Quách Chí quay đầu lại, nhìn thấy người vừa lên tiếng, toàn thân cứng đờ, vẻ giận dữ tức thì biến mất. Hắn muốn cười, nhưng lại cười không nổi.
Chỉ thấy một người mặc cẩm bào màu vàng, trên áo thêu tám con Hoàng Long đang sải bước về phía này, chính là Đoạn Vô Ngân. Theo sau y là một đám cao thủ của học viện.
Đám tùy tùng sau lưng huynh đệ Quách Chí, Quách Phi vừa thấy là Đoạn Vô Ngân, sắc mặt liền đại biến, vội vàng hành lễ: "Xin ra mắt Nhị hoàng tử điện hạ!"
Đoạn Vô Ngân đi đến trước mặt Quách Chí, vẻ mặt lạnh lùng: "Ngươi vừa nói cái gì?" Một luồng khí thế khủng bố bùng phát từ trên người y.
Huynh đệ Quách Chí, Quách Phi cùng đám tùy tùng sau lưng đều lộ vẻ hoảng sợ.
"Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, Nhị hoàng tử điện hạ, vừa rồi chỉ là hiểu lầm!" Quách Chí cố nặn ra một nụ cười, liên tục xua tay. "Ta không biết là ngài, nếu biết thì ta đâu dám, đâu dám!" Vừa rồi hắn nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhưng nhất thời không nghĩ đó là Đoạn Vô Ngân. Nếu biết trước, dù cho hắn mười lá gan, hắn cũng không dám buông lời hỗn xược với Đoạn Vô Ngân.
Ánh mắt Đoạn Vô Ngân sắc như dao, liếc nhìn hai người, sau đó, dưới ánh mắt kinh hãi của đám người Quách Chí, Quách Phi, y đi thẳng đến trước mặt Hoàng Tiểu Long.
Vừa đến trước mặt Hoàng Tiểu Long, thần sắc của Đoạn Vô Ngân hoàn toàn thay đổi, đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ, nói: "Tiểu Long huynh đệ, ngươi không sao chứ?"
Tiểu Long huynh đệ, ngươi không sao chứ!
Tất cả mọi người như bị Cửu Thiên Thần Lôi bổ thẳng vào đầu, chết trân tại chỗ.
Hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi trừng lớn mắt, không thể tin nổi nhìn Nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân. Nhị hoàng tử vừa nói gì cơ? Tiểu Long huynh đệ? Y, y lại có thể gọi Hoàng Tiểu Long là huynh đệ?!
Thế nhưng ngay sau đó, Đoạn Vô Ngân lại nói: "Bọn chúng không dọa đến ngươi chứ?" Nói đến đây, y lại vội vàng giải thích: "Không không không, ý của ta là, bọn chúng không quấy rầy đến ngươi chứ?"
Nhìn Đoạn Vô Ngân đang vội vàng giải thích với Hoàng Tiểu Long, hai chân của huynh đệ Quách Chí, Quách Phi mềm nhũn, đầu óc quay cuồng.
Những người khác càng trợn mắt há mồm, kể cả đám cao thủ học viện đi theo Đoạn Vô Ngân.
Đây là tình huống gì?!
Đoạn Vô Ngân là Nhị hoàng tử của Đoạn Nhận đế quốc, còn Hoàng Tiểu Long thì sao? Xét về thân phận, Hoàng Tiểu Long chỉ là một học sinh bình thường trong học viện mà thôi?
Đầu óc mọi người trống rỗng, nhất thời không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
"Ta không sao." Hoàng Tiểu Long lên tiếng đáp lời Đoạn Vô Ngân.
Ngay sau đó, mọi người thấy Đoạn Vô Ngân rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.
Vốn dĩ, Đoạn Vô Ngân cũng phải giống như phụ thân mình là Đoạn Nhận Đại Đế, tôn xưng Hoàng Tiểu Long là công tử. Nhưng Hoàng Tiểu Long sợ điều này quá mức kinh người, nên mới bảo y ở trước mặt mọi người cứ xưng hô huynh đệ là được.
Dù vậy, cũng đủ khiến đám người Quách Chí kinh hãi tột độ.
"Tiểu Long huynh đệ, ngươi xem, xử trí bọn chúng thế nào?" Đoạn Vô Ngân hỏi ý Hoàng Tiểu Long, ánh mắt chỉ về phía đám người Quách Chí, Quách Phi.
Lúc này, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Hoàng Tiểu Long.
Hoàng Tiểu Long nhìn về phía Quách Chí, Quách Phi.
Trong lòng hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi thắt lại.
Hoàng Tiểu Long chậm rãi bước về phía hai người.
"Hoàng, Hoàng, Hoàng!" Quách Chí mặt mày hoảng sợ, muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại không biết phải nói thế nào. Đoạn Vô Ngân gọi Hoàng Tiểu Long là huynh đệ, còn hắn muốn gọi Hoàng Tiểu Long là huynh đệ thì dường như không đủ tư cách!
Quách Phi cũng hoảng sợ tột cùng.
Hoàng Tiểu Long đi đến trước mặt hai người, lạnh lùng nói: "Hôm qua ta đã cho các ngươi cơ hội rồi."
Huynh đệ Quách Chí, Quách Phi vẻ mặt kinh hãi, sắc mặt xám như tro tàn.
Đột nhiên, Quách Chí quỳ xuống, mặt mày mếu máo: "Tiểu Long huynh đệ, chúng ta sai rồi, cầu xin ngươi hãy cho chúng ta một cơ hội nữa!"
"Đúng đúng, lần sau chúng ta không dám nữa!" Quách Phi cũng vội vàng quỳ xuống cầu xin.
Hoàng Tiểu Long vẻ mặt lạnh lùng: "Đáng tiếc, đã quá muộn."
Sắc mặt hai người Quách Chí, Quách Phi đại biến, còn định mở miệng thì đột nhiên song chưởng của Hoàng Tiểu Long vỗ ra, ấn lên lồng ngực hai người. Quách Chí, Quách Phi hét thảm một tiếng, bay ngược ra ngoài, lăn lông lốc trên mặt đất, văng xa hơn trăm mét rồi đâm sầm vào hai cây cổ thụ.
"Rầm!" Một tiếng vang lớn, hai cây cổ thụ rung chuyển dữ dội, lung lay sắp đổ.
Mấy hơi thở sau, hai cây cổ thụ cuối cùng cũng đổ sập xuống, đè lên người hai huynh đệ.
"Thiếu chủ!" Đám tùy tùng của hai huynh đệ Quách Chí kinh hô, nhưng khi bọn chúng định xông lên thì một đạo đao khí khủng bố chém xuống, xé toạc mặt đất thành một khe nứt khổng lồ.
Đám tùy tùng của hai huynh đệ Quách Chí hoảng sợ lùi lại.
Đạo đao khí khủng bố đó chính là do Đoạn Vô Ngân phát ra. Y thu tay lại, lạnh lùng nói: "Kẻ nào dám tiến lên, chết!"
Chết!
Trong phút chốc, không một tùy tùng nào của hai huynh đệ Quách Chí dám bước lên nửa bước.
"Khí hải của ta!" Bị hai cây cổ thụ đè lên, hai huynh đệ Quách Chí đang kêu thảm bỗng thét lên một tiếng thê lương.
Vừa rồi, song chưởng của Hoàng Tiểu Long đã đánh trúng khí hải của hai người, khiến khí hải của bọn chúng bị đánh nát.
Khí hải là nơi chứa đựng Đấu khí, khí hải bị đánh nát, kết cục có thể tưởng tượng được!
Lúc này, mọi người cũng đều phát hiện khí hải của hai huynh đệ Quách Chí đã bị phế, đám tùy tùng của Quách Chí ai nấy đều mặt mày sợ hãi.
Hoàng Tiểu Long nhìn hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi đang gào thét thảm thiết, vẻ mặt vẫn lạnh như băng.
Bốn phía hoàn toàn tĩnh lặng.
"Tiểu Long huynh đệ, chúng ta?" Lúc này, Đoạn Vô Ngân tiến lên nói.
"Chúng ta đi thôi." Hoàng Tiểu Long đáp.
Đoạn Vô Ngân khẽ giật mình, rồi thở phào một hơi. Y thật sự sợ Hoàng Tiểu Long sẽ ra tay giết chết hai huynh đệ Quách Chí, Quách Phi. Hai người này không giống những đệ tử Quách gia khác, nếu bọn chúng chết, phiền toái sẽ không nhỏ.
Sau khi Hoàng Tiểu Long và Đoạn Vô Ngân rời đi, đám tùy tùng của Quách Chí mới dám luống cuống chạy đến bên cạnh hai huynh đệ, vội vàng nâng họ dậy cứu chữa.
Không lâu sau, tin tức khí hải của Quách Chí, Quách Phi bị Hoàng Tiểu Long đánh nát đã lan truyền khắp học viện Đoạn Nhận.
Chưa đầy một ngày, toàn bộ học viện Đoạn Nhận đã dậy sóng.
"Nghe nói chưa, Nhị hoàng tử điện hạ lại xưng huynh gọi đệ với Hoàng Tiểu Long!"
"Hoàng Tiểu Long này rốt cuộc có thân phận gì? Không phải chỉ là một đệ tử xuất thân từ gia tộc nhỏ ở Lạc Thông vương quốc sao? Còn nữa, hộ vệ Triệu Thư bên cạnh hắn lại là một tồn tại gần đến Thánh Vực?!"
"Bây giờ khí hải của Quách Chí, Quách Phi đã bị phế, không biết Quách gia sẽ phản ứng thế nào?"
Toàn bộ học viện Đoạn Nhận đâu đâu cũng bàn tán. Theo thời gian, các đại gia tộc trong Đoạn Nhận Hoàng thành cũng lần lượt biết được chuyện này.
Tại Diêu phủ, Diêu Phi nghe thủ hạ Tiêu Đằng bẩm báo cũng không khỏi kinh ngạc. Điều khiến hắn kinh ngạc không phải là khí hải của Quách Chí, Quách Phi bị phế, mà là việc Đoạn Vô Ngân lại xưng huynh gọi đệ với Hoàng Tiểu Long!
"Công tử, xem ra thân phận của Hoàng Tiểu Long này không hề đơn giản." Tiêu Đằng tiến lên nói.
Với thân phận của Đoạn Vô Ngân mà lại xưng huynh gọi đệ với Hoàng Tiểu Long, bất cứ ai cũng biết thân phận của Hoàng Tiểu Long không tầm thường.
Diêu Phi nghe vậy, quay đầu lại đột nhiên cười nói: "Như vậy mới càng thú vị, không phải sao? Nếu đối thủ quá yếu, chẳng phải sẽ rất nhàm chán sao!"
Tiêu Đằng nghe vậy cũng cười nói: "Công tử nói phải, nếu Hoàng Tiểu Long đó quá yếu thì thật vô vị."
"Người của Hoàng gia bây giờ đến đâu rồi?" Diêu Phi đột nhiên hỏi.
"Hai ngày nữa có lẽ sẽ ra khỏi Thái Nguyên vương quốc." Tiêu Đằng đáp.
"Thái Nguyên vương quốc." Đôi mắt Diêu Phi lóe lên.
Vozer gọi ta về nhà