Chương 227: Vô Đề
Đêm đã khuya. Nhưng cuộc sống về đêm ở đô thị Thế Giới Thứ Hai mới vừa bắt đầu.
Trên đường phố đèn neon nhấp nháy, đua xe, tán gái, huýt sáo, nhảy hiphop, say xỉn, xe sang chở người đẹp nhao nhao đi mua nước tương (đi qua đường), giữa đại lộ đi tới một người chơi quần áo tả tơi.
Không sai, người này chính là bạn học Diệp Sảng của chúng ta.
Không thể dùng bất kỳ từ nào để hình dung Diệp Sảng hiện tại, dân tị nạn, ăn mày, thợ mỏ, người da đen... dường như đều không thích hợp.
Tạo hình hiện tại của Diệp Sảng đó tuyệt đối là trang nghiêm túc mục, tuyệt đối là khí thế như cầu vồng, tuyệt đối là tiêu sái và khí chất.
Đầu tiên, bộ đồ tác chiến Kevlar rách nát nhiều chỗ. Độ bền là "0", cái này bắt buộc phải đến cửa hàng khâu vá;
Tiếp theo, chiến thuật Người Sói chơi đến tẩu hỏa nhập ma, đi làm rồi, để tâm chút, tối online anh lại đưa cho cậu!"
Diệp Sảng tinh thần chấn động. Cưỡi xe đạp điện lao về phía trước.
Ngày đầu tiên đi làm, công ty mới khí thế mới, dưới sự chỉ đạo của anh Ngưu, Diệp Sảng thay đồng phục bảo vệ mới, trang bị một bộ đàm. Một cây dùi cui cao su, một xấp thẻ cửa và chìa khóa.
Bảo vệ nói là nhàn hạ, thực tế khá vất vả. Bởi vì việc vặt đặc biệt nhiều, sau một buổi sáng, Diệp Sảng biết anh Ngưu không nói bừa rồi, bảo vệ của Kỳ Lợi nhận lương cao thế này tuyệt đối không phải để cậu đến ăn không ngồi rồi.
Ví dụ, đèn chùm phòng họp tầng 15 có vấn đề, bộ phận an ninh phải cử người đi; ống nước cấp nước lần 2 tầng 20 hỏng, Diệp Sảng và mấy ông anh xách hộp dụng cụ lên; cống thoát nước hoa vườn cần thông; phòng kinh doanh mới nhập lô tài liệu quảng cáo, mấy ngàn cân, các đại tiểu thư bê không nổi, Diệp Sảng bọn họ phải bê!
Thực ra anh Ngưu đối với Diệp Sảng coi như khá chiếu cố, có thể cân nhắc đến việc cậu còn trẻ. Không bắt cậu đi trông bãi đỗ xe và công trường, nhưng Diệp Sảng vẫn cảm thấy hơi mệt, cái này còn mệt hơn cắt hoa nhiều.
Nhưng hắn không oán thán. Bởi vì hắn biết anh Ngưu không sắp xếp mình đi trực đêm đã là sự chiếu cố to lớn rồi, làm người mà, phải biết tri ân báo đáp.
Thế là lúc một đám người ăn cơm ở nhà ăn công ty, Diệp Sảng đã biếu anh Ngưu một bao Hồng Tháp Sơn loại xịn, sau đó còn mời các lão đại ca mỗi người một điếu thuốc.
Anh Ngưu mày hớn hở: "Thằng nhóc này đúng là hiểu chuyện!"
Một đám cựu quân nhân cũng cảm thấy ngạc nhiên việc Diệp Sảng trẻ thế này đã làm bảo vệ, nhìn chung, buổi sáng đi làm coi như thích ứng, bộ phận an ninh có chút bị các bộ phận khác bài xích, cho nên mọi người cũng khá đoàn kết. Không ai coi thường ai cả.
Mới đến một đại hán cao 1m8 tên là Bùi Dũng. Nghe nói là bộ đội biên phòng xuất ngũ, thâm niên là già nhất, mọi người đều thân thiết gọi anh Dũng.
Anh Dũng rất tò mò: "Anh Ngưu, nhà ăn công ty chúng ta lớn thế này, tại sao mọi người đều ngồi khu không hút thuốc, đều không ngồi khu hút thuốc thế?"
Anh Ngưu nói nhỏ: "Cậu ngốc này, nhà ăn không cho phép hút thuốc, Kỳ Lợi đề xướng học tập doanh nghiệp nước ngoài, công ty phải hài hòa, ông chủ và nhân viên đều nên ăn cơm trên một bàn, nhưng cấp cao thường rất ít khi đến đây ăn, địa vị chúng ta thấp, không ai muốn ngồi cùng bàn với chúng ta, cậu phải khôn ra chút, cơm có thể ăn nhiều, lời không thể nói lung tung. Cái gì nên hỏi tự nhiên có người nói cho cậu, cái gì không nên hỏi đừng có lắm mồm".
"Ồ". Anh Dũng cắm đầu tiếp tục và cơm.
Nhà ăn buổi trưa rất đông người, ở đây chỉ cung cấp cho nhân viên Kỳ Lợi. Nhưng chỉ cần là bữa trưa miễn phí, Diệp Sảng đó là ăn lấy ăn để, tướng ăn khiến đám quân nhân cũng phải trợn mắt há mồm, thằng nhóc này là lợn rừng biến thành à? Cái này cũng ăn được quá nhỉ, 5 cái bát tô đấy, vãi chưởng.
Bữa trưa này không thấy An Hi, An Hi ngược lại gửi cho Diệp Sảng một tin nhắn. Nói là đang ăn cơm bên ngoài với liễu tổng, Diệp Sảng cũng hiểu, người đẹp mà, luôn có thể nhận được sự quan tâm.
Ăn xong bữa trưa, Diệp Sảng mua thuốc lá ở quầy bán đồ lặt vặt trong nhà ăn, quầy bán đồ lặt vặt là một ông lão tóc trắng kinh doanh, nhưng nhìn qua tinh thần quắc thước.
"Bác ơi, cháu mua bao Hồng Mai, loại mềm 4 tệ ấy!" Diệp Sảng đi đến trước cửa sổ quầy bán đồ lặt vặt.
Ông lão lại rất ngạc nhiên, người có thể làm việc ở Kỳ Lợi, thế mà lại mua loại thuốc lá hạ cấp thế này. Không phải chứ: "Chàng trai, chỗ bác không bán loại thuốc này. Cậu phải ra ngoài mua!"
Diệp Sảng phát cuồng: "Lạ thật đấy, thế có thuốc gì?"
Ông lão cười. Thần thái rất hiền từ: "Chàng trai, cậu muốn loại nào? Loại hút ngon hay loại rẻ?"
Câu này hỏi đúng là có trình độ, Diệp Sảng hiểu ý, cười thân thiện: "Cháu vẫn là hút loại rẻ thôi."
Ông lão cười càng tươi hơn: "Rẻ nhất là Ngọc Khê 22 tệ một bao!"
Diệp Sảng suýt thổ huyết, bác ơi bác không phải chứ? Kỳ Lợi tuy là công ty lớn. Nhưng đẳng cấp này cũng cao quá rồi?
Ông lão như nhìn ra sự túng quẫn của Diệp Sảng. Thực ra Diệp Sảng cũng không phải túng quẫn, một bao Ngọc Khê hắn vẫn mua nổi, chỉ là hắn luôn rất tiết kiệm, hơn nữa hút thuốc dở quen rồi, tự nhiên bắt hắn hút thuốc đắt thế này, hắn đương nhiên không chịu.
"Chàng trai, cậu là nhân viên an ninh mới đến hả?" Ông lão cười đưa qua một bao Ngọc Khê, "Bao thuốc này coi như bác mời cậu."
Anh Ngưu đi tới: "Đây là bác Trang, trước kia ở quầy bán đồ lặt vặt tòa nhà trụ sở chính. Bây giờ chuyển sang đây rồi."
Diệp Sảng nói: "Chào bác Trang ạ, thuốc cháu vẫn là không lấy đâu, bác giữ lại tự mình hút, cháu tự mình chạy thêm vài bước ra ngoài mua."
Bác Trang cười nói: "Cửa hàng tiện lợi gần nhất quanh đây cũng phải đi bộ nửa tiếng, đừng ngốc nữa, cầm lấy!"
Anh Ngưu nói: "Cầm lấy đi, bác Trang người tốt lắm, anh trước kia ở trụ sở chính, đều là bác ấy chăm sóc anh."
"Cái này..." Diệp Sảng hơi buồn bực, lấy ra tờ tiền mười tệ đưa lên: "Bác Trang bác cứ cầm lấy đi ạ, thuốc cháu nhận, nhưng tiền bác cũng phải nhận, 6 tệ kia đừng thối lại nữa, bác lần sau có thể nhập chút Hồng Mai cũ không? Loại gói mềm 4 tệ 5 hào ấy, đúng, chính là loại bóp một cái có thể nát như dây thừng ấy..."
Sự so sánh của Diệp Sảng khiến anh Ngưu dở khóc dở cười. Thằng nhóc này, cũng khá lanh lợi.
Dưới một hồi kiên trì, bác Trang nhận tiền, hứa sẽ nhập Hồng Mai cũ cho Diệp Sảng, nhưng lúc này giám đốc bộ phận nhân sự Tô Mị hôm đó phỏng vấn Diệp Sảng vừa khéo bước vào nhà ăn, nhìn thấy Diệp Sảng cùng một đám quỷ nghèo, lập tức lộ ra biểu cảm khinh bỉ.
"Con đĩ!" Anh Ngưu mười phần khó chịu cô ta.
Diệp Sảng không nói gì, vẫn cười hì hì: "Anh Ngưu, bác Trang. Em ra ngoài trước đây. Mai gặp!"
Anh Ngưu nhìn theo bóng lưng Tô Mị, miệng thầm mắng "con đĩ" không ngớt, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào cái mông cố tình lắc qua lắc lại của người ta, nhìn chết luôn --!
Bác Trang đối với hành động này của anh Ngưu đã sớm quen như thường rồi, ông chỉ nhìn theo bóng lưng Diệp Sảng lẩm bẩm nói: "Cậu nhóc mới đến này cũng được đấy chứ. Cậu ta tên gì?"
Anh Ngưu vẫn nhìn Tô Mị, đầu cũng không quay lại: "Diệp Sảng, Diệp trong lá cây. Sảng trong thanh sảng".
"Ồ". Bác Trang nhẩm đọc cái tên này mấy lần, xem ra đã ghi nhớ Diệp Sảng rồi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Giả