Chương 235: Dòng Sông Nguyên Tố
Hai người Diệp Sảng đã mò mẫm trong đường hầm gần một tiếng đồng hồ, bên ngoài trời chắc cũng đã khuya lắm rồi. Tuy đoạn hầm này không có ngã rẽ nhưng đi mãi vẫn chẳng thấy điểm dừng.
Khó chịu nhất là trên kênh tổ đội, thông báo thành viên rời nhóm cứ hiện lên liên tục. Cái cách thiết kế của công ty game này đúng là...
Yến Vân bảo: "Có vẻ hai cô nàng kia dùng khoang chơi game cao cấp nên mới gửi tin nhắn được cho tôi này."
Diệp Sảng ghé mắt xem ké. Trên trợ lý của Yến Vân hiện lên dòng tin của Bắc Thần Tuyết: "Mục tiêu của chúng tôi là Dương Ca, các anh tốt nhất đừng xen vào."
Diệp Sảng cười khẩy: "Mấy cô này tự tin gớm nhỉ!"
Yến Vân bồi thêm: "Coi chừng chưa giết được người ta đã bị người ta làm nhục thì nhục mặt."
Hắn định nhắn lại nhưng cái kính râm chơi game hàng bèo nhèo Diệp Sảng tặng chẳng hỗ trợ gửi tin. Yến Vân bực bội đập bộ đàm vào tường: "Đúng là đồ rẻ tiền, chuyến này về ông đây làm một vố rồi mua hẳn khoang game Thế hệ 2 Gold cho bõ ghét!"
Diệp Sảng cười ha hả: "Được đấy, mua hẳn hai cái, một cái dùng một cái đập chơi cho oai!"
Hai anh em vừa đi vừa chọc ghẹo nhau. Thêm chừng 20 phút nữa, đến cả bản đồ trên thiết bị cũng tịt ngóm. Diệp Sảng ước tính họ đã đi sâu vào trong lòng đất mấy cây số rồi mà vẫn chưa thấy cùng. Cái di tích này quy mô đúng là kinh hoàng thật.
"Đường cùng rồi!" Yến Vân bỗng khựng lại.
"Sao thế?" Diệp Sảng chen lên nhìn. Chắn ngay trước mặt là một bức tường đá kín mít.
"Chẳng lẽ là ngõ cụt?" Diệp Sảng lẩm bẩm.
"Chưa chắc đâu!" Yến Vân dùng quân đâm gõ gõ mấy cái rồi cạy mạnh. Phiến đá đổ sụp xuống, hóa ra đây chỉ là một lớp ngụy trang.
Ngay khi phiến đá đổ xuống, một luồng ánh sáng chói mắt từ bên trong hất ra khiến cả hai phải nheo mắt lại.
Khi tầm nhìn hồi phục, cả hai anh em đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Phía sau là một hang động khổng lồ - đúng hơn là một không gian ngầm hình hộp chữ nhật cực kỳ quy mô. Sàn, tường và trần đều được ốp bằng những khối đá phẳng phiu màu nâu sẫm, toát lên vẻ thần bí khó tả.
Một dòng sông dài chừng 400 mét, rộng 10 mét chảy vọt ra từ lòng đất, lướt qua sàn hang rồi lại biến mất ở đầu bên kia. Điều kỳ lạ là nước sông tỏa ra năm màu rực rỡ: đỏ, lam, trắng, xanh lá và tím.
Luồng sáng lúc nãy chính là phát ra từ dòng sông này, soi sáng cả hang động như ban ngày.
Trên bốn bức tường khảm những chiếc mặt nạ Pharaoh khổng lồ, trông hệt như Pharaoh họ thấy ở dưới Thần Kiếm Đàn nhưng to hơn và sống động như thật.
Diệp Sảng và Yến Vân hiện đang đứng ngay trên chiếc vương miện của một mặt nạ Pharaoh treo lơ lửng trên tường, cao hơn mặt đất đến 50 mét.
Bên dưới mặt đất gồ ghề đầy những rãnh sâu, tường vách còn khảm những bánh răng khổng lồ không có dây cáp. Phía Đông là lối vào, trông như tàn tích của một ngôi đền cổ bị sụp đổ, dù hoang tàn nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm của một nơi thờ tự thiêng liêng. Lối vào là một cửa đá nhỏ tối hun hút.
Cái di tích ngầm này không chỉ hùng vĩ mà còn mang vẻ âm u, đáng sợ. Đây là kiệt tác của con người hay là một thánh địa thần bí của tạo hóa?
Đứng từ trên cao, hai người Diệp Sảng há hốc mồm kinh ngạc. Nơi này quá đỗi kỳ vĩ. Trong Thế Giới Thứ Hai, quả thực không có nơi nào là không thể đến, chỉ có trí tưởng tượng của con người là có giới hạn mà thôi.
Lúc này bên dưới đã có người, chính là đám Phủ Đầu Bang với quân số ước chừng hơn trăm tên. Nhìn từ trên cao, chúng nhỏ bé như lũ kiến đang di chuyển, biểu tượng bang hội hiện rõ mồn một. Diệp Sảng nhận ra ngay mấy gương mặt quen thuộc như Thập Bộ Sát Nhất Nhân, Dương Ca, Sơn Kê. Chúng đang hò hét cái gì đó, tiếng vang vọng khắp hang động.
Hai anh em nằm rạp xuống quan sát, không muốn bị phát hiện.
"Tôi đoán Boss ở đây chắc chết rồi!" Yến Vân nhận định.
"Sao cậu biết?"
Yến Vân giải thích: "Nhìn dấu vết dưới đất kìa, lộn xộn lắm, nhiều vết chém của đao kiếm. Hơn nữa ngôi đền đó không phải sụp vì thời gian, nhìn vết gãy của cột đá xem, toàn vết cháy và vết cắt ngọt như mía lùi. Cột đá to thế kia chỉ có kỹ năng hệ Điện hoặc các chiêu thức nguyên tố cực mạnh mới phá được như vậy."
Diệp Sảng soi ống nhòm kỹ hơn, thấy đúng như Yến Vân nói. Những cột đá bị chẻ đôi, nhiều chỗ cháy đen, vụn đá văng khắp nơi, rõ ràng là dấu vết của một trận hỗn chiến sử dụng kỹ năng cao cấp.
"Ý cậu là bọn chúng đã thịt xong Boss rồi à?" Diệp Sảng hỏi lại.
Yến Vân trầm tư nhìn xuống: "Hồi Closed Beta, cậu còn nhớ tay Thợ Vật Liệu 'Chuyên Gia Vũ Khí' không?"
"Nhớ chứ, tay đó là trùm kiến thức mà." Diệp Sảng đáp.
Yến Vân kể: "Hắn từng bảo trong game có những vùng đất thần bí rất khó tiếp cận. Vì đường xa, tiếp tế khó khăn nên hệ thống có thiết kế những 'điểm tiếp tế tự nhiên'."
Diệp Sảng ngạc nhiên: "Tôi chơi chán chê có thấy hệ thống cho không cái gì đâu?"
Yến Vân cười: "Cậu còn non lắm. Nhìn dòng sông ngũ sắc kia đi, đó chính là Dòng Sông Nguyên Tố trong truyền thuyết đấy."
"Dòng Sông Nguyên Tố?"
"Đúng rồi." Yến Vân khẳng định chắc nịch. "Năm màu đó đại diện cho Thủy, Hỏa, Phong, Điện và Quang. Chuyên Gia Vũ Khí từng kể rồi, giờ tôi mới thấy tận mắt."
Yến Vân giải thích thêm: "Khúc sông này chính là điểm nạp năng lượng cho các Nguyên Tố Sư. Uống nước này không hết đói nhưng nó hồi phục mana cực kinh khủng, một hớp là hồi 1000 điểm nguyên tố, lại còn tăng giới hạn năng lượng thêm 400 điểm trong thời gian ngắn. Có nước này, các Nguyên Tố Sư đánh vừa đau vừa xa, đúng nghĩa là bá chủ ở đây. Các nghề khác uống vào thì chẳng có tác dụng gì, mà cái nước này cũng không múc mang đi được."
Diệp Sảng nghe mà lạnh sống lưng: "Nói vậy thì đám Nguyên Tố Sư ở đây vô địch à?"
Yến Vân nháy mắt: "Không tin thì xuống uống thử?"
"Thôi, tớ tin cậu!" Diệp Sảng cười khổ.
Yến Vân phân tích tiếp: "Nên tôi mới nghĩ Boss ở đây chắc chắn cực mạnh, miễn dịch vật lý hoặc độc dược gì đó, ít nhất cũng cấp 50. Phải có dàn Nguyên Tố Sư nạp năng lượng liên tục mới hạ được. Nếu không hệ thống bày cái dòng sông này ra làm gì cho phí?"
Diệp Sảng gật gù, Yến Vân suy luận rất logic.
"Ơ nhưng mà khoan!" Diệp Sảng thắc mắc. "Cậu nói điểm tiếp tế ở nơi khó tìm, sao bọn mình vào dễ thế?"
Yến Vân cười đắng: "Dễ đâu mà dễ. Khu núi đá và lâu đài ngoài kia chắc quái vật đầy rẫy, chẳng qua Phủ Đầu Bang đông người nên dọn bãi sạch rồi. Còn cái địa đạo này chắc cũng là do gã Ngã Bản Hiêu Trương tốn bao công sức mới mở ra được. Theo luật cân bằng của game, hầm ít bẫy thì đường sẽ dài, hầm ngắn thì bẫy nhiều. Bọn chúng đi đường chính an toàn nhưng xa, mình thì ăn may chui vào ngõ tắt, dù tốn thời gian nhưng lại đến đúng chỗ Boss."
Nếu Lôi Lôi ở đây nghe thấy chắc cũng phải nể phục cái đầu của Yến Vân.
Diệp Sảng lại nhìn xuống dòng sông: "Theo ý cậu thì con Boss..."
Đề xuất Voz: Trong Xóm Có Vong Em Phải Làm Sao