Lỗ Kê Đản múa pháp thuật. Chủ lực tấn công chuyển sang bộ ba tầm xa.

Tường Vân bay rất êm, cộng thêm đủ loại hiệu quả hỗ trợ nên Diệp Sảng nâng cây Kar98k lên không hề thấy rung lắc, thậm chí chẳng cần mở ống ngắm. Hắn hất nòng súng lên 30 độ, ngón tay siết cò.

Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les
Quay lại truyện Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN