Chương 462: Bí Mật Trên Đảo
Diệp Sảng không màng đến tiếng reo hò trong lễ đường mà nhanh chóng bước lên đỡ An Hy dậy. Thấy An Hy không có gì đáng ngại, cô chỉ ngẩng đầu cười với hắn.
Diệp Sảng bừng tỉnh đại ngộ, An Hy căn bản không phải thua mà là cố ý thua. Đạo lý rất đơn giản, vì nếu cô bị truyền tống đi thì sẽ bị tách khỏi Sảng Sảng trong Thế Giới Thứ Hai. Cho nên, cô cố ý bị Tây Bộ Ngưu Tử đánh xuống đài để hai người có thể tiếp tục cùng tiến cùng lui.
Nghĩ đến điểm này, lòng Diệp Sảng ấm áp hẳn lên: “Mẹ kiếp, coi như thằng cha đó vận may tốt, để hắn đi trước, cùng lắm tôi đợi thêm một tuần nữa rồi truyền tống sau!”
Lúc này, Tây Bộ Ngưu Tử đã đứng vào giữa vòng tròn kim loại trên võ đài. Satte quả nhiên đặt một vòng Tinh Toàn Thủy Tinh lên biểu tượng đó. Khác với vòng tròn ánh sáng trắng tinh khiết ở hồ trước đó, vòng tròn này lại tỏa ra ánh sáng đen, giống như một lớp sương mù đen kịt. Trong làn sương mù mờ ảo, Tây Bộ Ngưu Tử trực tiếp hóa thành một cột sáng rồi bị truyền tống đi. Trong lễ đường vang lên một tràng tiếng hoan hô và ngưỡng mộ.
Nhìn tất cả những chuyện này, lòng Diệp Sảng có một cảm giác quái dị khó tả. Nhiệm vụ này có gì đó không đúng, nhưng không đúng cụ thể ở chỗ nào thì hắn lại không nói ra được.
Sau khi thoát game, Tinh Tinh gần như tông cửa xông vào phòng, chạy đến mức thở không ra hơi.
“Làm gì thế? Nhặt được tiền à?” Sảng Sảng bò ra khỏi khoang game.
Tinh Tinh bất mãn: “Gì chứ, nhà của tôi, tôi muốn đến thì đến, ông không phục à?”
“Phục! Phục!” Sảng Sảng cười nịnh nọt, “Trang tổng có chỉ thị gì không? Để tôi và chị An ở lại chỗ này của cô, hì hì, phòng rộng thế này đúng là hơi không quen!”
Tinh Tinh hầm hừ nói: “Tôi hỏi ông, ông và chị An bị nhiệm vụ đó truyền tống đi đâu rồi?”
An Hy cũng nhanh chóng ra khỏi khoang game, với câu hỏi này của Tinh Tinh, cô cũng không trả lời được.
“Nói vậy là chúng ta bị truyền tống đến những nơi khác nhau rồi?” Tinh Tinh nói.
Sảng Sảng nói: “Nhưng có thể khẳng định là chúng ta đều ở trong cùng một bản đồ, chỉ là nhiệm vụ cốt truyện thường không hiển thị bản đồ thôi!”
“Hai người có biết tôi bị truyền tống đi đâu không?” Tinh Tinh lại nói.
Sảng Sảng nói: “Cô bị truyền tống đi đâu?”
Tinh Tinh gằn từng chữ: “Nói ra chắc chắn hai người không tin đâu, còn nhớ Thần Kiếm Đàn không?”
“Á?” Diệp Sảng kinh ngạc, “Làm sao có thể?” Tinh Tinh trợn tròn mắt: “Thật đấy!”
Diệp Sảng trầm ngâm nói: “Lạ thật. Thứ nhất, sau khi bị truyền tống ở hồ, tổ đội đã bị giải tán, nghĩa là chúng ta đã vào những bản đồ khác nhau!”
An Hy nói: “Thần Kiếm Đàn và hòn đảo nhỏ trên hồ vốn dĩ không nằm trong cùng một bản đồ!”
“Nằm chung đấy!” Diệp Sảng khẳng định.
“Tại sao?” An Hy không hiểu.
Diệp Sảng nói: “Vì bản đồ của Thần Kiếm Đàn và hòn đảo trên hồ đều sáng rõ, còn bản đồ thành phố nhỏ sau khi chúng ta bị truyền tống là khu vực chưa biết!”
An Hy gật đầu: “Cái này cũng đúng!”
Diệp Sảng nói: “Điểm không đúng là tại sao Tinh Tinh lại đến Thần Kiếm Đàn, còn chúng ta lại ở trong thành phố nhỏ, lại còn có cái giải đấu võ đài gì đó.”
An Hy thấy mệt rồi, uể oải nói: “Mấy vấn đề khó nghĩ thế này cứ để các cao thủ như hai người nghĩ đi.”
Tinh Tinh nói: “Đúng thế, tôi vốn định đến gọi hai người cùng đi ăn đêm, tôi đã gọi tôm hùm đất rồi đấy!”
Diệp Sảng sững người, nở nụ cười nói: “Cái này chắc không cần đâu nhỉ?”
“Tại sao?” Tinh Tinh cực kỳ tò mò. Thằng cha Sảng Sảng này chỉ cần nói đến ăn, dù phía trước là núi đao biển lửa hắn cũng xông tới, lần này lại không đi, lạ thật đấy.
Diệp Sảng cười ha hả: “Cái này, chiến đấu liên tục nhiều ngày, tôi cũng thực sự hơi mệt rồi. Hôm nay muốn nghỉ ngơi sớm, dưỡng sức để mai chiến tiếp, tôi nhất định phải phá giải nhiệm vụ cốt truyện bí ẩn này.”
“Ồ!” Tinh Tinh không cam tâm đáp một tiếng, “Vậy tôi về phòng trước đây, mai gặp trong game!”
“Đi thong thả nhé, không tiễn nhé!” Sảng Sảng cười hơi quái dị, “Lúc nào rảnh thì cứ ghé chơi nhé, tôi cũng thực sự mệt rồi nhé!”
Hắn mệt cái con khỉ. Giờ tinh lực của hắn cứ như con tôm mới vớt dưới nước lên, đảm bảo tươi roi rói nhảy nhót hơn bất cứ ai. Lý do hắn không muốn ra ngoài ăn thực ra cực kỳ đơn giản. Thời gian qua công ty xảy ra quá nhiều chuyện, mấy nhiệm vụ lớn trong Thế Giới Thứ Hai khiến hắn ngày nào cũng nửa đêm mới thoát game, căn bản không có cơ hội ở riêng với An Hy. Khó khăn lắm mới gác lại chuyện công ty, giờ lại đang làm khách ở biệt thự của Tinh Tinh, lúc này cảnh đẹp đêm thanh, môi trường thanh tịnh, hắn không nảy ra ý đồ xấu mới là lạ.
Nói đi cũng phải nói lại, trai gái mới nếm mùi đời, hương vị đó khiến người ta ngày đêm mong nhớ, ăn ngủ không yên. Nếu không được gần gũi người đẹp cùng hưởng đêm xuân thì e là toàn thân không thoải mái, chẳng khác nào mất ngủ. Sảng Sảng hắn đâu phải thánh nhân, An Hy cũng là một phụ nữ bình thường, hai người tâm ý tương thông, sớm đã có chút chờ đợi không kịp rồi.
Sảng Sảng nhìn bóng lưng Tinh Tinh mà cười gian xảo, quay đầu lại, An Hy bên cạnh đã cúi đầu, mặt đỏ bừng.
“Em đi tắm!” An Hy hơi ngượng ngùng, đứng dậy lủi ngay vào phòng tắm.
Sảng Sảng nằm vật ra chiếc giường rộng rãi mềm mại, vẻ mặt đắc ý cười xấu xa. Nằm một lúc lâu, hắn lại bò dậy rón rén tắt đèn trong phòng... Ánh trăng mờ ảo chiếu vào, trong phòng lập tức tràn ngập sự nhu hòa khó tả, mang theo phong vị mông lung mờ ảo.
Lúc An Hy từ phòng tắm bước ra, mắt Sảng Sảng lại sáng lên. An Hy đứng trong ánh sáng mờ ảo, chiếc áo choàng tắm màu hồng phấn quấn trên người, cô cúi đầu, dùng đôi tay thon dài trắng trẻo mân mê vạt áo. Tóc vẫn còn hơi ướt, xõa xuống mang lại cảm giác dịu dàng như nước mùa xuân.
Sảng Sảng nhẹ nhàng kéo dây áo của cô, dây áo nới lỏng, vạt áo cũng mở ra. Sảng Sảng lập tức giật mình, hắn không ngờ loại áo này lại chỉ cần dùng một sợi dây buộc, càng không ngờ dưới lớp áo cô chẳng có gì khác, mà điểm chí mạng nhất chính là dưới lớp áo lụa là làn da mịn màng và nóng bỏng, giống như một ngọn lửa. Sảng Sảng biết, nếu mình còn đợi thêm nữa thì đúng là một gã ngốc không hơn không kém. Trong phòng lập tức vang lên những tiếng thở dốc và rên rỉ đầy mê hoặc...
Sau đó, An Hy thỏa mãn tựa đầu vào vai Diệp Sảng, mái tóc đen như mây xõa trên lồng ngực hắn.
“Diệp tử.” An Hy ngẩng đầu, giọng rất thấp, “Còn mấy ngày nữa là đến Tết rồi!”
“Ừm!” Diệp Sảng đáp một tiếng.
An Hy nhìn hắn: “Em định về một chuyến, chắc mất khoảng nửa tháng.”
“Cái này...” Diệp Sảng chưa từng nếm trải cảm giác người yêu xa nhau, nhưng hắn biết cảm giác đó chắc chắn không dễ chịu, nên hơi ngập ngừng.
An Hy tất nhiên hiểu hắn đang nghĩ gì, không nhịn được cười: “Anh có thể cùng em về một chuyến không?”
“Á?” Sảng Sảng lúc này vừa kinh ngạc vừa vui mừng đến mức hơi kích động. Nhưng nghĩ lại, lần trước đã gặp chị cả của An Hy, lần này rất có khả năng sẽ gặp nhạc phụ tương lai, phải chuẩn bị kỹ càng mới được.
Tất nhiên, nói nôm na là phải chuẩn bị quà gặp mặt. Nói đến tiền, trong tay mình cũng chẳng có bao nhiêu, dạo này cứ mải mê làm nhiệm vụ, nên phải nghĩ cách kiếm chác chút đỉnh từ chỗ Thần Tài thôi.
“Không vấn đề gì, anh đi cùng em!” Diệp Sảng một mực đồng ý.
An Hy cũng không nói gì thêm, chỉ ôm Diệp Sảng chặt hơn.
Đêm nay toàn là tin tốt, khiến người ta hưng phấn đến mức không ngủ được. Mấy gã đàn ông phong độ như con tôm kia lúc nào tinh lực cũng tốt đến kỳ lạ. Giờ đây, ngay cả An Hy sau mấy hiệp nồng cháy đã chìm vào giấc ngủ sâu, Sảng Sảng vẫn cứ không nhắm mắt nổi. Nghĩ đoạn, hắn bò dậy mở tủ lạnh gặm mấy quả táo lớn, uống một bình nước sôi lớn rồi lén lén lút lút chui vào khoang game.
Thời gian trong Thế Giới Thứ Hai gần như đồng bộ với thế giới thực. Hiện tại tòa nhà văn phòng ở thành phố nhỏ đang chìm trong đêm tối, ước chừng phải mấy tiếng nữa mới trời sáng. Ánh trăng như dải lụa bạc rắc xuống từ cửa sổ, thành phố nhỏ yên tĩnh đến lạ kỳ, mặt biển phía xa dường như cũng hoàn toàn tĩnh lặng dưới màn đêm.
Nếu đây là thế giới thực, Sảng Sảng thực sự hy vọng sau này có thể cùng người phụ nữ mình yêu chung sống trọn đời trên một hòn đảo nhỏ như thế này. Tiếc là đây là Thế Giới Thứ Hai. Anna xuất hiện như một bóng ma ở cửa phòng: “Anh Hà, muộn thế này rồi anh còn chưa ngủ?”
Diệp Sảng cười nói: “Tôi không ngủ được, muốn đi dạo quanh đây, xuống bãi biển bên dưới ngắm trăng.”
“Ồ!” Anna hờ hững đáp lại một tiếng, “Nhưng tôi khuyên anh vẫn không nên đi, vì nhiệt độ ban đêm khá thấp, bức xạ ở vùng biển ngoài khu vực nước ngọt sẽ tăng lên, e là không tốt cho anh đâu.”
Diệp Sảng cười cười: “Không sao, tôi dạo một lát rồi về ngay!”
Anna im lặng một lúc rồi nói: “Được rồi, hy vọng anh có thể nghỉ ngơi sớm. Nếu có thể, ban ngày hãy giữ thể lực tốt để luyện tập. Tuần tới, có lẽ anh sẽ trở thành người chiến thắng mới, chúc anh may mắn!”
“Cảm ơn!” Diệp Sảng mỉm cười, Anna nhanh chóng biến mất nơi hành lang.
Sảng Sảng quả thực đi dạo thật, với dáng vẻ lười biếng đi trên bãi cát dưới chân núi. Ánh trăng trắng trong khiến người ta say đắm, đặc biệt là ánh trăng trên mặt biển, tĩnh lặng và ôn hòa.
Nhưng vẻ mặt của Diệp Sảng lại vô cùng lạnh lẽo. Nhiệm vụ này đã bắt đầu được mấy tiếng rồi mà ngay cả mục đích cũng không biết, hệ thống cũng chẳng có bất kỳ gợi ý nào. Mà đảo Green này nhìn thì yên tĩnh nhưng thực tế lại quái dị vô cùng. Gã Tây Bộ Ngưu Tử rốt cuộc bị truyền tống đi đâu rồi?
Diệp Sảng ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời, trăng vàng rực, cái màu vàng đó hơi không bình thường.
Diệp Sảng sờ sờ làn da mình, trong đầu lóe lên một tia sáng, cuối cùng hắn đã hiểu sơ hở của bản đồ này nằm ở đâu, lời nói của Anna trước đó rốt cuộc sai ở chỗ nào.
Lúc này, Sảng Sảng thực hiện một hành động hãi hùng, hắn bước thẳng xuống nước biển.
“Anh Hà.” Anna không biết từ lúc nào lại xuất hiện sau lưng hắn, chỉ có điều sắc mặt hơi xanh xao lạnh lẽo.
“Cô Anna, còn việc gì nữa?” Diệp Sảng quay đầu mỉm cười, tảng đá trong lòng hắn đã rơi xuống đất. Giờ hắn càng chắc chắn, mấu chốt của nhiệm vụ quả nhiên nằm trên người mấy NPC này.
Sắc mặt lạnh lẽo của Anna trong nháy mắt biến thành lo lắng: “Anh Hà, tôi khuyên anh đừng xuống biển, đằng đó nguy hiểm lắm.”
Diệp Sảng cười lớn: “Cô nhầm một chuyện rồi, tôi đây có một tật xấu, nơi nào càng nguy hiểm thì tôi lại càng thích đến!”
Đề xuất Voz: Em là đồ ngốc