Chương 107: Xảo ngộ
Phương Vũ cau mày phiền muộn. Giải phóng yêu ma bản thể, phá hỏng chiếc thuyền lớn để gây ra một dịp náo loạn lớn sao? Ta không có bản thể, làm sao có thể giải phóng được? Hay là sớm đến vậy đã phải dùng Biến Yêu đan? Ý nghĩ ấy vừa nảy sinh thì Nhạc Quảng cũng đứng dậy.
"Nhanh một chút đi, chuẩn bị hành động." Hắn nói, "Ngoài ngươi ra, các đồng đội khác cũng đã vào vị trí. Ghi nhớ, khi thuyền cập bến nhấp nháy đèn, đó chính là tín hiệu, lập tức hành động."
Nói xong, Nhạc Quảng không dừng lại, quay lưng đi thẳng ra ngoài. Cách đó không xa, hắn đã giao xong thịt khô cho Lâm Tiểu Sinh. Giao tiếp qua ánh mắt một cái, Nhạc Quảng nhỏ giọng dặn dò: "Chú ý theo sát Điêu Đức Nhất, nếu hắn không chấp nhận kế hoạch thì cứ giết hắn đi."
Như thể đã bắt được ý nghĩ của Phương Vũ, Nhạc Quảng muốn xác định rõ ràng lập trường của anh, xem anh có đáng tin hay không. Hành động hôm nay cũng là một cơ hội thăm dò tốt.
Nhạc Quảng đi ra ngoài, sau lưng còn có vài người duy trì khoảng cách, theo sát hắn trong biển người đông đúc. Những người này mang sắc thái lạnh lùng, giấu mình kỹ lưỡng trong đám đông khiến Phương Vũ khó lòng nhận biết. Chỉ có Lâm Tiểu Sinh thì luôn mỉm cười thân thiện hướng về phía anh làm anh nhìn rất rõ.
Lạ thật, đây không phải là tiểu đệ của Nhạc Quảng sao? Tại sao không đi theo Nhạc Quảng mà lại đứng đây nhìn mình? Trong đầu đầy thắc mắc, Phương Vũ định tìm đường về phía ụ tàu thì thấy Lâm Tiểu Sinh vẫn bám sát theo sau.
Chết rồi! Ngươi không theo Nhạc Quảng mà cứ nhìn ta như vậy làm gì?
Suy nghĩ kỹ, Phương Vũ đột nhiên hiểu ra. Lâm Tiểu Sinh rõ ràng chính là người được giao nhiệm vụ đốc chiến đội của mình! Khá lắm, trong khi Nhạc Quảng tỏ vẻ thân thiết, xem như người cùng nhà nhưng lại bí mật bố trí mấy con yêu ma thân mật ở bên cạnh để xem mình có phản ứng hay không.
Quả thật đáng ghét! Yêu ma giữa yêu ma, có thể tin tưởng được bao nhiêu đây!
“Phải làm sao bây giờ...” Phương Vũ bắt đầu trăn trở. Muốn phá hỏng cái thuyền lớn, với sức mạnh hiện tại, một cú đấm cũng chỉ gẫy được vài tấm ván gỗ. Làm sao có thể làm thuyền nặng ngàn tấn này rung lắc dù chỉ một lần? Nói không chừng còn chưa bốc nổi được bọt nước dưới thuyền.
Hành động này có thể tạo ra chút náo động lớn, khiến mấy thủy thủ thắc mắc cũng đã là thành công. Nếu theo ý Nhạc Quảng muốn giải phóng yêu ma bản thể để gây ra động tĩnh lớn, so với đây thì chẳng thấm tháp gì.
Theo lời Nhạc Quảng, còn có yêu ma khác cùng hắn làm chuyện này. Cứ như mọi người trong đội đều có người đốc chiến, chờ tới lúc lộ chân tướng khiến người khác kinh hãi bắn người một phát! Chứ bản thân mình có "Đại Lực Kim Cương quyền", trong khi ấy thuyền lớn vẫn không nhúc nhích. Khoảng cách quá khác biệt để theo kịp.
Quay lại chất vấn mình: “Tại sao ngươi không biến hình? Tại sao không phá hỏng thuyền lớn? Tại sao không giúp các yêu ma khác thu hút sự chú ý? Cũng đừng nói sợ bị lộ nội ứng, chí ít có thể bị nghi ngờ là lộ đường mà thăng chức thẳng lên.”
Không được, không thể cứ kiểu này mãi. Phải nghĩ ra cách để đánh lừa.
Phương Vũ nhớ đến Biến Yêu đan nhưng cuối cùng vẫn không muốn hoang phí thứ đó lúc này. Nếu Biến Yêu đan hiệu quả như Lễ Bách Châm từng nói thì thứ đồ chơi ấy mới là bảo đảm có thể thoát thân an toàn mỗi lúc nguy hiểm. Chỉ cần biến thành yêu ma, chờ đến nơi hẹn với Lễ Bách Châm rồi có người tiếp ứng, thoát ly an toàn.
Nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên ý nghĩ nào đó lóe lên. Lông mày giãn ra, bước chân nhanh nhẹn hơn hẳn, anh tiến về phía bến tàu.
Phía trước đã có thể nhìn thấy bến. "Điêu Đức Nhất?"
Đúng lúc đó, một giọng gọi tên làm anh giật mình quay lại. Thì Chung Mai đứng đó vẫy tay kêu tên.
Bên cạnh cô là một nhóm sư huynh mặc đồng phục võ quán Nguyên Thể.
[Tình trạng: Đinh Băng Tước 35/35, Phương Vũ 45/45, Sơn Phỉ Chấn 41/41, Thì Chung Mai 150/150...]
Quét sơ qua sức máu của bảy, tám người, Phương Vũ thấy chẳng có một con yêu ma nào. Thì Chung Mai dẫn đầu đội, lượng máu cao nhất đến 150, thực lực trung cấp Hoa cấp, tương đương nửa Lễ Thiên Huyền.
Trước đây Phương Vũ không hề biết, giờ mới nhận ra Thì Chung Mai đúng là đệ nhất đỉnh ở Ngu Địa phủ mà thôi. Trong bất giác, anh chợt cảm thấy mình như đã giẫm lên chân của Mai sư tỷ.
Hừ! 150 máu thôi mà cũng dám khoe khoang!
“Điêu Đức Nhất! Ta gọi ngươi đấy! Sao chẳng thấy phản ứng?” Thì Chung Mai dẫn đội đến gần, gọi to.
“... Mai sư tỷ.” Phương Vũ đành gọi lễ phép.
Đáng ghét! Dù thực lực mạnh hơn cô nhưng mình vẫn phải ngoan ngoãn gọi nàng là sư tỷ!
“Ta đâu mất tích? Tiểu sư đệ trước giờ chưa hề thấy, sao không gọi Sơn sư tỷ nghe thử?” Thì Chung Mai cười tươi, đầu ngẩng lên chọc ghẹo nữ nhân Sơn Phỉ Chấn đang đứng bên cạnh.
“... Sơn sư tỷ.”
“Ngoan mà!” Thì Chung Mai vỗ nhẹ lên đầu cô bạn cùng đội.
Đáng ghét thật! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo! Chờ ta rời khỏi Nguyên Thể võ quán, mọi người sẽ đều gọi tên thôi, chả cần xưng hô sư tỷ sư huynh!
“Nói xem, Điêu Đức Nhất, ngươi ở đây làm gì? Có phải sư phụ giao cho nhiệm vụ không?”
“Nhiệm vụ?” Phương Vũ tràn đầy nghi hoặc, “Nhiệm vụ gì cơ?”
“Ngươi không biết sao?” Thì Chung Mai ngạc nhiên hỏi lại, “Sư phụ không giao nhiệm vụ thì ngươi ở đây làm gì?”
Ta ở đây đánh vào yêu ma nội bộ, làm gì có quỷ? Phương Vũ tất nhiên không thể nói thật, bèn vội nghĩ một lý do cho qua chuyện:
“Ta đại ca mất tích đã mấy ngày rồi, có người nói cuối cùng nhìn thấy hắn ở bến tàu, ta đến xem một chút.”
“Mất tích mấy ngày? Chuyện này phần nhiều không lành...” Thì Chung Mai vừa thốt ra đã biết mình nói nhiều rồi may mà Điêu Đức Nhất không phản ứng gì.
Cô nghĩ một lát rồi như muốn đền bù, nhỏ giọng nói bên tai Phương Vũ: “Nếu đại ca thật sự mất tích ở bánh xe bến tàu thì phần lớn là liên quan đến Lâm gia.”
Phương Vũ tò mò hỏi: “Tại sao vậy?”
“Có lẽ ngươi cũng chưa biết,” Thì Chung Mai càng kinh ngạc hơn, “Cả bánh xe bến tàu đều thuộc sở hữu của Lâm gia.”
“Chúng ta võ quán có người tên Lâm Ngộ, ngươi biết không?”
“Hắn chính là người của Lâm gia, tuy nhiên đại ca ngươi mất tích cùng hắn không liên quan gì, hắn ở trong nhà cũng không có địa vị cao.”
Trong võ quán Nguyên Thể, số đệ tử không nhiều như ở các võ quán khác. Vì vậy mỗi tân đệ tử đều phải trải qua vòng bát quái do các sư huynh sư tỷ kiểm tra như một nghi thức truyền thống. Lúc mới vào, Phương Vũ cũng bị gọi kiểm tra như vậy, nhưng vì không có bối cảnh nên dần dần bị lơ là.
Giờ đây biết vị trí của Lâm Ngộ như vậy, Phương Vũ khá ngạc nhiên. Nhưng ngay lập tức nghĩ đến Lâm Ngộ nhị thúc là yêu ma, lại là “đồ chơi nhân loại.” Không lẽ hắn ta cũng là yêu võ giả? Giết được yêu võ giả liệu có thu lợi gấp đôi?
Không đúng, hệ thống nhắc nhở là yêu ma phân thân tới. Nghĩ mãi cũng chẳng rõ ràng, thôi kệ đi.
Trước mắt cứ hoàn thành công việc đã, không lo đến những gì phía sau. Đằng sau kia giám sát Lâm Tiểu Sinh có vẻ cũng sốt ruột không kém rồi.
Sau một hồi nói chuyện đơn giản với Thì Chung Mai, Phương Vũ vội vã tiến về bến tàu, điểm đỗ thuyền đã rõ ràng trước mắt.
Đề xuất Linh Dị: Thần Thánh La Mã Đế Quốc