Chương 49: Một cuối tuần tươi đẹp
Ai cũng biết thân pháp của bạn bạn Sảng Sảng rất ảo diệu, đặc biệt là khoản uốn éo trên không trung. Lần này cũng không ngoại lệ.
Uốn éo vài cái như diễn viên xiếc, may mắn thay đầu không cắm đất mà là mông tiếp đất.
"Bịch" một tiếng trầm đục, cái mông tội nghiệp của Diệp Sảng hôn mặt đất, thanh máu tụt cái rụp mất 93 điểm. Diệp Sảng mông lung hoa mắt, lăn lông lốc trên đường đá, vô tình (hoặc cố ý) ngáng chân U Buồn Thiên Sứ một cái.
"Bộp!" U Buồn Thiên Sứ vồ ếch, xui xẻo thay đà lăn quá mạnh khiến cô ả văng ra khỏi đường núi, rơi tự do xuống tầng dưới nữa.
Ở tầng dưới cùng, đồng tử Hồng đà chủ co rút lại khi thấy cái mông vĩ đại của U Buồn Thiên Sứ đang phóng to dần trên đầu mình.
"Đồng hương..." Hồng đà chủ chưa kịp kêu cứu thì "Rầm" một tiếng.
Hai người ôm nhau thắm thiết lăn xuống vực sâu thăm thẳm. Chiến binh trọng giáp là nghề nặng cân nhất, theo định luật vạn vật hấp dẫn thì tốc độ rơi tự do là nhanh nhất.
Boss Hắc Diệu Sứ Giả phóng tia điện quét lên. Lần này mọi người mới hiểu sự bỉ ổi của lập trình viên: tia điện này không gây sát thương trực tiếp (damage) mà có hiệu ứng đẩy lùi (Knockback) cực mạnh. Nó như sợi dây thun quất vào người, đánh bay mục tiêu.
Trong hẻm núi vang lên hai tiếng hét thảm thiết:
"Ông xã ơi..."
"Đồng hương ơi..."
U Buồn Thiên Sứ và Hồng Thất Thập Thất dắt tay nhau xuống suối vàng.
Tiểu đội Thần Tiễn tan đàn xẻ nghé. Không cần nói cũng biết U Buồn Thiên Sứ đi tong rồi. Rơi từ độ cao đó xuống thì có niềm tin vào thánh thần cũng không sống nổi.
Diệp Sảng nằm bẹp trên đường núi, thò đầu xuống hét vọng theo: "Đồng hương ơi, ông chịu thiệt thòi rồi! Bảo trọng nhé! Huynh đệ có việc đi trước đây, hôm khác chém gió tiếp!" Nói xong hắn tu ực một túi sữa Tam Lộc rồi co giò chạy biến lên trên.
Boss có vẻ bị xích chân ở dưới lòng đất, không đuổi theo ra ngoài cửa thác nước.
"Nguy hiểm quá! Nguy hiểm quá!" Diệp Sảng lau mồ hôi, lẩm bẩm, "May mà Đội trưởng Ưu Uất đỡ đòn cho mình một mạng. Nếu không mình đi bán muối rồi. Về thành nhất định phải cảm ơn cô ấy tử tế."
Tinh Tinh nhìn hắn với ánh mắt nửa tin nửa ngờ. Cô càng ngày càng không hiểu nổi tên này. Hắn lúc nào cũng như thằng dở hơi, thần kinh thô, nhưng lần quái nào cũng hóa nguy thành an, lại còn tiện tay tiễn kẻ địch lên bảng đếm số.
"Rốt cuộc hắn là cao thủ ẩn danh hay chỉ là con gà gặp may?" Tinh Tinh hoang mang cực độ.
Đúng lúc này Diệp Sảng nói: "Tôi off đây, Tinh Tinh cô nương mai gặp nhé!"
Tinh Tinh sực nhớ ra chìa khóa nhiệm vụ vẫn nằm trong túi hắn: "Này khoan đã, tôi..."
Lời chưa dứt, hình ảnh nhân vật của Diệp Sảng mờ dần rồi biến mất. Phong Vũ Tinh Cuồng nghiến răng: "Thằng nhãi này không phải định cuỗm chìa khóa bỏ trốn đấy chứ?"
Tinh Tinh nhìn vào khoảng không vô định, lẩm bẩm: "Chắc không đâu... Cậu ấy không phải loại người đó!"
Phong Vũ Tinh Cuồng bơm đểu: "Biết đâu được? Biết người biết mặt khó biết lòng."
Tinh Tinh cười khẩy: "Anh đang tự giới thiệu bản thân mình đấy à?"
Phong Vũ Tinh Cuồng cứng họng.
"Thôi được rồi." Bích Lạc Thi giảng hòa, "Tinh Tinh, nhiệm vụ coi như xong. Thiên Sứ cũng 'thăng' rồi. Chúng ta về thành trước đi, sắp hết giờ thuê xe Hummer rồi."
Tinh Tinh hậm hực thu cung tên: "Đành vậy. Đợi mai A Ngân online tôi sẽ đòi chìa khóa sau!"
...
Thực ra Diệp Sảng bị điện thoại rung làm giật mình thoát game. Nhưng lần này không phải báo thức đi làm lúc 17h40, vì hôm nay là cuối tuần, hắn được nghỉ tối.
Là sếp An Hi gọi. Diệp Sảng bắt máy với giọng ngái ngủ (và hơi khó chịu): "A lô? Ai đấy? Tôi đang bận!"
An Hi nói: "Chiều nay tôi tổng kết rồi, tiền phạt của cậu đã tích đủ 150 tệ!"
Diệp Sảng tỉnh ngủ ngay lập tức, hớn hở: "Tối nay liên hoan à? Đi đâu ăn đây? Lẩu Thiên Nga Nhỏ hay lẩu cay Anh Béo?"
An Hi nói: "Xem cậu vui chưa kìa. Thích ăn gì cứ nói, cậu chọn chỗ đi!"
Diệp Sảng đáp: "Chị cứ quyết đại đi, lần nào cũng giả vờ hỏi ý kiến tôi, cuối cùng toàn chị chọn còn gì!"
An Hi cười khẽ: "Được rồi. 6 giờ 10 phút, cậu đợi tôi ở cửa quán Hương Phiêu Vạn Dặm, cổng chính trường Đại học nhé!"
"Yes sir!" Diệp Sảng cúp máy, bật dậy khỏi giường. Đời lên hương rồi! Dạo này vận đỏ như son, game thì bá đạo, đời thực thì được ăn chùa. Trong 150 tệ tiền phạt tháng này, ít nhất 100 tệ là do An Hi tự bỏ tiền túi ra "phạt" mình để mời hắn đi ăn.
"Gà kho tàu ơi, anh đến đây!" Diệp Sảng liếc nhìn gói mì tôm hiệu Tiểu Cường trên bàn đầy khinh bỉ. Cả tuần nay ăn mì gói đến nhũn cả người, hôm nay phải tẩm bổ một bữa ra trò.
"Lala là lala!" Diệp Sảng ngậm điếu thuốc, lao vào nhà vệ sinh "giải quyết nỗi buồn" để dọn sạch bụng dạ đón chờ đại tiệc.
Sau một hồi chiến đấu trong WC, Diệp Sảng lên đồ ra phố.
Tối thứ sáu ở Đại học Giang Thành dập dìu trai thanh nữ tú. Anh em tụm năm tụm ba bàn chuyện đi chơi, các em gái xinh tươi ra phố hóng mát. Ngay cả mấy gã mọt sách cũng giả vờ kẹp quyển sách ra ngoài lượn lờ tia gái.
Đèn hoa rực rỡ, không khí náo nhiệt. Tâm trạng Diệp Sảng đang "very happy". Từ xa hắn đã thấy An Hi. Nhìn thoáng qua thì cô nàng không quá nổi bật giữa đám đông, nhưng đến gần, Diệp Sảng phải thốt lên: "Ái chà, sếp bà hôm nay nhìn hút hồn thế nhờ?"
An Hi hôm nay khác hẳn mọi ngày. Cô vốn ít trang điểm, nay lại tô chút son phấn nhẹ nhàng. Mặc chiếc váy sơ mi vàng nhạt với hàng cúc đen điểm xuyết rất bắt mắt. Chân mang tất da đen mỏng tang quyến rũ (học đòi "thời trang phang thời tiết"), tay xách túi nhỏ màu sáng. Bình thường cô toát lên vẻ "nữ cường nhân", hôm nay lại pha trộn nét dịu dàng, đằm thắm của người phụ nữ trưởng thành nhưng vẫn phảng phất nét thanh xuân.
Người đẹp thế này mà tên "Tiện nhân Sảng" lại nhìn người ta như nhìn miếng gà rán. Đúng là phí của giời.
Diệp Sảng và An Hi làm việc chung hơn hai năm. Từ lúc Yến Vân giới thiệu hắn đến tiệm hoa của Hoa Như Ngọc làm thêm, hắn dường như trơ lỳ cảm xúc với phụ nữ. Tiếp xúc lâu, người đẹp đến mấy nhìn mãi cũng thấy bình thường như cân đường hộp sữa.
Nhưng hôm nay có chút khác biệt. Có lẽ do quen nhìn đồng phục nhân viên, nay thấy An Hi lên đồ, mắt Diệp Sảng sáng lên. An Hi vốn lạnh lùng bỗng mỉm cười với hắn, nụ cười làm tan chảy cả không khí se lạnh của đêm thu.
Diệp Sảng ấp úng: "Chị An, chị..."
An Hi ngắt lời: "Diệp Sảng, ngoài giờ làm việc đừng gọi tôi là chị, cậu còn lớn tuổi hơn tôi xíu đấy..."
Diệp Sảng hiếm khi đùa cợt một câu: "Thực ra tôi định nhắc chị là... hôm nay trên tóc chị không dính cọng rau nào cả!"
An Hi lườm hắn một cái (nhưng vẫn cười): "Thôi dẹp, tôi không đấu võ mồm lại cậu. Vào quán đi!"
Quán Hương Phiêu Vạn Dặm là kiểu quán bình dân phổ biến quanh các trường đại học, không sang trọng nhưng cũng không tuềnh toàng, giá cả hợp túi tiền sinh viên.
Vẫn thói quen cũ, hai người gọi một nồi gà khô to đùng. Chỉ mình Diệp Sảng cắm đầu ăn hùng hục. An Hi gắp vài miếng lấy lệ rồi chống cằm ngồi nhìn hắn ăn.
Tướng ăn của Diệp Sảng quả thực hơi mất hình tượng. Nếu cô bé Tam Xảo ở đây chắc chắn sẽ ví hắn gặm gà như gặm bánh bao. Hắn ăn như thể vừa mới ra tù sau nạn đói năm 45 vậy.
An Hi khẽ nói: "Ăn từ từ thôi, không ai tranh của cậu đâu."
Diệp Sảng vừa nhai vừa nói: "Chị An, chị cũng ăn đi chứ, ăn ít là lỗ vốn đấy. Tôi phàm ăn lắm!"
An Hi đáp: "Tôi không đói. Cậu ăn nhiều vào, đừng để phí. Nhìn tướng cậu chắc đói lả rồi."
"Ừm ừm!" Diệp Sảng lại cắm mặt vào nồi gà.
Dù quán ồn ào náo nhiệt nhưng không khí giữa hai người lại có chút gượng gạo. Lần nào đi ăn riêng cũng thế, nói vài câu là hết chuyện.
Thực ra An Hi rất tò mò về đời tư của Diệp Sảng. Dù đi ăn nhiều lần nhưng cô chưa từng gặp bạn bè cùng lớp của hắn, bạn gái thì càng không.
Diệp Sảng là sinh viên khoa Văn, cô khoa Kinh tế. Cô biết hắn hay trốn học, nhưng nghịch lý là kỳ nào hắn cũng ẵm học bổng của khoa. Một nhân tài ẩn dật.
Sau sự việc đêm qua, cô bỗng khao khát được đến gần hắn hơn. Phụ nữ rất nhạy cảm, cô cảm thấy Diệp Sảng và mình thuộc cùng một loại người: Cô đơn. Cô thể hiện sự cô đơn ra mặt, còn Diệp Sảng dùng vẻ ngoài tưng tửng để che giấu nội tâm.
"Diệp Sảng!" An Hi mở lời, cô là người bạo dạn: "Tối qua... cảm ơn cậu nhé! Cậu thực sự tốt!"
Diệp Sảng ngẩng đầu, mồm dính đầy dầu mỡ: "Tối qua á? Cảm ơn vụ gì cơ?"
An Hi ngẩn ra: "Cảm ơn cậu cho tôi mượn cái ô ấy!"
Diệp Sảng cười ha hả: "Ôi dào, chuyện vặt vãnh. Tôi hiểu rồi, chị kết cái ô đó chứ gì?"
Thích cái ô? Câu này nghe có vẻ ẩn dụ đấy nhỉ?
An Hi tim đập thình thịch, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh.
Nhưng câu tiếp theo của Diệp Sảng như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô: "Chị An, tôi nói nhỏ chị nghe, cái ô đó rẻ bèo. Lần trước tôi mua ở sạp số 33 chợ đêm phố Đọa Lạc, ông chủ sạp đó bán giá gốc có 5 tệ một cái, vừa bền vừa to. Chị muốn mua à? Hôm nào tôi dẫn chị đi làm vài cái..."
Diệp Sảng thao thao bất tuyệt tư vấn mua ô giá rẻ. An Hi nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng. Hóa ra là mình đa tình, người ta chẳng để tâm gì cả. Uổng công mình lên đồ trang điểm. Haizz... cảm xúc tụt dốc không phanh.
Diệp Sảng chém gió một hồi thấy An Hi ngẩn ngơ nhìn cái bàn thì giả vờ không thấy, tiếp tục sự nghiệp ăn uống vĩ đại.
Đúng lúc đó, một giọng cười khả ố vang lên từ bàn bên cạnh: "Ơ kìa Hi Hi, Diệp Sảng! Hóa ra hai người cũng ở đây à?"
Diệp Sảng ngẩng đầu. Đệt! Lão Đại (ông chủ béo) từ bao giờ có sở thích bình dân thế này, cũng mò vào quán này ăn gà ————!
Đề xuất Voz: [Hồi ký] Cấp 3, Anh và Em